Mức lương thấp nhất của liên minh Thú Nhân…
Ở Xà tộc là ăn sung mặc sướng, hô mưa gọi gió!
Hô mưa gọi gió!
Thôi bỏ , nữ vương Trùng Tộc cách chế giễu .
Đại trượng phu chấp tiểu nhân, Ái Nữu Mạn hít sâu một : "Được."
Khương Ngưng Ngưng buông sợi xích ch.ó trong tay: "Được, bây giờ ngươi thể ."
Ái Nữu Mạn sửng sốt: "Bây giờ?"
Khương Ngưng Ngưng khẽ , trâm cài tóc bằng ngọc trai đung đưa giữa mái tóc đen như mực, như vầng trăng sáng trong đêm: "Bây giờ ngươi là công trả nợ, ngay, chẳng lẽ ngươi còn sắp xếp cho ngươi một phòng khách sạn ăn một bữa tối thịnh soạn?”
“Việc đó cũng thôi, nhưng tiền phòng, tiền ăn, tiền hầu chăm sóc, tiền điện nước phát sinh thêm và tiền hao mòn phòng tính riêng."
"Đừng đừng đừng, chỉ là trồng trọt thôi , ngay đây, để ở trong đất cũng , mau mở khóa cho ."
Ái Nữu Mạn vội vàng với A Vũ Nhiễm.
Thấy Ái Nữu Mạn sốt sắng công, A Vũ Nhiễm nhịn nhẹ, mở còng tay cho bảo đưa đến mảnh đất mới khai khẩn.
Nhìn Ái Nữu Mạn trùng t.ử dẫn , A Vũ Nhiễm vẫn chút yên tâm: "Vương, thật sự cứ tha cho như ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-vuong-trung-toc-cua-toi/chuong-267.html.]
"Hắn sống giá trị hơn là c.h.ế.t."
Khương Ngưng Ngưng : " , một đường chạy về chắc kịp ăn gì , cùng ăn ?"
A Vũ Nhiễm sững , ngẩng đầu lên liền chạm đôi mắt long lanh như nước mùa thu giữa những lá sơn xanh mướt mờ ảo.
Tim thắt , vui mừng và kinh ngạc đan xen, nhưng cơ hội bày mắt, tuyệt đối sẽ buông tay, : "Cảm ơn Vương ban thưởng."
A Vũ Nhiễm dung mạo tuyệt trần nhưng hề phô trương, vẻ của là sự rực rỡ đến cực điểm, mang theo sự trong trẻo, như đóa sơn đỏ nở rộ giữa trời đầy tuyết, lúc lên, đôi mắt phượng hẹp dài ánh lên tia sáng mỏng như yêu hoa thành tinh.
Hắn xuống mặt Khương Ngưng Ngưng, dù trong lòng thấp thỏm, nhưng nhiều năm thị trùng khiến dáng vẻ nghiêm chỉnh như một khối ngọc, ngay cả khi ăn chiếc bánh macaron ngọt ngào cũng vô cùng tao nhã.
"Tiền đồn của các ngươi hiện xây dựng thế nào ? Lần tấn công gây nhiều tổn thất cho các ngươi ?"
Khương Ngưng Ngưng hỏi nghịch hoa mẫu đơn trong lọ.
A Vũ Nhiễm từ tốn : "Tiền đồn chút tổn thất, Lang tộc liên hợp với Xà tộc phát động tấn công bão hòa, mục đích là phá hủy căn cứ của chúng , nhưng may là đội trưởng Lệ Trầm phản ứng nhanh, chúng nhanh ch.óng chuyển từ động sang chủ động, gây nhiều tổn thất."
Đầu ngón tay vuốt ve hoa mẫu đơn của Khương Ngưng Ngưng khẽ siết c.h.ặ.t, lo lắng hỏi: "Lệ Trầm, vẫn chứ?"
Trong lòng A Vũ Nhiễm thấy kỳ lạ, trả lời: "Đội trưởng Lệ Trầm thương, nếu ngài lo lắng cho , trực tiếp hỏi ?"
Khương Ngưng Ngưng khẽ lắc đầu, trâm cài tóc bằng ngọc trai rung rung, như thể chỉ cần bất cẩn là sẽ rơi xuống vỡ tan: "Lệ Trầm là ít , nếu thật sự thương cũng sẽ với , nhưng các ngươi thường xuyên ở bên , chỉ cần là ."
Trong đôi mắt phượng hẹp dài của A Vũ Nhiễm nhanh ch.óng lóe lên một tia sáng nhạt, : "Tình cảm của ngài và đội trưởng Lệ Trầm thật ."