A Vũ Nhiễm nhếch mép, trong đôi mắt phượng tràn ngập vẻ lạnh lùng.
Xa xa trong làn sương mù thơ mộng, Phù Quang dịu dàng bế Khương Ngưng Ngưng lên, trong đôi mắt tràn đầy nụ chín chắn và dịu dàng.
A Vũ Nhiễm lớn lên cùng Phù Quang, nụ hảo như máy mà luyện tập đêm ngày qua những khóa học, nhưng khoảnh khắc , hạnh phúc và vui mừng của chân thực đến , như thể đang tuyên bố với cả thế giới, là đàn ông hạnh phúc nhất đời.
A Vũ Nhiễm đau khổ cúi đầu, đau đớn thấu xương.
Nghe bướm vỗ cánh một cái thể tạo thành một cơn gió lốc...
Hắn ngẩng đầu, che giấu chút ẩm ướt lạnh lẽo trong mắt phượng, đến bên cạnh Phù Oanh.
Thấy A Vũ Nhiễm về phía , Phù Oanh vội vàng , ngay cả hoa t.ử dương hái cũng cần nữa, cánh bướm vẫy đập liên tục.
"Đợi ." A Vũ Nhiễm lên tiếng gọi .
Phù Oanh buộc dừng nhưng đầu, giọng lạnh lùng nghẹn ngào: "Có chuyện gì?"
A Vũ Nhiễm xổm xuống, nhặt bông hoa t.ử dương rơi mặt đất đưa cho : "Hoa của ngươi rơi ."
Phù Oanh , những bông hoa t.ử dương màu tím xanh lam tươi tắn rực rỡ, nỗi chua xót khó khăn lắm mới đè nén một nữa tràn về, lạnh lùng giật lấy bông hoa ném mạnh xuống đất: "Bông hoa dính bùn đủ tư cách để đặt lên gối của Vương, cứ ném là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-vuong-trung-toc-cua-toi/chuong-338.html.]
A Vũ Nhiễm những cánh hoa tàn phá, ý vị sâu xa : " , những bông hoa nhiều loại, mỗi loại một vẻ riêng nhưng đều là để thể hiện vẻ nhất của cho Vương, lấy lòng Vương. Bông hoa nở như , sắp hầu hạ bên gối của Vương nhưng vì phận trớ trêu, thể nở rộ bên gối Vương nữa... Thật đáng buồn."
Phù Oanh gì, nhưng cánh bướm run rẩy cho thấy đang đau đớn.
A Vũ Nhiễm nhẹ: "Xem Phù Quang sắp hầu hạ Vương , bên cạnh Vương một năm, cuối cùng cũng thành tiên, đáng tiếc, vốn tưởng đó sẽ là ngươi."
Phù Oanh cúi mắt, rõ sắc mặt: "Tình cảm của Phù Quang và Vương sâu đậm, như thể so sánh ."
A Vũ Nhiễm nhẹ nhàng gật đầu: "Ừ, cũng đúng, dù cũng tình cảm ở hành tinh Lancelot, chỉ là vẫn luôn nghĩ rằng ngươi cũng nên xuất hiện nhiều hơn mặt Vương, nếu Vương sẽ quên ngươi mất, rằng đây Vương kỳ vọng ngươi, đặc biệt là đôi cánh bướm của ngươi..."
Đôi tay của Phù Oanh siết c.h.ặ.t, trong mắt dường như một tia sáng le lói: "Ngươi gì? Vương thích cánh bướm của ?"
"Ngươi ?"
A Vũ Nhiễm giả vờ ngạc nhiên, giọng điệu lười biếng lúc chút chế giễu: "Đừng giả vờ hiểu , tin ngươi phát hiện , mỗi Vương ngươi, ánh mắt của nàng luôn vô thức hướng về cánh bướm của ngươi, trong mắt tràn đầy kinh ngạc, sự thích thú đó quá rõ ràng, Phù Quang luôn mặt ngươi, để Vương ngươi."
"Ta ... Ta thực sự ..."
Giọng Phù Oanh run rẩy, thể tin lẩm bẩm: "Phù Quang với rằng đôi cánh của quá lớn, trong vương điện nặng nề như một con sâu béo, việc cũng cản trở, vì mới luôn..."
A Vũ Nhiễm ôi một tiếng, lắc đầu: "Ngươi tin lời Phù Quang ? Không trách khi hầu hạ Vương một năm, một thị trùng đàng hoàng trở nên giống như tiểu hầu trùng, cơ hội đưa đến tận mắt cũng còn."