Thầy ơi, em còn trẻ, tương lai còn vô vàn khả năng!"
"Tâm thái tranh giành của em còn khoáng đạt hơn cả thầy!" Tống Dân Nghênh học trò hề đả kích mà ngược còn tràn đầy sức sống, một lúc lâu mới cảm khái .
Sau khi cảm khái xong, ông cam đoan: "Tuy thể để thiết mang tên em, nhưng những khen thưởng khác thầy nhất định sẽ giúp em tranh thủ bằng !"
Mắt Hứa Vãn Xuân sáng lên: "Có những khen thưởng gì ạ?
Tiền thưởng?
Thăng quân hàm?
Có lập công hạng ba ?
Hay là thông báo quân?"
Một chuỗi yêu cầu đập xuống khiến biểu cảm của Tống Dân Nghênh cứng đờ...
Đã là tranh giành cơ mà?
Từ biệt thầy cam đoan sẽ nỗ lực giúp tranh thủ quyền lợi.
Hứa Vãn Xuân tìm y tá trực, hỏi thăm chiếc ba lô nàng và sư mang theo đặt ở .
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Cô y tá nhỏ: "Chủ nhiệm Tạ bảo giúp Bác Sĩ Hứa và Bác Sĩ Tào sắp xếp một Văn Phòng tạm thời, hành lý của hai vị để ở đó ...
đưa cô nhé."
Hứa Vãn Xuân: "Cảm ơn cô nhé, Đồng Chí."
"Đây là việc nên ...
Chủ nhiệm Tạ còn dặn nếu cô đói thì cầm thẻ công tác trực tiếp đến nhà ăn cán bộ là , bên Táo Vụ Ban sắp xếp xong ..."
Văn Phòng tạm thời sắp xếp ở ngay cạnh phòng Chủ nhiệm Tạ, vài bước là tới.
Sau khi y tá trực rời , Hứa Vãn Xuân chỉ tùy ý liếc môi trường Văn Phòng vài cái liền lấy túi hành lý .
Nàng động gói bánh quy sư mang tới, chỉ lấy đồ dùng vệ sinh.
Đợi thu xếp xong vệ sinh cá nhân, Hứa Vãn Xuân vội vội vàng vàng chạy đến nhà ăn.
Tuy y tá trực thể dựa thẻ công tác để ăn cơm.
để phòng hờ, khi xuất phát, Hứa Vãn Xuân vẫn mang theo tiền và phiếu.
=
Bếp cán bộ ở phía đông tòa nhà hậu cần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-quan-y-nhung-nam-50/chuong-325.html.]
Sáu giờ sáng Tháng Năm, Thiên Quang sáng rõ.
Nhà ăn nhỏ ít , Hứa Vãn Xuân mặc kệ ánh mắt tò mò quan sát của bên cạnh, thẳng đến cửa sổ.
"Là...
thủ trưởng Hứa điều động từ Thượng Hải tới ?" Chiến sĩ nấu ăn nhận .
Thủ trưởng gì chứ...
Trong lòng Hứa Vãn Xuân Mỹ Tư Tư, nhưng mặt mũi hề biểu lộ, bình tĩnh móc tiền phiếu và giấy tờ : "Gọi là Bác Sĩ Hứa là ."
"Được , Bác Sĩ Hứa." Chiến sĩ nấu ăn liếc giấy tờ, khi xác định sai sót thì nhận tiền phiếu mà cầm lấy khay ăn bằng nhôm, múc lên đó một bát cháo kê đặc sánh, nổi váng dầu, cùng với hai cái màn thầu trắng, một đĩa dưa chuột muối và một quả trứng luộc.
Khi đưa , chiến sĩ nhỏ móc từ trong túi một xấp phiếu ăn nhỏ: "Sau cô cứ cầm những thứ đến ăn cơm là ."
Hứa Vãn Xuân giơ tay nhận lấy: "Cảm ơn."
Chiến sĩ nhỏ lộ hàm răng trắng bóng: "Vì nhân dân phục vụ!"
Thức trắng 24 giờ, thực Hứa Vãn Xuân mấy thèm ăn, nhưng đó vẫn tiếp tục cầm cự, nàng chỉ thể c.ắ.n răng nhét miệng.
Lại vì lo lắng tình hình của bệnh nhân nên nàng ăn nhanh.
Tuy nhiên, thức ăn đối với nàng là quá nhiều, húp hết cháo, gượng ép nhét xuống một cái màn thầu là thể ăn thêm nữa.
Ngay khi nàng dùng giấy dầu gói cái màn thầu còn định mang thì vài xuống đối diện bàn ăn.
Hứa Vãn Xuân theo bản năng sang, đó lập tức dậy chào quân lễ: "Thủ trưởng."
Lão thủ trưởng giơ tay: "Ngồi , vặn gặp , thêm cho lão già tình hình cái lính của ."
"Rõ!" Hứa Vãn Xuân theo lời xuống, cố gắng chọn những lời lẽ bình dân dễ hiểu nhất để về việc giám hộ đó.
Lão thủ trưởng hiểu y học, nhưng những gì Bác Sĩ Hứa ông đều thể hiểu , lập tức khen ngợi: "Vẫn là cô giải thích thấu đáo, lúc Tiểu Tạ cứ lùng bùng lỗ tai..."
Câu Hứa Vãn Xuân tiếp lời thế nào, đành chỉ mỉm e lệ, gì cả.
Lúc , cảnh vệ viên giúp lấy cơm bưng khay thức ăn tới.
Lão thủ trưởng: "Bác Sĩ Hứa cô việc , lính của ...
phiền cô để tâm nhiều hơn."
Hứa Vãn Xuân lập tức dậy, nữa chào lễ: "Thủ trưởng yên tâm, việc giám hộ đó em cùng thầy và Bác Sĩ Tào sẽ theo sát bộ quá trình."