Nữ Vương Trùng Tộc Của Tôi - Chương 193

Cập nhật lúc: 2025-12-28 08:14:47
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn hiểu rằng, hầu hạ Vương, đây là một bước trải qua.

 

Trùng t.ử trinh tiết, tư cách ở bên cạnh Vương.

 

ngay khi đám trùng t.ử đang kiểm tra , Phù Quang dựa một bên, ánh mắt nhàn nhạt Phù Oanh.

 

Phù Oanh liền cảm thấy thoải mái.

 

Rõ ràng ánh mắt của Phù Quang thể coi là ôn hòa, nhưng một tia kiêu ngạo trong đó, mặc dù Phù Quang che giấu .

 

Phù Oanh hổ tức giận.

 

Hóa đ.á.n.h giá thấp sự đố kỵ của Phù Quang, việc để đợi 2 tiếng bên ngoài vòm trời căn bản là cảnh cáo, đây mới là cảnh cáo.

 

Mượn cớ kiểm tra cung để nhục .

 

"Màu sắc đạt cấp độ I, dài rộng xuất sắc, phù hợp với tiêu chuẩn."

 

Trùng t.ử mặc áo blouse trắng lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt khinh thường mà Phù Quang che giấu cuối cùng cũng một chút d.a.o động nhẹ.

 

Phù Oanh đắc ý ngẩng đầu lên.

 

Kiểm tra xong, mặc quần áo, cung kính với Phù Quang: "Phù Quang thị trùng, các hạng mục kiểm tra xong, xin hỏi bây giờ thể dẫn gặp Vương ?"

 

Phù Quang lười biếng ngước mắt lên: "Đi thôi."

 

Hai khỏi tầng hầm thứ hai, đám trùng t.ử mặc áo blouse trắng còn lạnh lùng, lúc thì thầm to nhỏ.

 

"Không ngờ trùng t.ử hồi tổ tuy cấp bậc thấp nhưng liệu hình như ."

 

"Cũng bình thường thôi, nhớ liệu kiểm tra hằng năm của thị trùng Phù Quang cũng tệ, chuyên hầu hạ Vương, hình thể tệ chứ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-vuong-trung-toc-cua-toi/chuong-193.html.]

"Vậy rốt cuộc là ai hơn?"

 

"Chờ , nhớ trong cơ sở dữ liệu tư liệu năm ngoái, hẳn là vẫn thể tìm , xem thử."

 

"Thực , tò mò là đội trưởng Lệ Trầm Vương sủng ái."

 

"Khó , đội trưởng Lệ Trầm sủng ái đến mấy cũng từng thực sự thị tẩm, dù thích đến mấy, nếu thể hầu hạ Vương giường thì sủng ái cũng chỉ là hư vô."

 

*

 

Phù Oanh theo Phù Quang qua hành lang dài, dọc đường đều là phù điêu tinh xảo vàng son lộng lẫy nhưng hề phô trương, ngược trong sự hùng vĩ và rộng lớn mang theo trang nhã và nghiêm trang, khiến theo bản năng khuất phục.

 

Cuối hành lang là tẩm điện của Vương, càng đến gần, Phù Oanh càng cảm nhận luồng khí tức quen thuộc đó, như thể kéo về đêm vùng cực đầy sóng gió.

 

Phù Quang nhẹ nhàng gõ cửa, bên trong truyền đến một giọng ngọt ngào và trong trẻo: "Vào ."

 

Cánh cửa lớn chạm trổ hoa văn mạ vàng nặng nề mở , gió thổi, rèm cửa nhẹ nhàng tung bay như sóng biển cuồn cuộn, lụa mỏng như nước gợn qua khuôn mặt thanh tú của thiếu nữ, trang sách trong tay gió thổi xào xạc, đến thể tả.

 

"Vương, đưa Phù Oanh đến ."

 

Phù Quang tiến gần nàng.

 

Những ngón tay trong suốt vén mái tóc rối tung vì gió tai, Khương Ngưng Ngưng ngẩng đầu khỏi biển sách, ý tràn từ đôi mắt đen sáng của nàng: "Phù Oanh, đợi ngươi lâu ."

 

Phù Oanh thất thần, đôi mắt mở to vì kinh ngạc, cánh bướm theo bản năng mở .

 

Mãi đến khi Phù Quang lên tiếng nhắc nhở, mới tỉnh táo , quỳ phịch xuống mặt Khương Ngưng Ngưng: "Phù Oanh, bái kiến Vương."

 

Khương Ngưng Ngưng khép sách , : "Không cần câu nệ như , đây ngươi như thế ."

 

Nhắc đến đây, Phù Oanh run rẩy.

Loading...