Rời khỏi Văn Phòng lão sư lâu, liền mang theo giấy chứng nhận kết hôn tới khoa phụ sản, dựa chứng nhận lĩnh vài món đồ dùng kế hoạch hóa gia đình.
Sau đó tạt qua khoa l.ồ.ng n.g.ự.c, rõ với Đào Hoa Nhi việc buổi tối trực nhật.
Hứa Vãn Xuân là thế nào?
Lập tức hiểu ngay ẩn ý của sư ...
đây là đang ngấm ngầm tỏ ý cùng nàng về nhà qua đêm mà.
Vị Bác Sĩ Hứa tự nhận là dày mặt trong lòng cũng nảy sinh vài phần ngượng ngùng.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Tất nhiên chỉ vài phần thôi, dẫu kết hôn thì ở cùng là lẽ đương nhiên, Hứa Vãn Xuân sớm chuẩn tâm lý.
Thế là, nàng dứt khoát đồng ý: "Được thôi, buổi tối em đạp xe nữa, sư chở em." "...
Được." Thấy biểu cảm của Đào Hoa Nhi gì đổi, Tào Cảnh Lương hợp lý nghi ngờ Cô Nương mắt hiểu ý .
cũng nên chứ...
Đào Hoa Nhi thông minh như .
Dù trong lòng nghi hoặc, nhưng bảo Tào Cảnh Lương hỏi thẳng thừng trong môi trường việc thì cũng , chỉ đành thêm về kỳ nghỉ kết hôn: "Anh ngày mai một ca phẫu thuật khá quan trọng, ngày mai dứt , còn em thì ?" Hứa Vãn Xuân gật đầu: "Em , lát nữa em với lão sư một tiếng, cố gắng chọn từ Hậu Thiên bắt đầu nghỉ nhé?" Tất nhiên là , đáy mắt Tào Cảnh Lương đầy ý ...
Có thể , từ khi lĩnh giấy chứng nhận, tâm trạng luôn lơ lửng chín tầng mây: "Vậy về khoa đây, tan qua đón em." Hứa Vãn Xuân vẫy tay: "Được thôi." Tào Cảnh Lương còn bóng gió thêm vài câu về chuyện đang canh cánh trong lòng, chỉ là khi tầm mắt chạm đôi mắt cong cong của Đào Hoa Nhi, rốt cuộc cái gì cũng , xoay về khoa ngoại thương chiến tranh.
"Phụt..." Mãi đến khi sư một bước đầu ba mới rời , Hứa Vãn Xuân nãy giờ vẫn giả ngốc mới gập cả .
Ái chà...
sư mà đáng yêu thế !
= Bàn giao xong công việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-quan-y-nhung-nam-50/chuong-316.html.]
Đôi vợ chồng mới cưới đạp xe về tới ngõ thì là 7:30 tối.
Từ ghế nhảy xuống, Hứa Vãn Xuân rảo bước chạy trong sân, nựng mèo nựng ch.ó xong mới về phía bà lão đang đón: "Ngô Nãi Nãi, con với sư Kim Thiên lĩnh giấy chứng nhận kết hôn ạ." "Thật ?
Mau cho bà xem giấy chứng nhận nào." Hai đứa nhỏ cuối cùng cũng kết hôn, Ngô Ngọc Trân ngạc nhiên mừng rỡ.
Tào Cảnh Lương dựng xe xong, từ trong túi lấy khung ảnh.
"Cái , l.ồ.ng khung sẽ hỏng, còn thể treo tường." Ngô Ngọc Trân nâng niu sờ nắn, xem kỹ chứng nhận: " , gọi điện báo cho Cha Mẹ hai đứa ?" Hứa Vãn Xuân: "Vẫn ạ, bệnh viện cho phép dùng điện thoại riêng." Tào Cảnh Lương cũng : "Đợi đến lúc chính thức nghỉ kết hôn, con sẽ thông báo cho Cha Mẹ ." "Ơ?
Không đúng." Ngô Ngọc Trân đột nhiên nhớ chuyện gì, vỗ trán một cái: "Cha Mẹ hai đứa chắc chắn , ban ngày thợ chở giường mới của hai đứa tới đây , lúc đó bà còn thắc mắc, hóa là chờ ở đây..." Hai sư , nhanh phản ứng , chắc là ba/chú Đàm, nhờ ngóng tiến độ báo cáo kết hôn của hai ...
"Tiện chuyện , hai đứa vẫn ăn gì ?" Ngô Ngọc Trân trả khung ảnh cho tiểu Tào.
Hứa Vãn Xuân lắc đầu.
Ngô Ngọc Trân thúc giục: "Vậy mau ăn , bà Cảnh Lương sẽ tới nên nấu phần , muộn quá , bà nấu cho hai đứa bát mì nhé?" Tào Cảnh Lương: "Không cần Ngô Nãi Nãi, con tự , bà nghỉ ạ." "Thế cũng ." Ngô Ngọc Trân đồng ý ngay, dậy định về phòng.
Mới hai bước, nhớ gì đó, đầu: "Mai Hoa bà cắm cho cháu nhé?" Hứa Vãn Xuân đưa hoa qua, đó cùng sư tiến gian bếp.
Còn Ngô Ngọc Trân thì hớn hở ôm bó hoa tươi nhà chính.
Lấy nước, cắm hoa cái lọ thủy tinh rỗng.
Miệng lọ dùng dây gai quấn vài vòng, đặt lên bàn trang điểm trong phòng mới, hừm!
Trông cũng dáng lắm.
Bà lão hài lòng ngắm nghía vài , lục bộ chăn ga gối đệm mà đôi trẻ cùng mua về mấy hôm , tay chân nhanh nhẹn giúp .