Nữ Quân Y Những Năm 50 - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-01-06 07:43:11
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngay cả ca phẫu thuật lớn mà đối phương , ở hậu thế, lẽ Hứa Vãn Xuân cùng hướng dẫn và chủ nhiệm tham gia nhiều .

 

"Thầy á?

 

Cùng con đến bệnh viện thành phố xem phẫu thuật?" Tào Tú đang dùng thuyền tán d.ư.ợ.c để nghiền vỏ hàu thành bột, lời mời đầu đuôi của đồ cho ngẩn ngơ.

 

Hứa Vãn Xuân treo áo bông và mũ bao tay lên xong mới đưa bức điện báo trong túi cho Sư Phụ: "Vu nãi nãi mời con đấy, Sư Phụ nếu rảnh thì chúng cùng ."

 

Tào Tú mở phong thư, chỉ một dòng chữ ngắn ngủi, nhanh xong: "Viện trưởng Vu gọi con, thầy theo gì?"

 

Hứa Vãn Xuân vén tay áo lên, tiếp lấy công việc dang dở của Sư Phụ, lăn bánh xe nghiền, nghiền : "Chủ yếu là con và Sư Nương, hai họ lâu lắm ngoài dạo chơi, đây chẳng ạ..."

 

Tiểu Nha Đầu tinh ranh lắm, Tào Tú đặt điện báo lên bệ, vuốt thẳng ống tay áo đang vén mắng : "Bớt lém lỉnh , thật xem nào."

 

Được , thực Hứa Vãn Xuân vốn cũng định giấu mãi, cùng lắm là lừa đến thành phố mới thật, nghĩ đến đây, nàng khẽ hắng giọng: "Vẫn là vì lời khuyên của Đại Sư Bác ạ."

 

Nói xong đoạn đầu, Hứa Vãn Xuân lén liếc Sư Phụ một cái, thấy thần sắc y quả nhiên nghiêm túc hẳn lên mới tiếp: "Con là lo lắng cho tình cảnh của Trung Y , vạn nhất thật sự thì mưa sửa mái nhà, Sư Phụ thể tìm hiểu một chút kiến thức cơ bản về Tây y, thi lấy cái chứng chỉ Bác Sĩ gì đó."

 

Tào Tú cả đời nghiên cứu Trung Y, dù hiện tại ngoài bốn mươi cũng từng ngừng học tập.

 

, điều nghĩa là y ngoan cố chịu đổi, nếu thật sự là một hòn đá cứng đầu thì cũng đồng ý cho tiểu đồ tiếp xúc với Tây y.

 

Cho nên, khi xong đề nghị của Đào Hoa, tuy tâm trạng bùi ngùi nhưng y hề nổi giận mà hỏi: "Chứng chỉ Bác Sĩ?"

 

"Vâng, con hành y cần chứng chỉ Bác Sĩ , hình như cần thi cử + xét duyệt thâm niên + xét duyệt chính trị, tất cả đều qua mới lấy chứng chỉ, chúng ...

 

coi như là mua thêm một tầng bảo hiểm?" Hứa Vãn Xuân vốn học y, về đoạn lịch sử vẫn còn khá rõ ràng.

 

Thực , nếu Đại Sư Bác vị cao quyền trọng, quá gây chú ý, Sư Phụ chỉ cần ở mãi trong ngôi làng nhỏ , tương lai căn bản sẽ ảnh hưởng gì.

 

sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, Hứa Vãn Xuân tự thấy gánh nổi cái vạn nhất đó.

 

Tào Tú im lặng hồi lâu, vội đưa câu trả lời, chỉ xua xua tay: "Con về , vi sư cần suy nghĩ kỹ."

 

Thấy y như , Hứa Vãn Xuân bỗng cảm thấy sống mũi cay, điều gì đó an ủi, nhưng mấy mở miệng chẳng thốt chữ nào.

 

Cuối cùng, nàng nặn một nụ , buông bánh xe nghiền trong tay: "Vậy...

 

con về đây ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-quan-y-nhung-nam-50/chuong-100.html.]

 

"Ừ."

 

=

 

Tuyết rơi .

 

Vừa khỏi nhà Sư Phụ.

 

Hứa Vãn Xuân những Tuyết Hoa rơi mặt cho rùng một cái.

 

Nàng ngẩng đầu, Bầu Trời nãy còn coi như trong xanh, giờ đây như phủ lên từng lớp từng lớp bông gòn dày đặc, giống như đang tuyên cáo một bữa tiệc trắng xóa Phủ Kín Trời Đất sắp sửa diễn .

 

Hứa Vãn Xuân hít sâu một , cũng chẳng quản lạnh thấu xương đưa l.ồ.ng n.g.ự.c, chỉ tự thở hắt một luồng trọc khí thật mạnh mới cất bước về nhà.

 

Nào ngờ, khỏi viện gặp nuôi dáng vẻ vội vã.

 

Hứa Liên Hoa: "Con về , , nhà chuyển đồ của sang phòng con, đón Ông Ngoại bà ngoại con."

 

Hứa Vãn Xuân ngạc nhiên: "Bây giờ ạ?

 

Gấp thế ạ?"

 

Hứa Liên Hoa giải thích: "Tuyết rơi , thế chắc mưa mấy ngày liền, đợi tuyết dày bao phủ là đường xá khó lắm..."

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

"Tuyết ...

 

sẽ rơi mấy ngày cơ ạ?"

 

"Trông giống thế, nữa, đây, đừng quên giúp ông bà con dọn dẹp giường chiếu cho hẳn hoi đấy."

 

"Mẹ yên tâm ạ."

 

Hai vị Trưởng Bối qua ở mấy ngày, chắc chắn ăn chút gì đó ngon.

 

Hứa Vãn Xuân tay chân nhanh nhẹn thành nhiệm vụ mẫu đại nhân giao phó xong cũng nghỉ ngơi, sân.

 

 

 

 

Loading...