gì, cẩn thận giúp nàng đeo găng tay , một tay xách giỏ, một tay dắt tiếp tục về phía núi xanh.
Thấy , tâm trạng vốn còn chút bùi ngùi của Hứa Hà Hoa lập tức lên ít.
Điều khiến tâm trạng nàng hơn nữa là mộ của Thiết Đản dọn dẹp sạch sẽ, loại sạch sẽ như quét tước quanh năm.
Thấy cảnh , đừng là như Hứa Hà Hoa, ngay cả Đàm Hằng cũng cảm thấy lòng ấm áp, đây là 6 năm ...
Hắn vỗ vỗ lưng vợ: "Về nhà liền hỏi xem là ai giúp đỡ."
Hứa Hà Hoa nuốt xuống sự nghẹn ngào đang lan đến cổ họng, hít sâu một : "...
Vâng."
Trời Sáng Rồi.
Lo lắng khác bắt gặp, hai vợ chồng chỉ trò chuyện với Thiết Đản mười mấy phút dậy đến điểm tiếp theo...
mộ cha của Đào Hoa.
Bất ngờ là khu mộ cũng dọn dẹp sạch sẽ.
Sau khi cúng bái, đường về nhà, khi hai đang đoán xem thể là ai thì phía đột nhiên truyền đến một giọng nữ nhút nhát: "...
Là của chị Đại Ni ạ?"
Đại Ni?
Hình như lúc đầu Đào Hoa tên là , Hứa Hà Hoa theo tiếng , thấy một cô gái trẻ gầy gò mặc đồ cũ nát, đang lúng túng và quẫn bách cách đó vài mét: "...
Cô quen Đào Hoa nhà ?"
Cô gái trẻ, cũng chính là Lý Tiểu Lan gật đầu: "Em là em họ của Đào...
Đào Hoa."
Biểu cảm của Hứa Hà Hoa lạnh xuống: "Cô là nhà Lý Tam?" Nhà của gã Tam Thúc huyết thống suýt nữa bỏ đói Đào Hoa đến c.h.ế.t.
Bị dáng vẻ cực kỳ khí thế của đối phương cho hoảng sợ, Lý Tiểu Lan bản năng co rụt , nhưng nghĩ đến lời dặn của cha , cô vẫn cứng mặt : "Em...
em đúng , Thẩm Tử, Đào Hoa nó khỏe ?"
Khỏe thì liên quan gì đến nhà họ Lý?
Hứa Hà Hoa trực tiếp trợn trắng mắt, kéo chồng xoay rời .
Lý Tiểu Lan ngập ngừng theo.
Đàm Hằng giữ c.h.ặ.t vợ đang sắp nổi nóng, đầu trao một ánh mắt đầy cảnh cáo, xác định đối phương sẽ theo lên nữa mới ôn tồn trấn an: "Đừng giận, đáng , về hỏi lão Bí thư xem tình hình thế nào ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-quan-y-nhung-nam-50/chuong-249.html.]
Vì từng mất Thiết Đản nên Hứa Hà Hoa cực kỳ bảo vệ con cái, nhưng nàng kẻ não, lời khuyên của chồng liền hít sâu một , nỗ lực đè nén cơn giận xuống...
=
Ngày Tết thì lý gì tay đến nhà .
Hơn nữa khi về chuẩn sẵn rượu t.h.u.ố.c cho lão Bí thư.
Vì , hai vợ chồng vội vàng về nhà, dặn dò vợ chồng Cao Tú Nam Tỷ đang chuẩn bữa sáng vài câu vội vã xách quà cửa nữa.
"...
Những thứ còn là hàng đặc cung ?
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
cũng là hưởng phúc của Hà Hoa và Đào Hoa ." Nhìn quà năm mới mà đám hậu bối mang tới, Hứa Kính Quân vui mừng.
Chẳng vì quý trọng đồ đạc gì, Lão Gia thời trẻ nam về bắc, gia sản dày lắm.
Hắn vui là vì đám trẻ tiền đồ lớn mà vẫn còn nhớ đến cái Lão Đông Tây như .
Lại thấy con rể Hà Hoa là tài mạo song , càng hớn hở, đòi g.i.ế.c gà hầm canh.
Hứa Hà Hoa vội vàng ngăn cản, trực tiếp mục đích đến đây.
Lần , Hứa Kính Quân lập tức thu nụ , đôi mày nhíu c.h.ặ.t, vốn gương mặt hung dữ, lúc trông như thể dọa trẻ con: "Lý Tam đến nhà cháu tìm ?"
Hứa Hà Hoa chẳng hề sợ vẻ mặt lạnh lùng của Lão Gia: "Chắc là ý định đó...
Giữa đường gặp , dù cháu cũng chẳng nể mặt gì."
"Không cần nể mặt, cái ổ nhà họ Lý chẳng đứa nào ...
ồ, Đào Hoa nhà tính...
Lát nữa bảo Lợi Dân, qua nhà Lý Tam một chuyến." Hứa Kính Quân rít một t.h.u.ố.c, tiếp tục nguyên do: "Thằng lớn nhà họ Lý năm nay 26 , thì lùn, nhà nghèo rớt mồng tơi, cưới vợ, nên nảy ý định tìm Đào Hoa."
Thực mấy năm nay nhà họ Lý đến đây loạn mấy , lóc đòi địa chỉ của Đào Hoa.
Hứa Kính Quân nhận bao nhiêu điều từ con bé?
Sao thể cho Lý Tam?
Lần nào cũng quát tháo đuổi về.
Không chỉ quát tháo, còn bảo Tiểu đội trưởng của đội nhà họ Lý sắp xếp việc nặng cho Lý Tam.
Đến một thì xếp cho một tháng, đến nữa xếp thêm một tháng.