Nữ Phụ Tu Tiên: Kẻ Nào Dám Cướp Vận Khí Của Ta - Chương 536: Hết Giờ
Cập nhật lúc: 2026-04-16 23:20:54
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặc dù thấy Tả Hoành Thận đồng ý, nhưng Sở Lạc vẫn nhíu mày.
Nửa canh giờ, ngay cả Tây Vực cũng khỏi , cho dù cô thể bình an đến Đông Vực, nhưng ngay cả Linh Yểm cũng đối phó Tả Hoành Thận, trong Đông Vực chỉ e cũng ai thể chống .
Cô nên chạy , đây dường như đều là một bài toán lời giải, hơn nữa Sở Lạc dám đ.á.n.h cược, cược khác sẽ đến tương trợ.
Chỉ sợ con đường Hoàng Tuyền cuối cùng sẽ thêm một cùng .
Linh Yểm dường như cũng cảm nhận sự do dự của cô.
“Cô cứ yên tâm chạy về phía , thời gian nửa canh giờ, đủ .”
Lời dứt, một đôi cánh tay bạch cốt xuất hiện từ hư , mạnh mẽ xé rách kết giới mà Tả Hoành Thận bày ở đây.
“Được,” Sở Lạc bình khí tức trong cơ thể, ngay đó về phía đồ vật trong tay Linh Yểm, “Đưa kiên giáp cho .”
Đây là thời gian mà Linh Yểm bất chấp hậu quả đắc tội Tả Hoành Thận để tranh thủ cho , bất luận thể thấy hy vọng , cô đều nên nắm c.h.ặ.t lấy cơ hội , chỉ là giao long là khí linh của kiên giáp , nếu cô thi triển ma công một nữa, chỉ thể dựa ma khí của giao long để thành.
Cô lấy thứ , để phòng vạn nhất.
Lại thấy Linh Yểm lật tay, trực tiếp cất Long Lân Kiên Giáp .
“Nếu thật sự dùng thuật , cho dù đời chịu vì cô vượt qua vô gian để tìm kiếm, nhưng cuối cùng cũng chắc thể tìm thấy cô.”
Sở Lạc nhíu mày, còn thêm gì đó, lời của Linh Yểm chặn .
“Tranh thủ thời gian, chạy thẳng theo hướng , chính là Đông Vực.”
Sở Lạc lập tức bay về hướng mà cánh tay bạch cốt chỉ dẫn, linh lực trong cơ thể cô còn bao nhiêu, giờ phút trong tay một bên nắm c.h.ặ.t linh thạch để bổ sung, một bên khai thác giới hạn tối đa của cơ thể ngừng tăng tốc.
Sau khi khỏi kết giới của Tả Hoành Thận, ánh trăng bên ngoài một nữa chiếu rọi lên cô.
Ánh sáng trăng trắng lạnh lẽo và ánh sáng Nghiệp Hỏa nóng rực cô dung hợp, cơ thể cô xu hướng định , Nghiệp Hỏa lan tràn giống như m.á.u tươi cũng một nữa chuyển hóa thành làn da trắng trẻo.
Cảm thấy phía thật sự đuổi theo, Sở Lạc cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ là vai trái trống rỗng, trong lòng vẫn chút yên.
Trong nửa canh giờ , từng phút từng giây đều trôi qua chậm, trong đầu Sở Lạc nghĩ đến nhiều chuyện, cuối cùng dừng cây trường thương trong tay.
“Sao gì nữa?”
[Ờm... nếu sai gì đó, cô tức giận hơn ?]
“Trong lòng ngươi nghĩ thế nào, cứ trực tiếp là .”
[Ta... .]
Trong giọng của Hoa Hoa tràn đầy sự bất đắc dĩ.
[Ta thể bản là sai, cũng cách nào quyết định hiện tại nhất định là đúng.]
[Nghĩ nghĩ , đây đều là vấn đề lập trường, lập trường của ở Vi Trần Quỷ Cảnh, hiện tại lập trường của theo cô.]
[ suy cho cùng... biến Tả Hoành Thận thành bộ dạng , gián tiếp mang đến nhiều tai họa cho Tu Chân giới mà cô bảo vệ, là trách nhiệm của , cô... cô nhất định giận đúng .]
“Vậy tiếp theo, ngươi thế nào?” Sở Lạc : “Là trở về bên cạnh Tả Hoành Thận, trở thành vị thần minh đầu tiên của Vi Trần Quỷ Cảnh, là cùng , tiếp tục vùng vẫy ranh giới sinh t.ử...”
Trong thức hải tĩnh lặng hồi lâu, về thể thấy, trong giọng của Hoa Hoa mang theo nhiều sự mất mát.
[Cô chúng về là đồng đội kề vai chiến đấu, ai thể chia cắt chúng .]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-tu-tien-ke-nao-dam-cuop-van-khi-cua-ta/chuong-536-het-gio.html.]
[ bây giờ... cô cần nữa ?]
“Giữa chúng nên sự nghi ngờ, Hoa Hoa, ngươi cho cuối,” Trong mắt Sở Lạc cũng lộ vài phần căng thẳng: “Chọn chọn ?”
[Đương nhiên là cô !]
Nghe thấy giọng kiên định trong thức hải, đáy mắt Sở Lạc cũng xuất hiện vài phần ý nhẹ nhõm.
Thần kinh căng thẳng suốt một thời gian dài, rốt cuộc đến bây giờ câu trả lời của Hoa Hoa, mới thể thả lỏng trong chốc lát.
“Ta cũng từng nghĩ, ngươi khi mất ký ức là bộ dạng gì, nghĩ đến nhiều khả năng.”
“Nếu là kẻ lương thiện, ngược chút bình thường, suy cho cùng ngươi xuất từ Vi Trần Quỷ Cảnh, mang ác ý bẩm sinh với vạn vật của Tu Chân giới mới là trạng thái bình thường, huống hồ bản là Tạo Thần Quỷ Vật, mối liên hệ với Vi Trần càng thêm mật thiết.”
“Bây giờ xem , ngươi ban đầu cũng gì khác biệt so với những Tạo Thần Quỷ Vật khác, chỉ là hơn năm trăm năm nay xảy quá nhiều chuyện, ngươi biến thành bộ dạng hiện tại, cũng coi như là một phen tạo hóa .”
“Sinh linh luôn từ từ lớn lên, sức mạnh của sự vật trong quá khứ đặt ở hiện tại, đủ để lay chuyển điều gì, sự biến hóa của vạn vật tuân theo đạo tự nhiên, thể đảo ngược.”
“Ngươi hiện tại là Hoa Hoa mà quen , hiểu tâm tư của ngươi, cho nên khi thấy phần ký ức trong quá khứ , cũng thể nghĩ đến, ngươi đang dùng tiêu chuẩn đ.á.n.h giá thành hình trong lòng hiện tại, để nhận những việc bản , ngươi sẽ áy náy, sẽ khó xử, bởi vì ngươi vẫn là ngươi, là Hoa Hoa kề vai chiến đấu cùng , thể giận ngươi chứ.”
“Cho nên, ngươi cần quá áy náy, con đều về phía , lầm phạm , chúng cùng bù đắp, nhân quả vướng bận, chúng cùng gánh vác.”
“Nếu thể sống sót, chúng vẫn còn nhiều việc thể đấy.”
[Hu hu... Sở Lạc cô yên tâm, cho dù hồn phách đến thời khác, cũng nhất định sẽ cùng cô!]
[Nếu... nếu cuối cùng thi triển thành công Vĩnh Sinh Hồn Thuật, thật sự Tả Hoành Thận g.i.ế.c c.h.ế.t, ...]
[Ta sẽ tự hủy, thế gian còn Ách Nạn Hoa nữa.]
Lời dứt, lông mày Sở Lạc giật giật, sống mũi cay cay.
“Hoa Hoa...” Giọng của cô trở nên cực kỳ thấp, nhưng Hoa Hoa nhất định thể thấy.
[Cô cùng Tu Chân giới cùng tồn vong, liền cùng cô cùng tồn vong.]
Nước mắt từ khóe mắt Sở Lạc trượt xuống, cô mím môi, ngay đó một tiếng “Được”.
Như , đại khái cũng coi như là một loại vạn chi sách mỹ .
Dưới ánh trăng, Sở Lạc một bên dốc lực phi hành, một bên ngắm phong cảnh qua.
Trân trọng thời gian hiện tại, về e là thấy nữa .
Không qua bao lâu, cô dường như thể thấy ranh giới giữa Yêu giới và Đông Vực .
Tả Hoành Thận cũng đuổi tới .
“Hết giờ.”
Giọng âm u của Tả Hoành Thận vang lên từ phía Sở Lạc, hồng quang trong tay mọc thành dây leo đầy gai góc, căn bản cho cơ hội phản ứng đ.â.m thẳng về phía tim Sở Lạc.
Lần , dùng mười phần lực.
Sở Lạc phản ứng thì kịp né tránh, liền kình phong vờn quanh lớp ngoài cùng của dây leo gai góc đập mạnh xuống đất, dây leo gai góc cũng nương theo vị trí của cô mà đổi phương hướng, giống như một con rắn độc điên cuồng c.ắ.n thẳng về phía Sở Lạc.
lúc , Sở Lạc đột nhiên thấy một tiếng kiếm ngân vang dội xé gió lao tới, trong chớp mắt, hồng quang và dây leo gai góc kiếm khí nghiền nát bộ.
Lúc hồn , Sở Lạc chỉ thấy mặt đất mặt, cắm nghiêng một thanh Thanh Ngọc Cổ Kiếm.