Nữ Quân Y Những Năm 50 - Chương 297

Cập nhật lúc: 2026-01-06 09:01:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Hà Hoa: "Mẹ ngóng , cứ ở xưởng t.h.u.ố.c cho tới khi nghỉ hưu, bên công xưởng lương hưu đấy, một tháng gần 30 đồng lận, giáo viên dạy thì , như kinh tế chút nào."

 

Hứa Vãn Xuân , mẫu đại nhân phản đối giáo viên, chỉ là chấp nhận việc lương hưu, chuyện đơn giản mà, nàng hì hì rộ lên...

 

"Con nhỏ thối đang tính toán mưu đồ gì đây?" Hứa Hà Hoa nụ quen thuộc của Khuê Nữ cho giật , lông tơ gáy cũng dựng cả lên.

 

Hứa Vãn Xuân lập tức nghiêm nghị: "Giáo viên dạy lương hưu, nhưng thi lấy một cái chứng chỉ sư phạm là lương hưu ngay mà."

 

Quả nhiên...

 

sắc mặt Hứa Hà Hoa đen kịt: "Lại học?"

 

Hứa Vãn Xuân nhịn : "Cũng hẳn, chỉ cần đơn vị đề cử đào tạo tại Học viện Giáo d.ụ.c từ 3 đến 6 tháng, thi lấy chứng chỉ là thôi."

 

Còn "là thôi" nữa?

 

Nói thì nhẹ nhàng lắm, Hứa Hà Hoa liếc xéo Khuê Nữ: "Sao con tìm hiểu rõ ràng thế?

 

Đã chờ sẵn ở đây phỏng?"

 

"Không , ...

 

oan cho con quá mà?

 

Lần là tình cờ thôi, y tá dụng cụ khoa con em gái năm ngoái thi như thế, con cũng mới lỏm mấy hôm ." Nói tới đây, Hứa Vãn Xuân bồi thêm một quân bài cho mẫu đại nhân: "Nghe giáo viên biên chế, lương một tháng nhiều nhất thể lên tới 60 đồng đấy!"

 

Lời thốt , Hứa Hà Hoa quả nhiên động lòng, kế toán ở xưởng t.h.u.ố.c mấy năm trời lương cũng chẳng đột phá nổi 50 đồng một tháng.

 

Dù rằng bà và Lão Đàm cộng một tháng hơn hai trăm đồng tiền lương, đích thị là tiền, nhưng ai mà chê nhiều tiền cơ chứ?

 

Nghĩ tới đây, Hứa Hà Hoa vốn đang do dự bèn nghiến răng: "Mẹ tham gia cái đào tạo gì đó!

 

Con lo mà ngóng kỹ quy trình cụ thể cho ."

 

Hứa Vãn Xuân là đầu tiên ủng hộ: "Mẹ con đúng là lợi hại, chỉ cần , đừng là chứng chỉ sư phạm, ngay cả bằng nghiệp đại học cũng dễ như trở bàn tay!"

 

Hoàn ngờ tới bốn mươi mấy tuổi còn học, Hứa Hà Hoa tức đến nổ đom đóm mắt: "Cút, cút, cút..."

 

Mọi đang hóng hớt: "Ha ha ha..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-quan-y-nhung-nam-50/chuong-297.html.]

=

 

Kỳ nghỉ ngắn ngủi kết thúc.

 

Hứa Vãn Xuân khôi phục nhịp việc bận rộn.

 

Chẳng mấy chốc qua một tuần lễ.

 

Hôm nay, nàng hiếm khi ca phẫu thuật, đang nghiên cứu ca bệnh khó mà thầy giao cho thì cửa Văn Phòng đẩy .

 

"Vãn Xuân, qua Văn Phòng của thầy một chuyến." Trên mặt Tống Dân Nghênh tràn đầy ý hỷ.

 

Chẳng lẽ là...

 

Tim Hứa Vãn Xuân đập thình thịch, lập tức dậy tới Văn Phòng chủ nhiệm.

 

Tống Dân Nghênh lấy từ trong ngăn kéo một túi dụng cụ: "Mau xem , những thiết đây trò thiết kế ."

 

Quả nhiên đúng như Hứa Vãn Xuân nghĩ, các thiết đó xong, nhanh hơn dự kiến của nàng nhiều, mới đầy một tháng.

 

Nàng lượt cầm lên, thử cảm giác tay.

 

Thú thực, mười mấy năm chạm những thiết phẫu thuật tinh vi thế , thực sự tìm thấy cảm giác gì nữa.

 

Muốn tìm kỹ thuật năm xưa còn cần luyện tập thật nhiều.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Đang mải suy nghĩ, bên tai vang lên giọng của thầy: "Đường kính đầu của những thiết quá nhỏ, e là khâu dễ , cần thí nghiệm và huấn luyện nhiều, thầy và lão Khổng đơn xin lên bộ phận cấp , bảo họ mua mấy con lợn về thí nghiệm."

 

Thí nghiệm lâm sàng là thể thiếu, Hứa Vãn Xuân đưa đề xuất đáng tin cậy hơn: "Có thể tới hợp tác xã mua tim phổi lợn để luyện tập khâu, khi nào thuần thục mới tính tới việc mua lợn sống."

 

"Yên tâm , thầy cũng định thế, dùng bộ lợn sống thì tốn bao nhiêu tiền?

 

Cái giá quá lớn." Tống Dân Nghênh uống một hớp nước, tiếp tục: "Thiết hiện tại chỉ một bộ, vì là do trò thiết kế nên trò cứ cầm lấy, ngày mai thầy bảo nhà ăn mua một bộ phổi lợn về, mỗi ngày trò dành một tiếng tới phòng thí nghiệm luyện tập."

 

Tống Dân Nghênh tầm , ông khẳng định việc Cải Tiến những thiết thành công.

 

Đợi khi qua giai đoạn thí nghiệm, học trò cưng của ông sẽ tỏa sáng rực rỡ trong giới y học.

 

 

 

 

Loading...