Nữ Phụ Tu Tiên: Kẻ Nào Dám Cướp Vận Khí Của Ta - Chương 608: Sư Muội
Cập nhật lúc: 2026-04-16 23:23:14
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giả sử ngày đó ngươi xuất hiện, thì thứ đều sẽ đến kết cục định sẵn, sẽ bất kỳ sự sai lệch nào.”
“Kim Tịch Ninh nhận cô cửa, nhưng từng truyền thụ cho cô bất kỳ bản lĩnh gì, ngươi thêm một tiểu sư , nhưng với cô giống như xa lạ từng gặp mặt hơn, cớ ngươi cứ nhất quyết cứu cô ?”
Quý Thanh Vũ Ô Bàn với khuôn mặt tràn đầy sự khó hiểu , ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
“Ta từng coi là ngoài. Ba thước thanh phong, vốn nên vì bảo vệ mà xuất vỏ, câu là ngươi , quên , cũng là ngươi.”
Hắn lờ mờ nhớ , hơn mười năm ở Minh Nguyệt Thành, từng ngang qua một tiểu cô nương chân trần, mặc đồ rách rưới, gầy gò như củi, vô cùng nhếch nhác. Cô lên tiên sơn, nhưng sớm , tiểu cô nương đó hề linh căn.
Ngày hôm đó, hộ tông đại trận do sư tổ để gây động tĩnh lớn.
Quý Thanh Vũ tưởng kẻ ác đang tấn công Lăng Vân Tông, đang chuẩn tay.
Khi bay lên tầng mây, thấy tiểu cô nương đáng thương đó đang trong vòng tay sư tôn , ánh mắt sư tôn cô, giống với ánh mắt đây từng .
Cũng chính ngày hôm đó, Quý Thanh Vũ , thêm một tiểu sư .
Vốn dĩ trong lòng chút khó chịu.
Sư tôn t.ử mới, liệu quên mất và Chu Sa sư tỷ .
Lăng Vân Tông mắc nợ Thiên Tự Mạch, nếu như đều bù đắp hết lên tiểu sư , liệu hư cô .
Cho đến năm năm , và Sở Lạc đầu tiên gặp trong Minh Nguyệt Thành.
Trong ngày đông tuyết rơi, cô đưa chiếc bánh đậu nóng hổi cho .
Sau đó hỏi một câu.
Huynh cùng về Lăng Vân Tông .
Sở Lạc đầu tiên câu với , Bạch Thanh Ngô cũng từng với câu , sai một chữ.
Hắn canh giữ ở Minh Nguyệt Thành năm trăm năm, đó là đầu tiên trong lòng xuất hiện ý nghĩ rời .
Hắn cũng thể rời , bởi vì tiểu sư dũng cảm của mà một đến Ma giới.
“Ha…” Ô Bàn khẽ , trong tay xuất hiện một thanh kiếm mới, “Vậy xem , chúng đều đổi , đều còn là chính của ngày xưa nữa, cũng nên một khởi đầu mới .”
“Ngươi nhất định cản ?” Quý Thanh Vũ cũng hỏi.
Quanh Ô Bàn lượn lờ linh phong, chậm rãi : “Ta của ngày bằng ngươi, bây giờ cũng , nhưng năm trăm năm trôi qua , tự nhiên cũng chút tiến bộ. Thanh Vũ, chúng tới đ.á.n.h cược một ván , cược xem còn thể cản ngươi bao nhiêu thời gian.”
Khuôn mặt Quý Thanh Vũ cũng trở nên lạnh lùng nghiêm nghị, kiếm khí lờ mờ ngưng tụ ngón tay.
-
Khi trở về chỗ ở, Sở Lạc cố ý chạm mặt Bao Tiểu Lâm và Vu Ngạo, nhưng hai đổi dáng vẻ oán khí ngút trời đối với Sở Lạc đó, chỉ lạnh lùng cô một cái, giống như đang một c.h.ế.t .
Trong khoảnh khắc , bọn họ cũng bất kỳ lời châm chọc mỉa mai nào.
Cuộc gặp gỡ yên tĩnh như , khiến trong lòng Sở Lạc khá là tự nhiên, đợi bọn họ xa , vẫn theo bóng lưng của họ, cảm thấy bất lực.
“Xem là thực sự hạ quyết tâm g.i.ế.c .”
[Ra tay thì chiếm ưu thế, tay thì chịu thiệt thòi.]
Sở Lạc khẽ nghiêng đầu.
Vậy thì tìm cơ hội xử lý bọn họ , tránh để hai mối họa ngầm , ngày sinh tai họa.
Hôm , bữa tiệc lớn của Hải Thành liền bắt đầu, tất cả các sinh vật quy thuận Phù Du đều tụ tập bên bờ biển, mục đích của bữa tiệc , chính là để bọn họ giao lưu quen với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-tu-tien-ke-nao-dam-cuop-van-khi-cua-ta/chuong-608-su-muoi.html.]
ba vị cho là tận mắt thấy “Thiên đạo” vẫn đến hiện trường, bữa tiệc cũng đạt đến thời điểm náo nhiệt nhất.
Với tư cách là quản lý của Bình Ninh Nghĩa Trang, Bao Tiểu Lâm cũng tư cách tiến khu vực tổ chức tiệc, giao lưu với các Phù du sinh linh khác, Sở Lạc và Vu Ngạo liền chỉ thể ở vòng ngoài cùng từ xa.
Sở Lạc cách Vu Ngạo xa, chỉ sợ tên sẽ đ.â.m lén lưng , đúng lúc , cách đó xa truyền đến một giọng quen thuộc.
“Tiểu nữ t.ử Đông Nhi, thế nào, bên trong đó náo nhiệt ?” Giao nhân Đại Thiền chậm rãi bay tới, híp mắt với cô.
Sở Lạc thật sự ngờ tới, trong một dịp hiếm thể giao lưu với đồng loại như thế , Đại Thiền mà vẫn tâm trí rảnh rỗi đến tìm .
“Ta cũng tư cách trong, mỹ nhân tỷ tỷ cũng đừng cám dỗ nữa.”
Đại Thiền tiếp tục : “Có náo nhiệt hơn nữa cũng chẳng ý nghĩa gì, bởi vì vẫn đến tiết mục quan trọng mà.”
“Tiết mục quan trọng hẳn là đợi ba vị đến hiện trường nhỉ.”
“Không tồi, bọn họ còn mang theo ý chỉ của Thiên đạo đến,” Đại Thiền , quan sát biểu cảm của Sở Lạc, thấy ánh mắt cô sự đổi, khỏi mỉm : “Quả nhiên, mỗi khi nhắc đến Thiên đạo, ngươi sẽ hứng thú.”
“ nếu mỹ nhân tỷ tỷ cô với những điều , còn sự tồn tại của Thiên đạo .”
Nghe , mắt Đại Thiền chớp chớp.
lúc , một trận xôn xao từ nơi giao giữa nước biển và bãi cát truyền đến, ánh mắt của hai cũng đều sang đó.
“A, đây chẳng là đến một vị .” Đại Thiền khẽ .
Chỉ thấy mặt biển chậm rãi trôi đến một hòn đảo nhỏ, đó còn đủ loại sinh vật, nhưng khi đến gần mới thể rõ, đây căn bản là hòn đảo gì, mà là một chiếc mai rùa khổng lồ.
Mai rùa rũ bỏ những thứ , càng bờ, thể hình cũng càng thu nhỏ .
Đợi đến khi lên bờ, chỉ còn cỡ một .
Trên bữa tiệc, ngày càng nhiều Phù du sinh linh vây quanh , chuẩn nghênh đón sự xuất hiện của con quy yêu .
Không bao lâu, liền thấy một lão giả râu tóc bạc phơ từ trong nước biển bước , ông mặc trường bào màu xanh lục đậm, chiếc mai rùa lưng vẫn thu , đối mặt với nhiều yêu quái vây quanh nịnh nọt như , là một dáng vẻ thiếu hứng thú.
“Công Nghi ở trong Nam Hải, chính là một lão rùa tinh vạn năm , Thiên đạo sẽ trúng ông , một chút cũng bất ngờ.” Đại Thiền ngay bên cạnh Sở Lạc.
“Vậy thì đúng là…” Sở Lạc thấp giọng : “Sống khá lâu .”
Mà ngay khi con quy yêu đến, bầu trời dài đột nhiên xuất hiện từng trận tiếng chim hót, ngước mắt lên, chỉ thấy phía đỉnh đầu từ lúc nào tụ tập hàng ngàn hàng vạn con chim sẻ, giờ phút bộ tản , để lộ đàn ông mọc một đôi cánh ưng ở trong đó.
“Quả nhiên là Lận Thù, cứ thích mấy cái động tĩnh lớn.” Trong giọng của Đại Thiền mang theo vài phần oán khí.
Sở Lạc đang ngẩng đầu bóng đang từ từ hạ xuống bầu trời: “Nguyên của là chim ưng?”
“Hải Đông Thanh.” Đại Thiền nhạt giọng .
Ánh mắt Sở Lạc chợt chuyển động.
Hải Đông Thanh?
Thanh bá trong ngôi nhà cây hình như nguyên cũng là Hải Đông Thanh.
“Đừng chằm chằm nữa, ngươi là nhân tộc, còn là một phàm nhân, tên ghét phàm nhân đấy.” Tiếng nhắc nhở của Đại Thiền truyền tới.
Nghe thấy những lời , Sở Lạc vội vàng thu hồi ánh mắt.
Trên bữa tiệc, những vốn dĩ đang vây quanh quy yêu Công Nghi giờ phút bộ đều hướng về phía Lận Thù mà vây , nhưng hề nửa phần vui, ngược ở một chỗ bắt đầu ngủ gật.
Lận Thù một bên tận hưởng thái độ nịnh nọt của , một bên đảo mắt xung quanh, trong giọng mang theo vài phần khinh thường.
“Ngay cả Công Nghi lão bá cũng đến , con thỏ tinh ngay cả cái bóng cũng thấy!”