Nữ Vương Trùng Tộc Của Tôi - Chương 112

Cập nhật lúc: 2025-12-27 10:12:37
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Các ngươi , gì sai, cần tha thứ."

 

Khương Ngưng Ngưng nhỏ nhẹ, giọng trầm thấp, trong căn phòng tối tăm chút mập mờ.

 

Mũi chân trắng như tuyết từ lúc nào dẫm mạnh hơn, như một mảnh tuyết trắng rơi bùn lầy.

 

"Cảm ơn, cảm ơn lời khen của Vương."

 

Will luôn điềm tĩnh, nhưng lúc thở nóng rực, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, khuôn mặt đen sạm ửng đỏ, như thể trải qua một trận kịch chiến.

 

Khương Ngưng Ngưng mỉm dịu dàng: "Ta khen, mà là sự thật!"

 

Nói xong, mũi chân của Khương Ngưng Ngưng nhấc lên, rời khỏi đùi Will, trở giường.

 

Will như trút gánh nặng, nhưng trái tim vẫn như thứ gì đó níu kéo, đắm chìm trong cơn say , mãi thể thoát .

 

Đặc biệt là bộ quân phục màu đen của , ở nơi mũi chân của Khương Ngưng Ngưng nhẹ nhàng dẫm qua, in hằn một vết ẩm, chỉ vì màu quần tối nên .

 

" tại ngươi đưa đến đây?" Khương Ngưng Ngưng trong giường.

 

Chiếc giường dường như thiết kế riêng cho vóc dáng của , lớn hơn nhiều so với giường đôi thông thường trong nhà, đủ để Khương Ngưng Ngưng đó lăn mấy vòng mà sợ ngã.

 

Will lặng lẽ hít một thật sâu, bàn tay run rẩy vuốt ve vết ẩm nhạt đùi , .

 

"Bởi vì nhà tù Trùng Tộc chỉ do một quản lý, những quân đồn trú khác gặp ngài cũng sự cho phép của mới thể , đây chính là nơi an nhất cho ngài."

 

"Hơn nữa, tổng chỉ huy Vưu Cung với , ngài thời gian hạn chế sử dụng t.h.u.ố.c ức chế, mặc dù bọn họ đang đường đến, nhưng nếu tình hình đổi, bọn họ đến trễ, mùi của gần mười vạn trùng t.ử trong nhà tù Trùng Tộc cũng đủ để che giấu mùi ngài."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-vuong-trung-toc-cua-toi/chuong-112.html.]

 

"Ồ~~ Vậy ."

 

Khương Ngưng Ngưng gật đầu, quả nhiên là gián điệp thể đến chức vụ cao nhất trong hang ổ Thú Nhân, suy nghĩ chu đáo.

 

"Vì ngươi thể liên lạc với Vưu Cung và những khác, ngươi tình hình của phi thuyền TG-7 ? Lệ Trầm, Phù Quang, Cleveland họ đều chứ?" Khương Ngưng Ngưng quan tâm hỏi.

 

"Chúng ẩn náu trong tộc Thú Nhân, nếu bất đắc dĩ thì sẽ dễ dàng liên lạc, cho đến nay, cũng chỉ liên lạc với Trùng Tộc một , đó là báo tin chúng đưa ngài trở về an ."

 

Trên khuôn mặt kiên nghị của Will giấu vẻ cô đơn, mặc dù những là ai, nhưng thấy sự quan tâm trong giọng của Khương Ngưng Ngưng, vẫn cảm thấy ghen tị và ngưỡng mộ.

 

Những tội trùng như bọn họ xứng Vương để mắt đến, cho nên nhận thức phận của .

 

Nghĩ đến điều , Will càng nắm c.h.ặ.t vết ẩm đùi .

 

Cho dù chỉ Vương cách một lớp vải thô, nhẹ nhàng dẫm lên, cũng đủ để ghi nhớ cả đời, nên đủ.

 

"... Là suy nghĩ chu ." Khương Ngưng Ngưng nhỏ giọng xin .

 

Will lắc đầu, lúc , thứ gì đó bàn việc của kêu lên.

 

Hắn dậy, bấm một nút, bên trong truyền đến giọng của một đàn ông: "Giám ngục trưởng, bữa tối của ngài chuẩn xong, xin hỏi đưa lên ?"

 

Will đáp , đó bổ sung bằng giọng trầm thấp: "Hai phần."

 

Trong mắt ngoài, thực sự nhiều lời, nhưng cũng chính vì mà mới thể trấn áp những Thú Nhân .

Loading...