Mặc dù xem qua thỏa thích, nhưng bây giờ sự ẩn hiện như trong sương mù càng thêm một chút bí ẩn và sức hấp dẫn t.ì.n.h d.ụ.c, khiến Khương Ngưng Ngưng một nữa đỏ mặt tim đập nhanh.
Nàng xoay trong làn nước ấm, tiếng nước khẽ lăn tăn, chiếc cằm nhỏ nhắn xinh xắn ẩn hiện trong lớp bọt mịn, đôi môi đào ửng hồng cũng dính một chút bọt như tuyết, hàng mi dài cong dày ướt đẫm rũ xuống, trông giống như một chú nai con ướt sũng mới sinh.
Tấm lưng trần trong chiếc bồn tắm lớn càng trở nên mảnh mai, làn da trắng mịn trong suốt, xương bả vai yêu kiều trong lớp bọt trắng tựa như một chú thiên nga thanh lịch sắp dang rộng đôi cánh tuyết mây, khi đôi cánh của nàng mở , cả đất trời đều lu mờ.
Ánh mắt Phù Quang chứa đầy vẻ khó đoán, im lặng lâu, lâu đến mức Khương Ngưng Ngưng tưởng .
Nàng buồn chán sờ những ngọn nến thơm và các vật trang trí nhỏ tinh xảo bày bồn tắm, những giọt nước trong suốt lăn tròn cánh tay nàng, trong chốc lát, một đôi tay từ từ vuốt vai nàng, vén mái tóc ướt của nàng lên.
"Tắm lâu cho tim, hầu ngài quần áo nhé?"
Giọng trầm ấm dịu dàng của Phù Quang như thể đang thì thầm bên tai nàng.
Thân thể Khương Ngưng Ngưng run lên nhạy cảm, gật đầu.
Phù Quang mở áo choàng tắm cho nàng, nhưng Khương Ngưng Ngưng ngượng ngùng tiện để , mặc dù thành khẩn tương kiến nhưng nàng vẫn thể thản nhiên ở trần mặt đàn ông.
Phù Quang khẽ mỉm , chiều chuộng .
Khương Ngưng Ngưng nhanh ch.óng mặc áo choàng tắm, thiết kế vốn rộng rãi, áo choàng tắm tùy tiện quấn quanh , lập tức kín mít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-vuong-trung-toc-cua-toi/chuong-340.html.]
"Có thể ."
Khương Ngưng Ngưng , giọng mềm mại một buổi sáng bận rộn, chút nũng nịu và yếu ớt.
Hơi thở Phù Quang khẽ khựng , như thể giọng đó là thứ mê hoặc mạng .
Hắn từ từ , cầm khăn khô lau mái tóc ướt cho nàng.
Khương Ngưng Ngưng chiếc gương lớn trong phòng tắm, Phù Quang cúi đầu lau tóc cho nàng.
Ngón tay trắng như sứ thon dài, khớp xương rõ ràng, ống tay áo choàng tắm gấp lên một nếp, để lộ cổ tay thon gầy của , những ngón tay thon dài luồn qua mái tóc đen của nàng, động tác nhẹ nhàng như đang nâng niu tác phẩm nghệ thuật quý giá nhất thế gian.
Rõ ràng mái tóc vàng của mới là báu vật nhất thời gian , mềm mại sạch sẽ, hơn nữa Khương Ngưng Ngưng từng buồn chán chơi đùa với nó, quả thực là kiệt tác của tạo hóa, gần như tìm thấy một sợi tóc khô xơ chẻ ngọn nào, hảo như lụa dệt từ ánh hoàng hôn rực rỡ mặt biển.
Nhìn mãi mãi, ánh mắt của Khương Ngưng Ngưng như thể mất hồn trong mái tóc vàng của , ánh mắt mơ màng khiến Phù Quang một ảo giác rằng nàng buồn chán và mệt mỏi.
Thời gian hiền giả?
Trong giáo huấn của thị trùng dạy rằng, khi Vương giải tỏa d.ụ.c vọng của cơ thể, sẽ lập tức trở nên còn hứng thú, thậm chí ghét bỏ chuyện , còn thậm chí sẽ ghét bỏ thị trùng hầu hạ nàng.
Rõ ràng đó còn Vương nâng niu như bảo vật, thị trùng trong chớp mắt sẽ coi như một cục thịt mềm, trở nên còn hứng thú, tất nhiên tình huống xuất hiện trong thời gian ngắn, đó thứ sẽ trở bình thường.