"Mắt thấy khó chịu ? Đọc sách lâu sẽ như , dùng bữa trưa xong sẽ đưa ngài ngoài dạo, giảm bớt mệt mỏi cho mắt." Phù Quang lo lắng .
Khương Ngưng Ngưng rời khỏi bàn sách, xách váy lên: "Không cần , hôm nay ngươi bồi sách, chuẩn bữa trưa cho , chắc hẳn mệt , chiều để Phù Oanh đưa là ."
Trong ánh mắt ôn hòa của Phù Quang thoáng hiện lên vẻ ngẩn ngơ, đó cứng nhắc : "Vương, vất vả, đây đều là hầu hạ ngài mà."
Khương Ngưng Ngưng : "Chính vì đây chuyện đều phiền một ngươi, để ngươi lo lắng lâu như , bây giờ Phù Oanh , gánh nặng ngươi cũng thể nhẹ bớt."
"Vương, bao giờ cảm thấy đây là gánh nặng—"
Quản lý biểu cảm của Phù Quang trong nháy mắt mất kiểm soát.
Phù Oanh mới đến cung điện ngày đầu tiên khiến mối quan hệ từng thiết giữa và Vương một lớp ngăn cách, nếu cứ để tình hình phát triển như , tương lai Vương còn nhớ đến ?
" ngươi vất vả như , hôm nay ngươi cứ nghỉ ngơi chiều để Phù Oanh cùng ."
Khương Ngưng Ngưng hiểu sự hoảng sợ trong lòng Phù Quang, nếu lời ở nơi việc, chính là đang đuổi xuống đài.
"... Được."
Phù Quang cúi đầu, m.á.u trong cơ thể như trong nháy mắt đóng băng nhưng trái ý Vương, chỉ thể nuốt những mảnh thủy tinh cổ họng.
"Vậy khi dùng bữa trưa xong với , ngươi hãy về nghỉ ngơi . Phù Oanh, đưa ngươi tham quan nhà ăn."
Khương Ngưng Ngưng một tay kéo Phù Oanh, một tay xách váy chạy về phía nhà ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-vuong-trung-toc-cua-toi/chuong-197.html.]
Tà váy của nàng kéo lê sàn nhà sạch sẽ của hành lang, từng tia sáng xuyên qua hành lang, rọi đôi mắt tràn ngập nụ của nàng.
Phù Oanh theo nàng, si mê nàng, đôi môi khẽ run rẩy.
Phù Quang cảnh tượng ch.ói mắt , trong mắt phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Hắn từ lúc rời khỏi tẩm điện của Vương để chuẩn bữa trưa đến giờ đầy hai tiếng, trong thời gian Phù Oanh nhất định gì đó với Vương, khiến Vương đối với tâm lý bài xích, bắt đầu xa lánh , hiện tại Vương sủng ái Phù Oanh như , thậm chí ăn cơm cũng mang theo Phù Oanh.
Nếu lúc gì đó thì vẻ nguy hiểm.
Hắn từng bước tiến về phía , bóng hình mảnh khảnh kéo theo con bướm xí biến mất ở hành lang, đột nhiên, đôi mắt nheo .
*
"Ngươi Phù Quang ở chung với con bướm ?"
Vưu Cung duyệt những tập tài liệu tải lên trang web, cẩn thận xem xét từng bản báo cáo của trùng t.ử, còn thể phân tâm lắng Cleveland nhịn mách lẻo.
Cleveland thở dài, mái tóc đỏ rối bù: "Ta vốn tưởng rằng loại trùng t.ử bụng hẹp hòi như Phù Quang chắc chắn thể chấp nhận đến chia sủng ái của , hơn nữa còn là một con bướm cấp A thấp hơn , sẽ âm thầm tay với con bướm ."
"C.h.ế.t đuối, đột t.ử vì bệnh tim hoặc bệnh di truyền, bất kể nguyên nhân t.ử vong vô lý đến mức nào, chỉ cần con bướm c.h.ế.t, Vương nhiều nhất chỉ đau lòng hai ngày, đầu là quên."
" kỳ lạ là Phù Quang động đến ."
Vưu Cung nhếch môi nhạt, làn da trắng như tuyết: "Hắn đang chờ chúng tay."