Nữ Quân Y Những Năm 50 - Chương 99

Cập nhật lúc: 2026-01-06 07:43:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chữ thư pháp của nàng tuy khá, nhưng còn kém xa Sư Phụ Sư Nương, nhưng dân làng cứ nhất quyết đòi nàng .

 

Và thế là một mạch suốt hai ngày.

 

=

 

Bận rộn xong câu đối cho cả vùng.

 

Hứa Vãn Xuân còn kịp thả lỏng cánh tay mỏi nhừ, đợi việc từ nuôi.

 

"Giúp qua nhà Thẩm T.ử Lan Thảo một chuyến, hỏi cô xem hai ngày lên trấn , nếu thì tiện thể giúp chúng gửi Đông cho thằng bé Cảnh Lương." Trong khi , Hứa Liên Hoa bỏ một con Thỏ muối bọc trong giấy dầu chiếc túi lớn bằng vải thô.

 

Hứa Vãn Xuân cầm chiếc áo bông dày treo giá, xỏ hỏi: "Nếu nhà họ thì ạ?"

 

Hứa Liên Hoa ngẩng đầu: "Thì hỏi nhà lão Bí thư, đều thì chúng tự chạy một chuyến bưu điện."

 

"Miệng bưu kiện đừng dán kín vội, lát nữa con còn thư trả lời bỏ ."

 

"Mẹ , chỉ thư của con, bên Nam Tỷ cũng đồ gửi cùng, , đừng lề mề nữa, mau ."

 

"Con ngay đây...

 

Đương Quy!

 

Đi cùng nào!"

 

"Gâu!"

 

Hứa Vãn Xuân thích cảnh tuyết, nhưng thích nhiệt độ độ.

 

Nàng cứ thế rụt đầu , chằm chằm mặt đất gian nan di chuyển về phía nhà Ngọc Lan tỷ, mặc kệ con Đương Quy đang chạy nhảy tung tăng, càng thấy bóng đang tiến gần phía xa.

 

"Đào Hoa?"

 

Giọng quen, Hứa Vãn Xuân ngẩng đầu...

 

đưa thư Trương Ca.

 

Ngần năm, Trương Ca đưa ít báo và thư từ cho hai nhà Hứa Tào, hai coi như quen thuộc.

 

Hứa Vãn Xuân giơ tay kéo khăn quàng cổ xuống, để lộ miệng mũi mới chào hỏi: "Trương Ca, thư của em ạ?"

 

Trương Ca xoa xoa mặt, đợi xoa tan lớp sương tuyết và sự cứng đờ mặt xong mới đặt bưu kiện lớn lưng xuống đất, lấy đồ đáp: "Không thư, là điện báo."

 

Trong lòng Hứa Vãn Xuân thắt một cái, thời đại mà điện báo điện biếc gì đó, thật khiến nàng dễ nghĩ nhiều.

 

"Đây, cầm lấy , ký tên đây một cái."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-quan-y-nhung-nam-50/chuong-99.html.]

 

Nhìn phong thư đưa tới mắt, Hứa Vãn Xuân lập tức thu hồi những suy nghĩ lung tung, nhét nó túi , mới tháo bao tay , cầm lấy sổ ký tên.

 

Trương Ca nhận lấy sổ bỏ túi, trêu chọc: "Hôm nay gặp may, giữa đường gặp em, nếu còn cõng bưu kiện lớn một đoạn đường dài, đây là báo của bác sĩ Tào, cũng phiền Đào Hoa mang giúp luôn nhé."

 

Tiện đường nên Hứa Vãn Xuân tự nhiên từ chối, khi nhận lấy, chân thành : "Vất vả cho Trương Ca quá."

 

Nghe , Trương Ca ngược chút tự nhiên, y hất túi xách lên vai, hì hì : "Có lương mà, vất vả gì ?

 

Thế nhé."

 

"Trương Ca thong thả ạ."

 

"Ừ!"

 

Tiễn xong, Hứa Vãn Xuân lập tức lấy phong thư trong túi xé mở.

 

Cũng may...

 

Nhìn rõ nội dung bên , Hứa Vãn Xuân thở phào nhẹ nhõm một lớn, may mà tin gì.

 

Điện báo là của Vu nãi nãi gửi cho nàng, Chữ ngắn gọn, đại ý là năm ngày bà sẽ đến bệnh viện thành phố bên phía họ để phẫu thuật cho một vị lãnh đạo, bảo nàng tới học tập quan sát.

 

Vậy nàng...

 

nên nhân cơ hội đưa Sư Phụ cùng ?

 

Để chuẩn cho tương lai, học chút kiến thức Tây y để bảo mệnh?

 

Tháng 7 năm 1953.

 

Sau ba năm chiến tranh Thắng Lợi, lượng lớn bệnh viện dã chiến chuyển thành cơ quan thường trực.

 

Viện trưởng Vu Quỳnh vì y thuật cao siêu và quân công lẫy lừng, cuối cùng điều đến bệnh viện đa khoa quân khu SY giữ chức phó viện trưởng.

 

Cách hơn bốn trăm cây , Hứa Vãn Xuân thể giống như ba năm , hễ gặp ca phẫu thuật lớn là chỉ cần phiền Tiểu Giang Ca đưa đón là .

 

Nghĩa là, hai bên từng gặp mặt , luôn liên lạc qua thư từ.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Thực Hứa Vãn Xuân , đối phương luôn tận tâm chỉ dạy, phần lớn nguyên nhân là do kỹ thuật khâu vết thương mà nàng chủ động dâng lên.

 

thể phủ nhận, nhờ Vu nãi nãi, Hứa Vãn Xuân quả thực hiểu rõ hơn về các phương pháp và trình độ Tây y hiện thời.

 

hưởng lợi, đối mặt với lời mời gặp mặt ba năm xa cách, dù ở góc độ nào, nàng cũng tiện từ chối.

 

 

 

 

Loading...