Nữ Vương Trùng Tộc Của Tôi - Chương 335

Cập nhật lúc: 2026-01-01 06:50:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng phân biệt tình yêu thành kính là thật giả.

 

Khi nàng chật vật bò khỏi Thánh Kén vỡ nát, nàng nhận sự chăm sóc chu đáo của Lệ Trầm, Phù Quang, Tiểu Xuân, nàng họ bao bọc trong tình yêu thương, thậm chí vì bảo vệ nàng, họ tiếc hy sinh mạng sống của .

 

Trên hành tinh βXBU62 nguy hiểm rình rập, Will, Hewlett, Mina cũng liều mạng bảo vệ nàng.

 

tình cảm rốt cuộc là xuất phát từ tình yêu của họ dành cho Khương Ngưng Ngưng, là tình yêu dành cho nữ vương?

 

Nàng phân biệt , vì khi Phù Quang quỳ xuống, trong lòng nàng vô cùng hoảng sợ.

 

Người khiến đàn ông tuấn tú dịu dàng mặt thành kính cầu xin ân sủng, rốt cuộc là nữ vương cao cao tại thượng, là nữ sinh trung học bình thường Khương Ngưng Ngưng?

 

Nếu là đối với nữ vương cao cao tại thượng thì nàng .

 

Nàng chỉ là một nữ sinh trung học bình thường, cha ly hôn đẩy đẩy như một gánh nặng, khao khát yêu thương nhưng dám tin rằng thực sự yêu thương .

 

, nàng mới hoảng loạn một cái cớ tệ hại như .

 

Nàng trốn tránh, kết quả của việc trốn tránh là tự hành hạ , cũng tổn thương Phù Quang.

 

"Ngươi về , để một một lát."

 

Khương Ngưng Ngưng thì thầm trong làn sương mù dày đặc.

 

A Vũ Nhiễm dường như nhận sai, nhưng bù đắp thế nào, chỉ thể lo lắng rời tìm Phù Quang.

 

Phù Oanh trong làn sương mù lạnh lẽo vỗ cánh hái những bông hoa tươi non nhất, cánh bướm xanh lam đậm vỗ tiếng động, khuấy động sương mù thành những sợi sữa mỏng, sương mù dần tan biến thành làn sương mỏng nhẹ, khu vườn như chốn bồng lai tiên cảnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-vuong-trung-toc-cua-toi/chuong-335.html.]

Hắn con đường rải sỏi, vén những khóm hoa t.ử dương rậm rạp, đang định hái một cành hoa t.ử dương màu tím xanh thì chùm hoa khẽ rung lên, một khuôn mặt buồn rầu lộ .

 

Tay Phù Oanh run lên: "Vương?"

 

Khương Ngưng Ngưng chậm rãi lên tiếng: "Ngươi dậy sớm thật."

 

Mái tóc dài của nàng sương ẩm ướt cho nặng trĩu, khuôn mặt tái nhợt trông thật đáng thương.

 

Phù Oanh vội vứt hoa xuống, hoảng hốt : "Sương mù ẩm ướt như , ngài ở ngoài một , lạnh ? Ta đưa ngài về."

 

Khương Ngưng Ngưng lắc đầu: "Không lạnh, chỉ ở một một lát."

 

"Ngài? Ngài vui ?" Phù Oanh hỏi.

 

Khương Ngưng Ngưng im lặng .

 

Không qua bao lâu, mặt Khương Ngưng Ngưng xuất hiện một viên kẹo chanh nhỏ, Phù Oanh giọng khó khăn : "Nghe kẹo thể dịu cảm xúc tồi tệ của con , một viên ở đây, là ngài cho đây, ngài thể ăn một viên, lẽ sẽ vui hơn."

 

Khương Ngưng Ngưng viên kẹo chanh bình thường, thậm chí nhớ cho kẹo từ khi nào: "Ta cho ngươi kẹo, ngươi ăn? Ngươi thích ăn kẹo ?"

 

Phù Oanh vội vàng lắc đầu, c.ắ.n môi, khuôn mặt tinh xảo ửng hồng: "Bởi vì đây là kẹo ngài cho , vẫn luôn nỡ ăn."

 

Khương Ngưng Ngưng ngẩng đầu, dáng vẻ ngoan ngoãn đáng thương của con bướm nhỏ mặt, gần như quên mất vẻ mặt hung dữ của hành tinh βXBU62 lúc , nàng đột nhiên cảm thấy nghi ngờ.

 

"Phù Oanh, đây ngươi ghét ? Tại đối xử với như ? Có là Vương ?"

 

Đồng t.ử Phù Oanh khẽ run lên, : "Ngài là Vương, kính trọng ngài là điều nên , nhưng trong lòng , ngài là sự tồn tại cao quý hơn cả Vương."

Loading...