Nữ thiên sư thành Trường An - Chương 33: Thẩm vấn
Cập nhật lúc: 2026-02-22 08:37:26
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộc Phương Nhan liếc thẻ bài bên hông , là Trưởng ti sử của Tĩnh An, hàng lục phẩm.
Đừng chức quan của cao, thể là của Tĩnh An ti thì một ai thể xem thường .
Những thuộc về vệ binh cận của hoàng đế, cũng giống với Vũ Lâm lang bảo vệ hoàng thành, là quân đội phụ trách an ninh của thành Trường An, nhiều con nhà quyền quý đều chen chúc đầu quân , cho dù là một gác cổng thôi cũng tượng trưng cho phận của bọn họ .
Chuyện ngày hôm đó, vốn dĩ báo cho nha môn huyện Trường An, nhưng do hầu mới đến rõ nên hấp tấp chạy ngoài báo quan, vô tình đụng của Tĩnh An ti.
Hôm đó Tĩnh An ti vẫn như thường lệ tuần tra phố, thần sắc hầu hoảng loạn, cho là xảy chuyện gì nên ngăn .
Người hầu thấy bọn họ mặc áo giáp, nghĩ ngợi gì lập tức dẫn bọn họ về nhà, vì chuyện cứ thế thuộc thẩm quyền điều tra của Tĩnh An ti.
Mộc Phương Nhan cũng mặc kệ, dù chuyện quản là . Vốn dĩ tưởng rằng vụ án sẽ tra xét lâu, nghĩ đến nhanh như tin tức.
“Tam nương xin phép, dám hỏi quân gia kết quả ?
Lệnh Hồ Kỳ thấy nàng cử chỉ đàng hoàng, dung mạo xinh , so với những tin đồn gần đây đường phố Trường An giống , bất giác liếc thêm nữa: “Thật chút kết quả, còn cần Mộc cô nương đến nha môn giúp thẩm tra đối chiếu một chút, cô nương tiện ?
Ngoài miệng chuyện khách sáo nhưng loại chuyện ước chừng nàng cũng thể cự tuyệt.
Quản gia cảm thấy dù cô nương cũng là tiểu thư nhà quan, tùy tiện đến nha môn ước chừng lắm.
Vừa định ngăn cản thì Mộc Phương Nhan gật đầu.
“Tiểu thư, như e rằng phù hợp.” Định thúc lo lắng .
Mộc Phương Nhan : “Không , đúng lúc cũng sự thật đằng chuyện , chấm dứt nó. Nếu trong nhà… thể sẽ dễ dàng yên .
Nàng ý ám chỉ, quản gia Định thúc lập tức hiểu rõ, ông quên trong phòng của cô nương còn một bình đồ bẩn vô hình vẫn đang chờ khắc phục hậu quả !
“Vậy lão nô cùng ?
Mộc Phương Nhan phất tay cự tuyệt: “Không cần, một lát trở về, nếu mẫu hỏi tới thì thúc cứ việc gì, bảo với tiểu lang khi về sẽ mua cho thằng bé bánh thịt dê nướng ngon.
Tiểu thư nhiều toan tính, lá gan cũng lớn, ngay cả quỷ cũng dám thu thập, ông còn lo lắng điều gì nữa, Định thúc đành trở về báo cáo.
Bùi thị đang ở trong nhà chờ nữ nhi về, của Vinh vương phủ bà thể cự tuyệt, của Tĩnh An ti bà cũng cản , thành Trường An quả nhiên nơi nào cũng quyền quý, ai cũng thể đụng .
Trong lòng bà sốt ruột, hiện tại chuyện phu quân lên chức thì bà một chút cũng vui. Nếu như đang ở quê nhà, với chức vụ của phu quân thì ai dám tùy ý sai bảo nữ nhi của chứ.
“A nương, tỷ tỷ vẫn trở về.” Mộc T.ử Nham chớp đôi mắt to, đáng thương hỏi.
“Buồn cái gì, tỷ tỷ của con sẽ về sớm thôi, còn mang bánh thịt dê nướng cho con nữa, con chơi .
Mộc Phương Nhan theo Lệnh Hồ Kỳ nhưng cũng đến Tĩnh An ti mà ngược đến nha môn của huyện Trường An.
Trên công đường ít , Mộc Phương Nhan cũng chẳng nhận ai, nghi hoặc Lệnh Hồ Kỳ.
Lệnh Hồ Kỳ dẫn đến một bên : “Cô nương đừng hoảng sợ, lát nữa huyện lệnh đại nhân hỏi tới thì ngươi chỉ cần những gì bản thôi.
Hóa đây là nàng đến nhân chứng.
Chỉ mới mấy ngày phá án ?
Nàng đang suy nghĩ thì thấy huyện lệnh Trường An dùng sức đập mạnh một cái xuống bàn, dọa đến mức nàng hồn về phía công đường.
Chỉ thấy vẻ mặt đầy uy nghiêm của huyện lệnh Trường An, mặc quan phục hoa văn màu đỏ, đầu đội mũ ô sa, chỉ nam nhân đang quỳ gối mắt hỏi: “Lý thị, Hàn gia xác nhận ngươi mưu hại nữ nhi nhà ông , khiến cho Lý Hàn thị c.h.ế.t t.h.ả.m trong nhà, ngươi nhận tội ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-thien-su-thanh-truong-an/chuong-33-tham-van.html.]
Một nam nhân trung niên đang quỳ gối công đường thì lập tức than , hô to xử oan: “Đại nhân, thật sự oan uổng. Hàn thị giữ phụ đạo, bỏ trốn cùng khác rõ tung tích, nhiều năm báo án, nha môn vẫn còn lưu giữ ghi chép. Hôm nay nàng c.h.ế.t, thể đổ oan ức lên đầu ?
“Ngươi ăn vớ vẩn!” Một nam t.ử lỗ mãng cắt đứt lời của , tức giận bất bình : “Đại nhân, cầu ngài chủ cho tiểu nhân! Tỷ tỷ Hàn đại nương của , ở nhà từ phụ xuất giá tòng phu, hiền lương thục đức, hàng xóm láng giềng nào . Vì một nữ nhi gả đến Lý gia của bọn họ, đến hai năm trở thành dâm phụ bỏ trốn cùng khác?
Lúc gia đình của chúng cảm thấy điều gì đó , nhưng họ Lý khẩu bạch nha (*), mạnh miệng rằng gia đình của chúng dạy dỗ , hại Hàn thị suốt những năm qua đều cụp đuôi , cũng cảm thấy bản đuối lý.
(*) một câu thành ngữ ý chỉ chuyện đúng sự thật, lời vô nghĩa.
cách đây mấy ngày, ông trời mở mắt, để khác phát hiện hài cốt của tỷ tỷ ở trong trạch viện cũ của Lý gia, lúc chúng mới tỷ tỷ sớm c.h.ế.t oan. Đại nhân, hung thủ nhất định là , cầu xin đại nhân chủ cho cả nhà chúng , trả sự trong sạch cho tỷ tỷ!”
Nói liên tục dập đầu, lóc vô cùng t.h.ả.m thiết đau khổ.
Mộc Phương Nhan lau nước mắt, quả thực hết sức thương tâm, ngược phu quân , gương mặt gian xảo, dáng vẻ đáng tin cậy.
“Phi, cái gì mà hiền lương thục đức, đức hạnh của nữ nhân nhà mà còn rõ ? Ban đầu là do mắt chúng mù, tin tưởng lời xằng bậy của mai mối, cho rằng nàng thật sự là một nữ nhi con nhà lành nên mới dùng tiền lớn cưới về. Chỉ mới cưới về một năm thì thông đồng bất chính với nam nhân khác. Cuốn tiền bạc bỏ trốn , còn khiến trở thành trò trong thành. Đại nhân, đường đường là một nam nhân, nếu như buộc còn cách nào thì tại dám trưng bộ mặt xí của bản . Mọi , các xem, sự thật ?
Có nhiều lời bàn tán thảo luận sôi nổi, cảm thấy nữ t.ử cũng đều mất , chắc như lời nam nhân .
Có cảm thấy nam t.ử đáng thương, nam nhân đều trọng sĩ diện, ai bằng lòng cho khác bản nương t.ử cắm sừng chứ, đây chính là chuyện vô cùng mất mặt.
Huyện lệnh Trường An một nữa vỗ thật mạnh xuống bàn, : “Yên lặng, công đường nào thể ồn ào như thế.
Lúc mới im lặng, thành thành thật thật thêm gì nữa.
Huyện lệnh Trường An thét lớn tiếng: “Người của Mộc gia đến ?
Vài cũng Mộc Phương Nhan, Mộc Phương Nhan vội vàng bước ngoài, quỳ xuống hành lễ: “Mộc gia Tam nương xin diện kiến huyện lệnh đại nhân.
Huyện lệnh Trường An ừ một tiếng hỏi: “Mộc cô nương, bảy ngày phát hiện một rương hài cốt trong phủ của ngươi, ?
Mộc Phương Nhan gật đầu: “Bẩm đại nhân, đúng .
“Căn nhà của ngươi là mua từ tay ai?
Mộc Phương Nhan suy nghĩ một chút đáp: “Ta mua từ một thu mua nhà họ Trịnh, nha môn ắt hẳn vẫn còn lưu giữ giao dịch, đại nhân thể tra xét.
Huyện lệnh Trường An sai mang văn thư mua bán nhà ở , xác nhận những gì Mộc gia .
Sau đó hỏi trung gian, chủ nhân lúc của căn nhà là ai.
Người trung gian họ Trịnh đáp: “Chủ nhân họ Trần.
Họ Trần lập tức hô to oan uổng quá, rằng từ khi mua căn nhà thì trong nhà thường xuyên ma quỷ lộng hành, thể nào an , thật cũng dọn ngoài nhưng xoay qua xoay ba năm trời, vẫn ai bằng lòng mua.
Cho đến khi của Mộc gia mua , mà căn nhà đến từ , đương nhiên là đến từ Lý gia.
Mọi hiểu vì huyện lệnh đại nhân rõ mối quan hệ .
Mộc Phương Nhan hiểu , huyện lệnh đại nhân chính là đang thăm dò xem chuyện ma quỷ lộng hành là từ lúc nào.
Từ những của Trần gia cũng thể căn nhà từ lúc mua về hề an bình. Lúc Trần gia trả nhà nhưng Lý gia nhất quyết chịu nhận, thậm chí còn trốn , mãi hai năm mới trở về.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)