Nữ phụ tu tiên - ta luyện đan chỉ để nuôi con - Chương 419: Nghỉ giải lao.
Cập nhật lúc: 2026-02-13 06:54:15
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hóa bách hợp cuối cùng lựa chọn dòng thời gian , là bởi đây chính là năm nàng cùng Nhiếp Nhạn Dung định tình.
Trong năm , cả hai đều mang dáng vẻ đẽ nhất. Bách hợp của Thạch Mục giáo tìm , Nhiếp Nhạn Dung cũng gả cho ai. Thời gian dừng ở năm , thứ đều vặn.
Rời khỏi dòng thời gian , Tống Ly dẫn ba đến dòng thời gian nơi Lương An đang tồn tại. Nàng nghĩ, các nàng hẳn nên gặp vị tiền bối liên tiếp họ chắn tai họa .
Sau khi trận pháp sụp đổ, những thần hồn chỉ thể vĩnh viễn sống trong quá khứ. Tống Ly rõ trong đó hạn chế gì, cũng cuối cùng những hồn phách sẽ quy về nơi nào.
bọn họ còn cách nào thế giới hiện thực, cũng đồng nghĩa với việc tuyên cáo t.ử vong.
Thần hồn của Lương An chỉ còn một nửa, mà nhục của sớm c.h.ế.t . Ở trong dòng thời gian quá khứ, còn thể tránh sự chú ý của thiên đạo cùng quy luật tự nhiên; nhưng một khi về hiện thực, sẽ lập tức tiêu tán, quy về thiên địa.
Sau khi nhận trận pháp xuất hiện d.a.o động, Lương An cũng hiểu rằng Tống Ly thành công. Lúc đang thu dọn khách điếm thì thấy bên lầu động tĩnh, liền lập tức xuống.
Khách điếm hoang phế mà tạm trú giờ từng khách đến, nên tới chỉ thể là Tống Ly.
Lương An xuống lầu, gặp bốn nữ tu đến từ tương lai. Tống Ly kể cho bộ đầu đuôi sự việc, ba còn cũng lượt bày tỏ lòng cảm kích.
Lương An mỉm đáp : “Ta cũng nên cảm ơn các ngươi, phá trận pháp , trả bình yên cho trấn Khê Thủy, còn mang những chuyện cũ nơi đây ngoài, công sức của xem như uổng. Thời gian còn sớm, các ngươi nên rời thôi, nếu nữa e rằng sẽ thật sự ở mãi mãi.”
Tống Ly gật đầu, lấy viên thạch châu: “Tiền bối, cáo từ.”
Ba còn cũng lượt chào tạm biệt. Khi sức mạnh của thạch châu vận chuyển, đến lúc mở mắt nữa, họ trở về đáy Dịch Hồ.
Trận nhãn c.h.ế.t, thạch trận phá, mặt đất rung chuyển dữ dội. Không lâu khi họ trở hiện thực, cùng với một tiếng nổ lớn, bộ những tượng đá dị dạng đáy hồ vỡ vụn thành từng mảnh, biến nơi đây thành đống phế tích.
Kết giới đáy hồ cũng tự động tiêu tán, vài con cá bơi lướt qua bên cạnh họ.
Lên bờ, Cừu Linh pháp y ướt sũng của : “Trận pháp chẳng phá , vì linh lực vẫn ngăn nước ở Dịch Hồ?”
“Nước Dịch Hồ chịu ảnh hưởng của trận pháp quá lâu, sớm đổi ,” Tống Ly : “Chuyện ở đây vẫn kết thúc, báo quan, nhờ triều đình cử đến bộ nước trong hồ.”
“Cái gì? Nước còn vấn đề? Thế tối nay gặp ác mộng ?” Cừu Linh sững .
Tống Ly sang liếc nàng một cái: “Ngươi pháp y rẻ tiền hơn ? Có khi nước chỉ thích bám những thứ linh tính mạnh thôi, pháp y của hai đều ướt.”
Cừu Linh: “……”
Trời tối, trận đại chiến đó ai nấy đều mệt mỏi. Tống Ly ngang qua bên cạnh Cừu Linh. “Chuẩn , về tắm rửa ngủ, tiện thể luyện thêm can đảm.”
“Có ai dùng ác mộng để luyện gan như chứ!”
Vì họ ở trong Dịch Hồ suốt ba ngày, thời hạn thuê khách điếm từ lâu hết, trấn Khê Thủy cũng yên tĩnh trở , bốn liền về khách điếm hoang phế con đường nhỏ.
Đẩy cửa bước , bố trí bên trong, tất cả đều im lặng một lúc.
“Rõ ràng còn thấy Lương tiền bối ở chỗ , ai mà ngờ đó là chuyện hơn trăm năm .” Từ Diệu Diên .
“Hy vọng Lương tiền bối thể sống trong dòng thời gian đó.” Triệu Băng Đồng cũng . Mấy lên lầu nghỉ ngơi, trong lòng còn sợ hãi nữa… trừ Cừu Linh.
Trước khi ngủ, nàng liên tục dặn dò : “Nếu xảy chuyện gì trong ác mộng, các ngươi nhất định gọi dậy, nhất định đó!”
Sự thật chứng minh, tối nàng một giấc mơ , bởi nỗi sợ trong lòng biến mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-tu-tien-ta-luyen-dan-chi-de-nuoi-con/chuong-419-nghi-giai-lao.html.]
Sáng hôm , Tống Ly kết thúc việc truyền tin với quan phủ quanh vùng thì thấy Cừu Linh một bộ t.ử y mới, thong thả bước xuống lầu.
“Cuối cùng cũng tới bộ cuối cùng .” Tống Ly .
Cừu Linh tinh thần phấn chấn: “Ta thấy bộ là phong vị nhất.”
Chẳng bao lâu , Triệu Băng Đồng cũng xuống lầu, váy áo mới của Cừu Linh lẩm bẩm: “Không ngờ chỉ mất bảy ngày giải quyết xong những sự kiện .”
“Ở hiện thực là bảy ngày, nhưng trong dòng thời gian quá khứ thì trôi qua nhiều ngày .” Tống Ly giờ cảm giác nhiệm vụ kéo dài cả tháng.
Từ Diệu Diên cũng nhanh ch.óng xuống lầu, tay còn cầm một que thẻ tre, vẻ kích động hiện rõ.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Hôm nay là đại cát!”
Sau khi xử lý xong những việc còn ở trấn Khê Thủy, mấy liền lên đường trở về. Tại bến đỗ phi thuyền của Nguyên Bảo thương hội, Tống Ly cùng hai còn chằm chằm Cừu Linh.
Triệu Băng Đồng: “Ngươi thật sự phi thuyền ?”
Tống Ly: “Ngươi thật sự từng phi thuyền ?”
Vẫn là Từ Diệu Diên bụng cho nàng một bậc thang: “Linh nhi, pháp bảo phi hành của ngươi hỏng , chịu thiệt một chút, chỉ thể phi thuyền thôi.”
“Vậy cũng ,” Cừu Linh lặng lẽ bước lên phía : “Ta chịu thiệt một chút .”
Trên đường về Tán Tu Liên Minh, Tống Ly xử lý tin tức trong ngọc bài, thật kỳ lạ, nàng ngoài nhiều ngày như mà nhận một tin nào, chắc đám cũng đang bận việc. Về xem thử họ đang bận gì.
……
Ngũ Vị Các
Lục Diễn nhắm mắt, khí trầm đan điền, linh lực tụ trong lòng bàn tay đột nhiên vung xuống. Quả dưa hấu mắt lập tức cắt thành tám miếng đều tăm tắp.
“Xong ?” Tiêu Vân Hàn từ ngoài bước , luyện kiếm xong, tay mỗi bên xách một chiếc ghế đẩu.
“Xong,” Lục Diễn nghiêm túc: “Có thể ăn .”
Ánh mắt Tiêu Vân Hàn quét quanh phòng: “Giang Đạo Trần vẫn về ?”
“Chưa, đang đường về,” Lục Diễn : “Tống Ly chỉ cần lệnh một tiếng bảo điều tra , Giang Đạo Trần liền chạy đến đứt cả chân. Hai hôm hỏi, chạy còn xa hơn cả nơi Tống Ly tới trấn Khê Thủy.”
Tiêu Vân Hàn công nhận: “So tốc độ thì từng thua ai.”
Lục Diễn thì tiếc nuối: “Đáng tiếc ăn quả dưa đầu tiên trồng từ ruộng của Tống Ly.”
“ mà…” Tiêu Vân Hàn do dự, “ngươi thấy hành vi của chúng quá đáng ?”
“Ha ha,” Lục Diễn : “Sợ gì, chúng chỉ ăn một quả dưa thôi, trời đất , ngươi , Tống Ly sẽ .”
Vừa dứt lời, hai bỗng cảm nhận điều gì đó, đồng loạt về một hướng. Tề Song Huy đang ở đó sách trận pháp, lúc ánh mắt rời khỏi trang sách, chằm chằm hai .
Hắn… thấy điều gì nên …
“ Tề Song Huy!Ngươi đến đây từ lúc nào !” Lục Diễn hoảng hốt.
“ vẫn luôn ở đây mà, khi ngươi đến ở ,” Tề Song Huy trầm mặc: “Ta thật sự chút cảm giác tồn tại nào ……”