Không ICU, khi cuộc phẫu thuật kéo dài 45 phút kết thúc, bệnh nhân đẩy tới phòng quan sát, bác sĩ thực tập và các y tá cùng gia đình cùng theo.
Hứa Vãn Xuân nhíu mày giật mũ, khẩu trang, cởi áo phẫu thuật và găng tay, chuẩn rửa tay.
Tống Dân Nghênh hiểu tâm tư khâu phục hồi của học trò, cũng , nhưng nhiều điều kiện cho phép: "...
Đừng nản lòng, so với mười mấy năm , trình độ y tế hiện nay tiến bộ lớn, chắc chắn sẽ ngày càng hơn thôi, hơn nữa, ưu tú ."
Lời là an ủi, Tống Dân Nghênh chọn phụ một là chỉ điểm khi học trò thao tác đúng.
Nào ngờ, suốt cả ca phẫu thuật, một câu chỉ điểm cũng dùng tới , trình chỉ công việc của một trợ thủ.
Nghĩ đến đây, trong lòng Tống Dân Nghênh càng Mỹ Tư Tư, trong đầu là chuyện tìm lão già họ Khổng để khoe khoang.
Nói là , tức khắc tăng tốc độ rửa tay.
Còn bên , Hứa Vãn Xuân chỉ đang cân nhắc, đợi khi kính hiển vi và chỉ Polypropylene sản xuất , khả năng phẫu thuật cho bệnh nhân ...
chỉ sợ đến lúc đó, mạch m.á.u thắt teo , khó mà nối ...
Nghe thấy lời an ủi của thầy, liền đó hiểu lầm, đầu định giải thích thì Phát Hiện xa.
Cái bóng lưng đó, bước chân đó, thế nào cũng thấy hớn hở.
Hứa Vãn Xuân: "...?"
=
Chỉnh đốn bản .
Hứa Vãn Xuân về Văn Phòng, mà thẳng tới phòng quan sát.
Không còn cách nào khác, việc giám sát mổ quan trọng, nhưng năng lực việc của bác sĩ thực tập trướng, nàng mấy yên tâm.
Thấy nàng tới, Lộc Ngôn đang cùng gia đình túc trực bên giường bệnh lập tức dậy, vẻ mặt chút lầm bầm: "Bác sĩ Hứa."
Chiến sĩ nhỏ cũng gọi theo, và căng thẳng hỏi: "Bác sĩ Hứa, doanh trưởng của chúng chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-quan-y-nhung-nam-50/chuong-235.html.]
Đối đãi với gia đình bệnh nhân, ngữ khí của Hứa Vãn Xuân ôn hòa: "Còn quan sát trong 48 giờ nữa."
Chiến sĩ nhỏ hiểu, vội vàng hỏi : "Qua 48 giờ là sẽ khỏe đúng ?"
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Tự nhiên là , 48 giờ chỉ là giai đoạn nguy hiểm nhất, Hứa Vãn Xuân suy nghĩ một chút, cố gắng giải thích một cách nông cạn: "Về nếu nhiễm trùng, hình thành huyết khối, nhiệt cũng khống chế ...
mới tính là định , cần thời gian nửa tháng."
Nói xong, lo lắng chiến sĩ nhỏ hỏi nhiễm trùng là gì, huyết khối là gì, Hứa Vãn Xuân vội vàng ý định: "Bảy ngày đầu, gia đình sẽ vất vả một chút, bệnh nhân cần tuyệt đối nghỉ giường..."
Chiến sĩ nhỏ tức khắc màng đến chuyện khác, vội vàng móc sổ và b.út từ trong túi , rào rào bắt đầu ghi chép những điều bác sĩ dặn cần lưu ý.
Trước khi rời , Hứa Vãn Xuân bác sĩ thực tập: "Anh cần túc trực liên tục, cứ nửa tiếng thì qua quan sát tình hình bình dẫn lưu một , một tiếng đo huyết áp một , ghi Hoàn Toàn liệu, mang đến cho xem."
Tuy , nhưng trong lòng nàng quyết định, chính cũng chạy qua siêng năng hơn.
Lộc Ngôn thở phào một : "Rõ!"
Thấy lông mày đương sự giãn , Hứa Vãn Xuân cũng gì nữa.
Mặc dù việc bệnh nhân mở n.g.ự.c hai là tất yếu, nhưng Lộc Ngôn vấn đề để báo cáo kịp thời cũng là sự thật, chắc chắn sẽ hình phạt, cái sự thư giãn sớm quá ...
Tất nhiên, Hứa Vãn Xuân cũng rỗi nhắc nhở, nàng vốn là chuyện đều dễ chuyện, nhưng đối với phương diện y thuật, thể dùng từ bới lông tìm vết để hình dung.
Kiểu cẩu thả như Lộc Ngôn, theo cái của nàng chính là coi thường Sinh Mệnh, ít nhất cũng ghi lớn, chuyển hậu cần thì cũng là điều trạm y tế cơ sở.
Điều còn dựa tiền đề là bệnh nhân cứu sống thành công, bằng thì...
Nghĩ đến kết quả nhất, Hứa Vãn Xuân cúi kiểm tra tình trạng của bệnh nhân một nữa mới rời .
Sự thật cũng ngoài dự liệu của nàng.
Chiều ngày hôm đó, Lộc Ngôn điều khỏi khoa, đồng thời, trướng Hứa Vãn Xuân sắp xếp một bác sĩ thực tập khác.