Nữ phụ tu tiên - ta luyện đan chỉ để nuôi con - Chương 413: 【Phản Bội】
Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:52:31
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Bách Hợp quyết định g.i.ế.c cả gia đình bốn , nàng đặt năm tấm bia mộ. Thế nhưng từ đầu đến cuối, chỉ thấy bốn tấm bia. Dù tìm khắp Khê Thủy trấn, vẫn ai phát hiện tấm bia mang tên Bách Hợp.
Tống Ly cho rằng cần đến dòng thời gian để xác nhận, điều đó sẽ giúp nàng hiểu rõ nguyện vọng thật sự của Bách Hợp.
Nếu thì… một bạn từng ân cứu mạng với , ở dòng thời gian hư ảo g.i.ế.c , còn bản nàng ở hiện thực lấy mạng .
Chẳng lẽ Bách Hợp thật sự phân biệt là hư, là thực ?
Tống Ly cảm thấy… nàng chỉ đơn thuần vì báo thù.
Đêm khuya tĩnh lặng, một con quái vật năm cái đầu, mười cánh tay và mười cái chân bò từ một khách điếm bỏ hoang.
Nó chỉ thể đồng thời chống cả tay lẫn chân xuống đất để giữ thăng bằng. Năm cái đầu giống hệt nhưng mang năm biểu cảm khác biệt:
Bi thương, tiếc nuối, kinh ngạc, thất vọng, phẫn hận.
Nó bò trong màn đêm như một con nhện khổng lồ, lưng còn vác theo một tấm bia đá khắc tên Bách Hợp.
Tống Ly theo nó đến tận nhà họ Vương. Dưới thuật pháp của con quái vật, bà lão họ Vương như mộng du rời khỏi nhà, từng bước đến bờ Dịch Hồ.
Quái vật giơ một cánh tay lên… đẩy bà xuống hồ.
Mặt hồ vốn yên tĩnh trong đêm tối lập tức dậy sóng, nước b.ắ.n tung tóe. Người hồ vùng vẫy hồi lâu, cuối cùng kiệt sức… mặt nước trở về tĩnh lặng.
Trên quái vật, cái đầu mang biểu cảm kinh ngạc bỗng giãn , đổi thành một nụ an nhiên.
Vài ngày , t.h.i t.h.ể bà lão họ Vương phát hiện c.h.ế.t đuối trong hồ, vớt lên đưa về nhà họ Vương.
Gia đình bắt đầu chuẩn tang lễ. Cũng lúc , Tống Ly thấy một bóng quen thuộc: Lương An.
Sau khi t.h.i t.h.ể bà lão phát hiện, Lương An lập tức đến, ngày đêm canh giữ bên ngoài nhà họ Vương, đề phòng Bách Hợp xuất hiện.
đêm hôm đó mưa lớn. Lương An bỗng thấy tiếng phụ nữ kêu cứu từ xa, liền lập tức chạy tới.
Khi đến nơi, chỉ thấy thể quái vật của Bách Hợp trốn một gốc cây nhỏ đến mức thể che nổi hình khổng lồ của nó. Kêu cứu chính là cái đầu mang biểu cảm thất vọng.
Khi thấy Lương An đến, biểu cảm của cái đầu chậm rãi chuyển thành nụ .
“Bách Hợp, đừng g.i.ế.c nữa. Nếu bây giờ ngươi chịu dừng tay, sẽ dùng hết khả năng để giúp ngươi.” Lương An nhíu mày .
Nghe , con quái vật năm đầu chỉ bật khúc khích… bỏ chạy thật nhanh.
“Đừng chạy! Bách Hợp!” Lương An lập tức đuổi theo.
Tống Ly cảnh , khẽ nhíu mày, đầu đại viện nhà họ Vương. Trong sân một con quái vật năm đầu… đang chậm rãi cắt lưỡi của bé gái.
Bách Hợp thật sự đang ở đây. Còn kẻ mà Lương An thấy đuổi theo… chỉ là ảo ảnh do nước mưa ngưng tụ thành.
Bách Hợp trong sân, sắc mặt tái nhợt của bé gái dần dần mất sức phản kháng… cho đến khi ngừng thở.
Cái đầu mang biểu cảm thất vọng khẽ xoay, ánh mắt hướng về phía căn phòng của Nhiếp Nhạn Dung.
Bà chồng c.h.ế.t … với Nhiếp Nhạn Dung cú sốc quá lớn. cái c.h.ế.t t.h.ả.m của con gái khiến nàng u sầu quá độ, ăn nổi.
Thi thể bà lão họ Vương còn chôn cất… nay chuẩn thêm tang lễ cho con gái.
Vài ngày liên tiếp như , Nhiếp Nhạn Dung cuối cùng cũng chút khẩu vị, nấu một bữa cơm để bồi bổ sức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-tu-tien-ta-luyen-dan-chi-de-nuoi-con/chuong-413-phan-boi.html.]
ngay khi ăn miếng đầu tiên… nàng đột nhiên cảm thấy thứ gì nặng nề mắc trong cổ họng. Nàng lập tức cúi nôn … nhưng viên đá nhanh ch.óng rơi xuống bụng.
Cơn đau nặng trĩu ập đến. Nhiếp Nhạn Dung càng giãy giụa càng đau đớn hơn. Nàng la hét, gào… còn Bách Hợp ngoài phòng chỉ khẽ nhắm mắt.
“Đá núi tồn tại vĩnh viễn… nó sẽ phù hộ cho chúng ,” cái đầu mang biểu cảm thất vọng chuyển thành nụ , “chúng sẽ bao giờ rời xa nữa.”
Nhiếp Nhạn Dung cố bò khỏi nhà họ Vương để cầu cứu… cuối cùng ôm bụng c.h.ế.t đau đớn con đường nhỏ trong đêm.
Con quái vật năm đầu bế t.h.i t.h.ể vẫn còn ấm của nàng lên.
“Sẽ còn phản bội nữa… cũng sẽ còn nghi kỵ nữa.”
“Kết tóc thành vợ chồng, ân ái chẳng nghi ngờ… chúng … vốn dĩ kết tóc , đúng ?”
Lương An bắt đầu tiến quá khứ. Trong hiện thực thể ngăn Bách Hợp, và tin rằng sự điên loạn của nàng bắt nguồn từ ba c.h.ế.t trong quá khứ.
giờ đây Tống Ly cho rằng… ba c.h.ế.t chỉ là ngòi nổ. Thứ thật sự khiến Bách Hợp phát điên… là sự phản bội của Nhiếp Nhạn Dung.
Lương An thất bại. Chỉ vài ngày … Bách Hợp c.h.ặ.t đ.ầ.u Vương Hằng.
Dòng thời gian kết thúc. Thời gian thực trôi qua bao lâu ai … nhưng Tống Ly hiểu rằng nàng chỉ còn hai cơ hội nhảy dòng thời gian.
Vì , nhảy thứ tư… nàng nhất định xác định dòng thời gian nơi con quái vật tồn tại. Và thứ năm… đến đó… g.i.ế.c c.h.ế.t nó.
Lần thứ tư, Tống Ly cuối cùng chọn về năm sáu trăm ba mươi ba dòng thời gian mà Bách Hợp cuối dùng thần hồn tiến , cũng là nơi nàng c.h.ế.t thứ ba.
Trong dòng thời gian , ký ức của Bách Hợp ở giai đoạn khá muộn. Sau khi trải qua chuyện con Nhiếp Nhạn Dung đầu độc g.i.ế.c c.h.ế.t, nàng vội vã trở chỉ để hỏi cho rõ ràng.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
trong đầu nàng… ngoài chuyện … xuất hiện thêm một việc khác.
“Tấm gương đó… là ai đặt?”
Trong ký ức về dòng thời gian , nàng hai bản một bản gương, một bản gương.
Vậy nên… chắc chắn bước dòng thời gian của nàng đó… và dùng chiếc gương để nhắc nhở nàng. Người đó rốt cuộc gì?
Bách Hợp nhanh ch.óng cần suy nghĩ nữa… vì đó… giờ đang ngay mặt.
“Ngươi là ai? Ta từng gặp ngươi.” Bách Hợp cảnh giác đang thản nhiên bước đến gần .
Tống Ly chậm rãi : “Ta đến từ trong núi.”
Ngay khoảnh khắc âm thanh vang lên… trong đầu Bách Hợp bỗng hiện hai chữ “sơn thần”.
Nàng sững sờ hồi lâu.
Vì nghĩ phụ nữ mặt là sơn thần? Sơn thần yêu thạch chẳng c.h.ế.t ? Lẽ nào… trong núi sinh thần mới? thể…
Sơn thần thật sự tồn tại, tận mắt thấy .
Giọng của Nhiếp Nhạn Dung bỗng vang lên trong tâm trí nàng.
“Sơn thần… ngươi ở đây? Lần ngươi gì?” Bách Hợp vô thức lùi .
Nàng từng của Thạch Mục giáo … sơn thần là yêu nghiệt, chính hủy diệt thôn làng, g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả .
Tống Ly mặt chỉ khẽ thở dài: “Tội mà sơn thần đời gây … đều . Lần đến… chính là để sửa những sai lầm của .”