Nữ Phụ Tu Tiên: Kẻ Nào Dám Cướp Vận Khí Của Ta - Chương 439: Người Quan Tâm

Cập nhật lúc: 2026-04-16 23:17:05
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe thấy những điều , Dịch Thư lập tức lấy Thượng Vi Nguyệt Báo .

 

“Thế mà là thật… thể trốn , hơn nữa trở thành công địch của ma tu, mau ch.óng trở về Đông Vực thì chẳng càng nguy hiểm hơn …”

 

“Biên giới Ma giới sớm cảnh giác lên , phỏng chừng trong một thời gian dài, Sở chân nhân đều thể rời .”

 

Nghe , Dịch Thư đành xuống , uổng công một lòng lo lắng nhưng giúp gì, chỉ thể âm thầm cầu nguyện Sở Lạc đừng xảy chuyện…

 

-

 

Ma giới, trong dịch trạm.

 

Sở Yên Nhiên băng bó vết thương , thỉnh thoảng đau đến mức nhíu mày.

 

Hiện nay đang ở trong Ma giới, đan d.ư.ợ.c ăn hết liền chỉ thể dựa cơ thể để tự lành, bên cạnh cô còn một ai nữa, những ma tu đó để ý cô thương nghiêm trọng , chỉ cần còn giữ một cái mạng, vẫn thể phát huy giá trị là đủ .

 

“Sở tiểu thư! Sở tiểu thư!”

 

Một giọng quen thuộc từ bên ngoài truyền tới, cô thấy Linh Điệp bước , trong n.g.ự.c còn ôm mấy cái bình khác .

 

“Ta chạy nhiều tiệm t.h.u.ố.c, những thứ đều là t.h.u.ố.c trị thương dùng cho bình thường, ma khí, đạo tu cũng thể dùng !” Lúc Linh Điệp chuyện đôi mắt đặc biệt sáng ngời, giống như phát hiện bảo tàng gì đó , “Ta hỏi chủ quán , còn t.h.u.ố.c giảm đau, cho, tiểu thư dùng xong là thể khỏi ngay!”

 

Nhìn Linh Điệp đặt những bình bình lọ lọ đó mặt , Sở Yên Nhiên ngẩn hồi lâu.

 

“Đa tạ, nhưng sẽ dùng t.h.u.ố.c của Ma giới.”

 

Mặc dù những lời Linh Điệp là thật , cho dù những loại t.h.u.ố.c thật sự ma khí, cô cũng vẫn đề phòng.

 

Khí trong cơ thể đạo tu, càng thuần tịnh, tốc độ tu hành liền càng nhanh ch.óng, cô nay vô cùng để ý những thứ , ngay cả trong cơ thể nhiều thêm một tia khí tức vẩn đục cũng sẽ khó chịu lâu, càng đừng đến là ma khí.

 

“Những loại t.h.u.ố.c vấn đề gì ,” Linh Điệp vẻ mặt thành khẩn , “Tiểu thư nếu như cô đắp t.h.u.ố.c thì vết thương sẽ mãi khỏi , còn chịu đau thêm nhiều ngày nữa.”

 

Sở Yên Nhiên gì, tiếp tục cúi đầu băng bó vết thương.

 

những loại t.h.u.ố.c thật sự vấn đề gì…” Giọng của Linh Điệp trầm xuống vài phần, “Ta ăn cho tiểu thư cô xem, như thì cô thể an tâm .”

 

Nói xong, Linh Điệp liền mở một cái bình , ngay lúc định đổ bột t.h.u.ố.c miệng thì đột nhiên Sở Yên Nhiên cản .

 

“Đây là t.h.u.ố.c đắp ngoài, ngươi thể coi nó như t.h.u.ố.c uống trong ,” Sở Yên Nhiên giật lấy bình t.h.u.ố.c đó, nhíu mày cô bé: “Cho dù là t.h.u.ố.c uống trong, nhưng t.h.u.ố.c ba phần độc, thể ăn là ăn ?”

 

“Ta… Ta chỉ là để cô yên tâm, mua những loại t.h.u.ố.c chạy lâu… Còn tiêu sạch tiền nữa.” Linh Điệp nhỏ giọng .

 

Nghe , Sở Yên Nhiên ngẩn một lát, lập tức rắc bột t.h.u.ố.c lên vết thương cánh tay .

 

“Tiểu Điệp, chuyện gì, báo cho một tiếng, đừng luôn chuyện vô ích.”

 

Nhìn thấy động tác của cô , mặt Linh Điệp xuất hiện nụ .

 

“Được! Sở tiểu thư cũng thể luôn thương, cô lớn lên như , nếu thương sắc mặt sẽ trở nên trắng, sẽ nữa.”

 

Nghe một đứa trẻ như cô bé dùng giọng điệu dỗ trẻ con chuyện với , Sở Yên Nhiên khỏi khẽ một tiếng.

 

“Cho nên ngươi chính là vì khuôn mặt của , mới khắp nơi cầu t.h.u.ố.c ?”

 

“Không ! Tuyệt đối vì những thứ !” Linh Điệp vội vàng xua tay .

 

“Ồ? Vậy là vì cái gì?”

 

“Linh Lung tỷ tỷ , bảo cứ theo tiểu thư, tiểu thư , liền đó, tiểu thư là Đông Vực, nếu như về Đông Vực , cũng theo cùng về, mặc dù từng thấy bao giờ, nhưng những câu chuyện tiểu thư kể, thật sự xem thử…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-tu-tien-ke-nao-dam-cuop-van-khi-cua-ta/chuong-439-nguoi-quan-tam.html.]

“Đông Vực… Ta đại khái sẽ về nữa .” Sở Yên Nhiên rũ mắt nhạt nhẽo .

 

“Hả? Nơi đó là quê hương của tiểu thư ? Bên đó… tiểu thư quan tâm nữa …”

 

Lời dứt, ánh mắt Sở Yên Nhiên lúc mới chớp động hai cái.

 

-

 

Bình Chân Tông

 

“Ê, Thượng Vi Nguyệt Báo tháng xem ?”

 

“Xem xem ! Sở Lạc tay, quả nhiên là tầm thường, quậy cho Ma giới gà bay ch.ó sủa, Đông Vực chúng thể thái bình một thời gian !”

 

“Ha ha ha, xem đến đoạn ngậm miệng, nghĩ kỹ những ma tu đó đang trong cơn tức giận, đều đang truy sát Sở Lạc, phỏng chừng qua một thời gian nữa là phản ứng , chuyện Bạch Hỏa Tông phục sinh ma xà , tông môn giáo phái của Ma giới chắc chắn thể nhịn , nội đấu của bọn chúng còn kịch liệt hơn nữa.”

 

“Trong chuyện xảy ở Ma giới , kẻ phản đồ của Linh Thú Tông hình như cũng xuất hiện , nhưng cô ở cùng với của Vũ Điệp Giáo.”

 

“Nhanh như gia nhập giáo phái của ma tu , sẽ là từ bỏ đạo thống, biến thành ma tu triệt để chứ.”

 

“Có lẽ …”

 

Nghe tiếng t.ử bên bàn tán, Thời Yến đang ngang qua đột nhiên chậm , cuối cùng dừng bước.

 

“Ây da, Thời sư ở đây?” Đệ t.ử chuyện vẻ mặt kinh ngạc, bên cạnh cũng vội vàng nháy mắt với .

 

“Không gì.” Thời Yến hồn , nhạt nhẽo bỏ hai chữ rời .

 

Chỉ là lúc rời , vẫn lưu ý những lời bàn tán nhỏ to của hai t.ử .

 

“Tình cảm của Thời sư đối với kẻ phản đồ Linh Thú Tông bình thường, chuyện cố tình để thấy chứ…”

 

“Khắp nơi đều truyền ầm ĩ lên , cho dù chúng , sớm muộn gì cũng sẽ thôi, dù cũng buồn một thời gian, đợi qua thời gian chắc là .”

 

Một đường tới phường thị trong môn phái, Thời Yến mua một tờ Thượng Vi Nguyệt Báo, từng điều thông tin đó, tay nắm cuộn giấy cũng càng lúc càng c.h.ặ.t.

 

 

Hai ngày , Vô Lượng Sơn.

 

Cư Mặc Dục đối chiếu sổ sách tháng , bên cạnh là mấy vị t.ử trưởng lão cùng quản lý sự vụ núi.

 

“Măng xuân mới mọc trong rừng trúc, đưa đến phường thị bán cũng kiếm bao nhiêu linh thạch, đóng gói một chút, nhờ đưa cho Lôi Đình tiểu đội .”

 

Cư Mặc Dục ghi chép từng khoản một: “Vị Lôi đạo hữu là hậu đại cố nhân của sư tôn, sư tôn tuy từng dặn dò gì, nhưng thời gian đối với những đó cũng khá nhớ nhung, thông báo cho t.ử Vô Lượng Sơn bên ngoài, nếu như gặp bọn họ gặp nạn, thể giúp thì giúp.”

 

“Trác sư rời lâu như , cũng chăm chỉ luyện kiếm pháp , vẫn là phái qua đó kiểm tra thì hơn.”

 

Suy nghĩ một lát, liền mở miệng : “Khoảng thời gian sư tôn quản Tiểu Yến quá nghiêm, nghiêm lệnh khỏi tông môn, thời gian lâu phỏng chừng sẽ buồn bực sinh bệnh mất, giao chuyện cho , giúp gọi Tiểu Yến tới đây.”

 

Một lúc , t.ử phái tìm ủ rũ trở về.

 

“Đại sư …”

 

“Sao ?”

 

“Thời sư khỏi tông môn từ sớm , chỉ để một bức thư trong phòng.” Nói xong, đó liền đưa bức thư qua.

 

Thấy , Cư Mặc Dục bất đắc dĩ : “Chuyện khỏi tông môn trực tiếp truyền âm một tiếng là , còn để thư…”

 

 

Loading...