Là tình bạn, cũng tình cảm thiếu nữ trong sáng của tuổi thanh xuân.
Chỉ là sâu hơn một chút đến mức độ yêu mến, nàng cảm thấy vẫn luôn thiếu một chút gì đó.
Ánh mắt của Phù Quang đau đớn dịu dàng, tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nàng, khẽ: "Vương thật nhân từ bác ái, ngài thích ?"
Khương Ngưng Ngưng gật đầu.
Phù Quang quỳ xuống, đặt bát canh giải rượu sang một bên.
Hắn nâng mặt nàng bằng cả hai tay, cẩn thận và vô cùng thành kính, như nâng một luồng sáng thánh khiết, đôi mắt gợn sóng, ngày càng gần ánh sáng, cho đến khi đặt lên môi nàng một nụ hôn nhẹ nhàng và chân thành.
"Thế như thế thì ? Ngài cũng thích chứ?" Lời thì thầm êm ái quanh quẩn bên tai nàng.
Nụ hôn của nhẹ như cánh hoa rơi, nhưng cánh hoa trao cho đất, Phù Quang cũng trao cho nàng, nguyện gánh chịu hậu quả.
Khương Ngưng Ngưng lắc đầu: "Ta ."
Phù Quang : "Vậy ngài ghét ?"
"Không ghét."
Phù Quang khúc khích, giọng trầm thấp mềm mại nàng như đắm trong suối nước nóng khói mù: "Không ghét là , sẽ một ngày, nhất định sẽ khiến ngài thích ."
Lông mi Khương Ngưng Ngưng khẽ run, hiểu tại Phù Quang vui như .
Từ đến nay, Phù Quang luôn giống như một trai dịu dàng, khóe miệng luôn nở nụ .
Không giống với sự hoang dã của Hewlett, nụ của Phù Quang khiến như tắm trong gió xuân, nhưng luôn thiếu một chút sinh động.
Chẳng qua hôm nay nụ của hảo, nhưng tràn ngập niềm vui mà nàng thể thấy rõ.
Hắn bưng bát canh giải rượu, đút từng thìa cho nàng uống, uống xong, dùng khăn giấy ướt lau khóe miệng của nàng, cho nàng một bộ đồ ngủ thoải mái, hầu hạ nàng rửa mặt.
"Uống canh giải rượu xong thì sáng mai thức dậy sẽ đau đầu, Vương ngủ sớm ." Hắn cúi đầu chỉnh sửa váy ngủ cho nàng.
Khương Ngưng Ngưng gật đầu, chui trong chăn: "Ngủ ngon."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-vuong-trung-toc-cua-toi/chuong-252.html.]
Phù Quang cúi , một tay chống bên gối nàng, dường như cả sắp đè lên Khương Ngưng Ngưng, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng hôn lên trán nàng.
"Ngủ ngon, Vương của ."
*
Ngày hôm thức dậy, Khương Ngưng Ngưng vươn vai.
Phù Quang gõ cửa bước , tâm trạng , khóe miệng cũng nở nụ vui vẻ.
Dường như ngày hôm qua, cả như lột xác thăng hoa, gương mặt cũng trở nên hơn, là một vẻ hảo.
"Phù Quang, cảm thấy ngươi dường như chân thực hơn ." Nàng nhịn .
Phù Quang đây quá dịu dàng, dịu dàng đến mức khiến cảm giác xa cách.
Phù Quang mỉm : "Là ngài khiến trở nên chân thực."
Hắn cởi váy ngủ cho nàng, vì hôm nay trông chừng Hewlett và Will việc, Phù Quang hiếm khi chuẩn cho nàng một bộ quần áo dài tay thoải mái.
"Còn một tin nữa báo cho ngài."
Hắn Khương Ngưng Ngưng, bàn tay thon dài buộc tóc đuôi ngựa cho nàng.
"Tin gì?"
Khương Ngưng Ngưng Phù Quang trong gương hỏi.
"Đội trưởng Lệ Trầm truyền tin đến, tấn công thứ ba của Xà tộc chúng đ.á.n.h tan ."
Khương Ngưng Ngưng : " là một tin , Lệ Trầm lợi hại thật."
"Còn một tin nữa."
Phù Quang buộc tóc đuôi ngựa cao cho nàng bằng dây thun màu đào: "Chúng bắt Vương t.ử điện hạ của Xà tộc, Lệ Trầm xin chỉ thị của ngài, g.i.ế.c ?"