Ngược , đôi chân nhỏ nhắn run rẩy nhạy cảm, dường như mỗi lời đều thể kích thích chất xúc tác nóng bỏng sôi trào trong cơ thể nàng, cánh tay vô lực mềm nhũn, Phù Quang ôm nàng từ phía , dùng nhiệt độ cơ thể ấm nàng.
Không rời khỏi phòng tắm bằng cách nào, dù khi bước khỏi phòng tắm, hít thở khí trong lành, Khương Ngưng Ngưng mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Phù Oanh canh giữ bên cạnh nàng, thấy nàng tỉnh lập tức bưng bát canh giải hàn hâm nóng qua.
Khương Ngưng Ngưng dậy, hỏi: "Phù Quang ?"
Phù Oanh : "Phù Quang thị trùng ngoài."
Thực tế là xuống tầng hầm, xử lý đám trùng t.ử thao tác sai.
Những trùng t.ử thể vương điện đều là những kẻ chọn lọc kỹ càng, thể xảy sai sót lớn như , còn cần thiết ở vương điện nữa, Phù Quang bề ngoài hiền lành, việc tàn nhẫn quyết đoán, bao giờ dây dưa.
"Ồ."
Khương Ngưng Ngưng gật đầu, cúi đầu uống canh giải hàn.
Giơ tay lên, đầu ngón tay vẫn còn thoang thoảng mùi nước hoa, là loại nước hoa hương nước dễ chịu, tươi mát sảng khoái, bây giờ ngửi thấy cũng thấy thoải mái, nhưng tại lúc nãy trong phòng tắm, nàng ngửi thấy mùi là tứ chi mềm nhũn.
Có lẽ là do mới đổ lọ nước hoa, mùi còn nồng. Khương Ngưng Ngưng uống canh giải hàn nghĩ.
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-vuong-trung-toc-cua-toi/chuong-262.html.]
Bảy ngày , A Vũ Nhiễm dẫn theo Vương t.ử Xà tộc bắt tù binh trở về chiến hạm chủ lực, đang dẫn ngoài cung điện, chờ Vương triệu kiến.
"Gặp Vương của chúng , ngươi gì đấy, nếu dám bất kính với Vương, đảm bảo ngươi sẽ c.h.ế.t t.h.ả.m hơn Vân Tranh của Lang tộc."
Bộ quân phục đen nghiêm chỉnh đến mức gần như ngột ngạt cũng thể che giấu vẻ như rượu nồng của A Vũ Nhiễm.
Đôi mắt phượng xếch lên ẩn chứa nụ lạnh, nốt ruồi lệ ở khóe mắt trái trông xinh nguy hiểm.
Vương t.ử Xà tộc Ái Nữu Mạn mặc quân phục màu trắng của Xà tộc, chiều cao gần 190, dáng cao lớn ưu việt, chỉ là mấy ngày tù binh khiến quân phục của nhăn nhúm.
Hai tay còng ngược , đeo còng tay nặng nề, chất liệu cứng cáp bao bọc cổ tay và hai tay , dù dùng hết sức cũng thể giãy , hai chân cũng đeo gông, cổ còn đeo vòng cổ bằng sắt màu đen gắn một sợi xích sắt dài, khi giống như tù nhân thời cổ đại, tiếng xích sắt va leng keng.
Ái Nữu Mạn trả lời lời A Vũ Nhiễm, cúi đầu im lặng, đôi mắt kiêu ngạo thoáng hiện vẻ khinh thường, ngũ quan tuấn tú thường ngày chải chuốt tinh tế, lúc cũng xám xịt, nhưng thêm một vẻ khí bướng bỉnh, cảm giác Vương t.ử sa cơ lỡ vận vô cùng mãnh liệt.
Thấy , A Vũ Nhiễm nhấc chân dài trực tiếp đá lưng Ái Nữu Mạn, ở bên ngoài là Vương t.ử, trong mắt Trùng Tộc chỉ là rác rưởi.
Ái Nữu Mạn rên một tiếng, hai đầu gối quỵ xuống đất cứng phát tiếng bộp bộp.
dù , thắt lưng của Ái Nữu Mạn vẫn thẳng tắp, chút kiêu ngạo yếu ớt, khiến bẻ gãy .
A Vũ Nhiễm tiếp tục : "Lát nữa gặp Vương, tuyệt đối ngước đôi mắt ch.ó đó lên ngài, rõ ?"
Ái Nữu Mạn cuối cùng cũng nhịn trả lời: "Ta là mắt rắn."