Nữ phụ tu tiên - ta luyện đan chỉ để nuôi con - Chương 196 【Đấu thú trường ăn thịt người】
Cập nhật lúc: 2026-01-09 05:19:59
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay lúc , giữa đám đông vang lên từng tiếng kinh hô.
“Thi thể… t.h.i t.h.ể biến mất !”
“Không biến mất, mà là mặt đất nuốt chửng!”
“ đá thể ăn chứ…”
Tống Ly vất vả lắm mới xử lý xong công việc trong tay, thấy những lời bàn tán liền ngẩng đầu về trung tâm nơi xảy biến cố.
Những tu sĩ c.h.ế.t địa thứ đó đều đồng môn tìm thấy, chỉnh tề xếp một chỗ để mặc niệm siêu độ. đúng lúc , vết m.á.u nền đá dường như thấm dần xuống biến mất, thể của mấy tu sĩ cũng chậm rãi chìm xuống, giống như mặt đất từng chút một nuốt chửng. Dù những xung quanh ngăn cản thế nào cũng vô ích, cho đến khi t.h.i t.h.ể mặt đất nuốt chửng.
Nền đá trở nên bình lặng như thường, tựa như từng chuyện gì xảy .
“Ở đây chữ!”
Có từ bụi cỏ gần đó tìm một tấm bia đá cổ xưa.
“Đấu thú trường?”
Người nhặt bia đá nghi hoặc liếc mấy chữ lớn phía cùng, tiếp tục :
“Đấu thú trường cần nuôi dưỡng mỗi ngày bằng m.á.u thịt yêu thú. Vào các thời điểm giờ Dần, giờ Tỵ, giờ Thân, giờ Hợi, mỗi thả một con yêu thú cỡ lớn. Vì mỗi ngày tổ chức bốn trận đấu thú, bên thua sẽ lấy m.á.u thịt để nuôi dưỡng sân đấu. Nếu yêu thú, đấu thú trường sẽ tự động hấp thụ m.á.u thịt nhân tộc, cho đến khi no đủ.”
Lời dứt, vách đất xung quanh hố sâu nơi đang bắt đầu sụp xuống, cuồn cuộn đổ ào như thác cát bụi, để lộ những bậc đá hình vòng tròn che lấp đó. Các bậc đá rộng cao, ba trăm tầng, đủ để hàng vạn cùng lúc quan sát.
Còn nơi bọn họ đang , chính là vị trí thấp nhất — đấu trường dùng cho việc đấu thú để xem thưởng lãm.
“Nơi … thật sự sẽ ăn !”
“Bây giờ là lúc nào … bây giờ là giờ Thân, m.á.u thịt yêu thú cỡ lớn, đấu thú trường sẽ ăn mất!”
“Chẳng lẽ những t.h.i t.h.ể đấu thú trường coi như xác yêu thú mà nuốt mất ?”
Bên tiếng bàn tán xôn xao dứt. Tống Ly cho một tu sĩ trọng thương uống xong một viên đan d.ư.ợ.c, cũng bước qua, liếc tấm bia đá trong tay .
“Làm đây, chúng thể ở lâu trong chỗ . Đến giờ Hợi, đấu thú trường sẽ ăn !”
“Hay là rời khỏi đây , tài nguyên chúng thu thập đủ mà. Có lẽ những thứ cất giấu ở đây, bên ngoài cũng thể tìm thấy.”
Sau khi ít bỏ mạng địa thứ, gặp đấu thú trường cần dùng m.á.u thịt để nuôi dưỡng, nảy sinh ý định rút lui.
bên phía Trường Minh Tông, đa bảo lưu ly châu phát ánh sáng càng thêm rực rỡ, điều cho thấy bọn họ đang ngày càng tiến gần tới bảo tàng.
Nghe ngày càng nhiều sinh ý thoái lui, Cừu Linh cũng trầm giọng : “Quay về thôi, quá nhiều c.h.ế.t .”
Nghe , Từ Diệu Diên liếc nàng một cái, thấp giọng : “Đi đến đây , còn đường đầu nữa.”
Đa bảo lưu ly châu tỏa ánh sáng mãnh liệt như , đây là chuyện mấy ngàn năm nay Trường Minh Tông từng gặp . Các trưởng bối trong tông môn hẳn thông qua khuyên tai đồng tiền thấy hết thảy.
Chỉ cần thấy cảnh , cao tầng Trường Minh Tông quyết định. Giá trị của bảo vật nơi đây, xứng đáng để bọn họ dùng mạng của những t.ử mà đổi lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-tu-tien-ta-luyen-dan-chi-de-nuoi-con/chuong-196-dau-thu-truong-an-thit-nguoi.html.]
Cho dù cuối cùng chỉ còn một hai .
Nếu bọn họ cứ thế lâm trận bỏ chạy trở về, cho dù về tông môn cũng sẽ nhận bất kỳ phần thưởng nào. Tông môn cao tầng chỉ trách tội vì bọn họ tiếp tục tiến lên, ở Trường Minh Tông sẽ chẳng dễ sống.
Bên phía Quan Tinh Tông đang tập thể khởi quẻ, đoán định cát hung. Sau khi đoán xong, sắc mặt mấy tu sĩ Quan Tinh Tông đều trở nên vô cùng khó coi.
“Hung tinh chợt hiện, trầm thủy sinh sát, oán khí tích tụ tan, tồn tại mấy vạn năm. Nếu tiếp tục tiến lên, ắt là con đường c.h.ế.t…”
“Thôi ,” Cao Trác Ý dứt khoát dậy, tới mặt Từ Diệu Diên:
“Từ đạo hữu, con đường tiếp theo Quan Tinh Tông chúng sẽ nữa, Trường Minh Tông tính toán ?”
Từ Diệu Diên trầm mặc. Không còn sự trợ giúp của Quan Tinh Tông, nếu tiếp tục ở , bọn họ sẽ càng thêm nguy hiểm.
Bên phía Tán Tu Liên Minh, Dương Sóc cũng tới bên cạnh Tống Ly.
“Quan Tinh Tông rút lui bộ, trong tay bọn họ còn một kiện tiên khí cực kỳ lợi hại, mà cũng dám ở …”
Dương Sóc phần d.a.o động. Sau khi tận mắt chứng kiến cái c.h.ế.t , những t.ử Tán Tu Liên Minh còn mất vẻ ung dung ban đầu, thêm c.h.ế.t nữa.
“Hung tinh chợt hiện, trầm thủy sinh sát,” Tống Ly lặp lời quẻ toán của Quan Tinh Tông, băng bó cho một thương binh:
“Tuy chắc họ tính điều gì, nhưng nhất định chuyện ở nơi . Chúng chắc sẽ bước lên con đường c.h.ế.t, nhưng cũng chắc . Lúc quả thật thích hợp mang theo nhiều mạo hiểm như , huống chi còn thương binh.”
“Ngươi vẫn ở ?” Dương Sóc giật , nhịn : “Ta ngươi coi nhẹ sống c.h.ế.t, nhưng cũng nên nghĩ cho Trường Sinh. Nếu ngươi xảy chuyện ở đây, Trường Sinh nó… sẽ đau lòng đến mức nào chứ.”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Nghe , tay Tống Ly đang quấn băng khựng một chút. Nàng trầm mặc trong chốc lát, khi ngẩng đầu Dương Sóc, giọng vẫn bình thản gợn sóng.
“Dương Sóc, ngươi d.a.o động . Tìm thời gian tĩnh tâm , nếu sẽ sinh tâm ma.”
Dương Sóc sững sờ: “Ngươi thì từng d.a.o động ?”
“Thế giới mà ngươi và thấy là khác . Nếu ngươi ở vị trí của , lẽ cũng sẽ cảm thấy phía vẫn còn một con đường sống. Nếu ở vị trí của ngươi, lẽ cũng sẽ cảm thấy mê mang và sợ hãi. Vì chúng cần bận tâm đối phương đang nghĩ gì, chỉ cần việc của là đủ.”
“Ta ở cùng những ở . Ngươi mang theo thương binh và những mạo hiểm, cùng Quan Tinh Tông rời , tiếp tục thành phần sứ mệnh khác của một tu sĩ Tán Tu Liên Minh.”
“Ta hiểu ,” Dương Sóc khẽ thở dài: “Ta sẽ với bọn họ rằng ở đây ắt là con đường c.h.ế.t. Ta dám đ.á.n.h cược, hơn nữa ngươi cũng sẽ lúc lực bất tòng tâm.”
“Như là .” Tống Ly .
Trước khi dậy rời , Dương Sóc lấy từ nhẫn trữ vật một hộp băng gạc mới, đưa cho Tống Ly.
“Vết thương ngươi cũng xử lý một chút .”
Trước đó khi địa thứ tập trung công kích, Tống Ly thương ít, hơn nữa các vết thương đều sâu, trong thời gian ngắn thể tự lành .
Dù Dương Sóc nhiều rõ với trong Tán Tu LiênMinh rằng ở chắc chắn sẽ c.h.ế.t, nhưng vẫn hơn phân nửa lựa chọn ở , trong đó thậm chí còn cả thương binh.
Bất đắc dĩ, chỉ thể để Tống Ly chọn lựa. Ngoại trừ Lục Diễn và Tiêu Vân Hàn, nàng chọn thêm năm trong đó hoặc thủ xuất chúng, hoặc sở trường đặc biệt để ở , còn những khác thì bộ theo Dương Sóc rời khỏi nơi .
Bên phía Trường Minh Tông thì áp dụng biện pháp cưỡng chế, bắt buộc bộ lưu , bởi vì rời quá nhiều.
Từ Diệu Diên từng nghĩ đến việc để Cừu Linh theo Quan Tinh Tông rút lui, nhưng nếu , ắt sẽ dẫn đến nội bộ xung đột, khó mà thu dọn hậu quả.