Nữ Tu Độc Ác: Chủ Nợ Đều Ở Trong Tu La Tràng Phản Diện - Chương 25: Phiền ngươi giải thích một chút

Cập nhật lúc: 2026-02-05 03:06:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy công t.ử sợ đến mức đ.á.n.h rơi cả chén xuống bàn.

 

"Tiền bối." 

 

Ung Vọng Thư lên tiếng gọi .

 

"Trà nguội , để pha chén khác nóng hơn cho dùng."

 

Nàng lấy một chiếc chén sạch rót đầy cho .

 

Lúc sắc mặt Pháp Chiếu mới dịu đôi chút, thu hồi uy áp xuống.

 

Mấy kẻ bàn thấy liền cuống cuồng bò dậy, định bụng chạy thẳng ngoài.

 

"Đứng ." 

 

Pháp Chiếu thong thả , ngữ khí đầy vẻ đe dọa: "Ta cho các ngươi ?"

 

Đám cứng đờ cả , trong lòng bắt đầu thầm di chúc.

 

"Uống trả tiền ?" Pháp Chiếu bưng chén lên nhấp một ngụm.

 

Mấy tên đó vội vã móc linh thạch đặt lên bàn.

 

"Cút ." Pháp Chiếu liếc mắt về phía cửa.

 

Đám công t.ử bột lập tức ùa cửa như bầy ong vỡ tổ, chỉ sợ chậm chân một chút là vị cao nhân sẽ đổi ý.

 

Thật khéo , họ đến cửa thì đ.â.m sầm nhóm đang .

 

Ngay lập tức kẻ quát lớn bao vây lấy họ: 

 

"Đi kiểu gì thế hả! Thiếu gia Hách Liên gia mà các ngươi cũng dám đụng ?"

 

Bên ngoài vang lên tiếng kêu t.h.ả.m thiết, một giọng cất lên: 

 

"Thôi bỏ , hôm nay bổn công t.ử tâm trạng ."

 

Ung Vọng Thư nhấp mỉm Pháp Chiếu.

 

Quả nhiên, một vị thiếu gia áo quần gấm vóc rực rỡ bước , theo là một đám tùy tùng.

 

Vị thiếu gia trực tiếp mời lên phòng bao lầu, ngay cả một ánh mắt cũng thèm bố thí cho những xung quanh.

 

Chừng tàn một chén , một kẻ che mặt lén lút lẻn từ lầu xuống, phịch xuống cạnh Ung Vọng Thư.

 

"Khá khen cho ngươi, cũng cải trang cơ đấy." Nàng rót cho một chén .

 

"Tiểu gia lúc nào chẳng thông minh!" Hắn chút khát, ngửa cổ uống cạn sạch chén .

 

"Đã uy phong đến mức , khát gọi hầu hạ?" Nàng nhướng mày rót thêm cho một chén nữa.

 

"Uống nước nhiều quá sẽ mất phong thái của danh môn thế gia." 

 

Hắn liếc nàng một cái: "Nhà ngươi chẳng cũng như ?"

 

Pháp Chiếu hai với ánh mắt dò xét: "Hai ... Trước đây thiết?"

 

Hách Liên Ngọc Trân uống liền ba chén nước mới dừng :

 

"Tiền bối, chúng đang dùng danh nghĩa 'Giải Nhân' hành tẩu bên ngoài, theo quy tắc gọi mật danh nên mới sơ suất báo danh tính thật với ."

 

Hắn trịnh trọng hành lễ: "Tại hạ là Hách Liên Ngọc Trân, còn vị là Bách Lý Vọng Thư đạo hữu. Tính thì hai nhà chúng cũng xem là thế giao."

 

Ung Vọng Thư đó vẫy tay với Pháp Chiếu: "Bách Lý Vọng Thư kiến quá tiền bối."

 

Chuỗi phật châu cổ tay nàng lập tức thu hút sự chú ý của Hách Liên Ngọc Trân: 

 

"Chuỗi 'Phá Chướng' của tiền bối ở chỗ ngươi?"

 

Nàng như khoe khoang, vén tay áo lên đưa cổ tay mặt : "Tiền bối thấy mắt nên tặng cho đó!"

 

Nhìn thấy một trăm lẻ tám hạt châu đen nhánh, Hách Liên Ngọc Trân thèm thuồng đến mức sắp chảy nước miếng:

 

"Vận may của ngươi cũng quá đấy! Có cân nhắc đổi với ? Ta nhiều bảo vật!"

 

Ung Vọng Thư vỗ một phát lên đầu : "Tiền bối còn lù lù ở đây, ngươi chớ hại !"

 

Pháp Chiếu ngắt lời hai đang ồn ào:

 

"Chỉ là một chuỗi tràng hạt mà thôi, gì đặc biệt. Chẳng qua duyên phận của với nó tận, mà Bách Lý đạo hữu vặn duyên với nó."

 

"Nghe thấy ." 

 

Nàng híp mắt: "Được , đừng đùa nữa, xem mấy ngày qua ngươi thu thập gì?"

 

Hách Liên Ngọc Trân lúc mới nghiêm túc trở

 

"Mấy ngày qua cùng mấy chạy đôn chạy đáo khắp nơi nhưng thấy Lãnh gia gì bất thường. Tuy nhiên..."

 

Hắn ghé sát nhỏ: 

 

"Ta ở đây một sàn đấu giá nô lệ, hành tung bí mật, thiệp mời mới ."

 

Ung Vọng Thư hỏi: "Ngươi tra nơi đó thuộc về ai ?"

 

Hắn đắc ý hất cằm: 

 

"Chuyện đó là đương nhiên, tiểu gia là ai chứ! Theo điều tra, sàn đấu giá thuộc về Từ gia."

 

"Từ gia?" 

 

Nàng suy nghĩ hồi lâu cũng thấy cái tên gì nổi bật.

 

"Ngươi cũng là lẽ thường." 

 

Hách Liên Ngọc Trân tỏ vẻ thấu hiểu: 

 

"Từ gia chỉ là một tiểu gia tộc, bề ngoài kinh doanh thương giới, nhưng thực chất lén lút mở sàn đấu giá."

 

Ung Vọng Thư nhíu mày: 

 

"Ta và tiền bối một vòng qua đó, bên trong chỉ của trấn Vụ Liên mà còn nhiều nơi khác."

 

Nàng do dự một chút tiếp: 

 

"Theo , việc buôn bán nô lệ vốn cấm từ lâu mà."

 

Hách Liên Ngọc Trân gật đầu: 

 

"Là thúc phụ của ban lệnh cấm. Nay xảy chuyện , nhất định sẽ bẩm báo với thúc phụ. Ngươi yên tâm, sàn đấu giá chẳng bao lâu nữa sẽ xóa sổ thôi."

 

Nàng xua tay: 

 

"Ta quan tâm chuyện đó, chỉ quan tâm đến của . Hách Liên gia chủ xưa nay vốn nổi danh đại công vô tư, điều thiên hạ đều rõ."

 

Nghe nhà khen, Hách Liên Ngọc Trân hớn hở:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-tu-doc-ac-chu-no-deu-o-trong-tu-la-trang-phan-dien/chuong-25-phien-nguoi-giai-thich-mot-chut.html.]

 

" , công việc kinh doanh của Từ gia đa dạng và phức tạp, họ thầu nhiều tuyến vận chuyển từ các mỏ đá Hạ Giới, trong đó cả Lãnh gia."

 

"Lãnh gia chẳng lẽ gì?" Pháp Chiếu hỏi.

 

Hách Liên Ngọc Trân nhún vai: 

 

"Dường như là ngầm cho phép, đến nơi đó chính là của Lãnh gia dẫn đường."

 

"Xem , lợi ích đan xen phía sâu sắc." 

 

Ung Vọng Thư đan tay : " chúng cần tìm dường như kẻ khác mua ."

 

"Không lý nào!" 

 

Hách Liên Ngọc Trân chậc lưỡi: "Lãnh gia với sàn đấu giá nửa năm mới mở một , mỗi kéo dài một tháng, hôm nay mới là ngày đầu tiên."

 

"Ngươi ở đó suốt buổi ?" Pháp Chiếu hỏi.

 

Hắn khẳng định chắc nịch: 

 

"Ta còn bảo Mạnh Cố Hoài theo kẻ đáng nghi nhất . Kẻ đó cực kỳ thích mua những tráng đinh của trấn Vụ Liên."

 

"Ồ?" 

 

Ung Vọng Thư chút hứng thú.

 

"Chuyện trong sàn đấu giá ai cũng ." 

 

Hách Liên Ngọc Trân để lộ vẻ mặt ghê tởm:

 

"Mọi đều nữ nhân đó thích hành hạ tráng sĩ, còn tu luyện thuật song tu, khô kiệt bao nhiêu ."

 

"Đi một chuyến xem ." 

 

Nàng thở dài: "Nếu ở đó cũng manh mối, chúng sẽ khó xử lý."

 

Hách Liên Ngọc Trân gọi Mạnh Cố Hoài về, bảo họ , còn lên lầu đối phó nốt một lát.

 

Mạnh Cố Hoài thấy họ thì phản ứng gì đặc biệt, chỉ chào Pháp Chiếu một tiếng.

 

Nơi họ đến ở phía Bắc thành, là một phủ lớn, canh gác nghiêm ngặt.

 

Mạnh Cố Hoài khi ẩn quen đường dẫn họ hậu viện.

 

Trong một căn phòng ở hậu viện, tiếng động khiến đỏ mặt tía tai truyền rõ mồn một.

 

Ung Vọng Thư tỏ khá thản nhiên, nàng căn phòng đó trầm ngâm hồi lâu.

 

Pháp Chiếu là hòa thượng, cảnh tượng vẫn nên tránh mặt thì hơn, còn Mạnh Cố Hoài nàng cũng thể sai bảo .

 

Rốt cuộc vẫn dựa nàng.

 

Đang lúc nàng định tiến lên xem cần tìm bên trong , một bàn tay lớn túm lấy cổ áo nàng lôi ngược :

 

"Một tiểu cô nương như nàng xông lên đó hóng hớt cái gì?"

 

"?" 

 

Nàng đầy dấu hỏi trong đầu: "Nếu thì nhé?"

 

"Đứng yên đấy!" 

 

Pháp Chiếu buông nàng tự nhảy xuống bờ tường.

 

Hắn bắt quyết, trực tiếp xuyên tường .

 

Chừng nửa tuần thấy trở .

 

Pháp Chiếu nhảy lên bờ tường, động tác lưu loát như nước chảy, sắc mặt chút gợn sóng: 

 

"Không ."

 

Ung Vọng Thư sững sờ , Pháp Chiếu cúi đầu hỏi: "Sao ?"

 

"Ngươi..." 

 

Nàng lắp bắp: "Ngươi... Định giải thích thế nào với Phật tổ nhà ngươi đây?"

 

Pháp Chiếu ngẩn một thoáng mới hiểu nàng đang gì: "Bần tăng cần giải thích với ông ."

 

Mạnh Cố Hoài bên cạnh, thiếu tinh tế ngắt lời hai

 

"Có bãi tha ma xem ? Ta thấy họ quăng hướng đó."

 

"Được, phiền dẫn đường." Ung Vọng Thư khách khí .

 

Ba bóng lướt vun v.út đường núi.

 

Tai nàng bỗng vang lên truyền âm của Pháp Chiếu: 

 

"Lúc nãy nữ nhân đó."

 

Ung Vọng Thư theo bản năng đáp một tiếng "", nhưng chợt thấy gì đó kỳ quái.

 

Hắn giải thích chuyện với cái gì cơ chứ?

 

Bãi tha ma ở lưng chừng núi phía , nơi đó một hố sâu chứa đầy hài cốt, bên còn mấy x.á.c c.h.ế.t mới.

 

Mùi hôi thối nồng nặc khiến nàng bịt mũi xuống.

 

Nhiều cái xác còn nguyên vẹn, đầy vết roi vọt.

 

Những kẻ mới quăng xuống còn trần trụi mảnh vải che .

 

Nàng nhíu mày quan sát kỹ lưỡng thì bỗng một bàn tay che khuất tầm mắt nàng.

 

Không cần đầu cũng là ai, mùi trầm hương quá đậm.

 

"Ta vẫn xem xong." Nàng bất lực .

 

"Bẩn."

 

Ung Vọng Thư một cánh tay thu hút sự chú ý, nàng vẫn rõ nên đưa tay gạt những ngón tay thuôn dài của Pháp Chiếu .

 

Không thì thôi, thấy lòng nàng bỗng chùng xuống.

 

Một giọng của nữ nhân lúc cứ vang vọng bên tai nàng: 

 

"Trên cánh tay ... Có một... Vết bớt... Rất tròn..."

 

Trên đống xương trắng, bên cạnh lớp thịt thối rữa, một đang đè ở giữa.

 

Cánh tay của đó thò , buông thõng.

 

Trên cánh tay , một vết bớt hình tròn.

 

Loading...