Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 825

Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:28:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Phụt ——" Lý Na là bật thành tiếng đầu tiên.

 

Mộc Nghiên đỏ bừng mặt.

 

Hàn Văn Dục , thấy Lý Na thì chẳng thấy ngại ngùng chút nào, trái còn thản nhiên mời mọc: "Học tỷ, chị ăn cơm ? Có ăn cùng một chút ?"

 

Lý Na và Mộc Nghiên cùng hùn vốn mở studio, thường xuyên chạm mặt chị, còn cùng ăn mấy bữa cơm nên cũng coi như là chỗ quen .

 

"Thôi , đây là bữa trưa tình yêu mà, chị ăn ." Lý Na trêu chọc .

 

"Tuy là bữa trưa tình yêu nhưng cũng thể chia sẻ mà." Hàn Văn Dục đặt túi đồ xuống, "Cùng ăn ạ? Phần đủ nhiều, hôm nay cơm suất hải sản, còn cơm chiên gạch nhím biển và cá sống nữa."

 

"Thịnh soạn thế ?" Lý Na quả thực cám dỗ, nhưng chị chừng mực, "Chị còn việc bận, hai đứa ăn ."

 

Nói xong, chị cầm tài liệu rời ngay.

 

"Ăn cơm thôi," Hàn Văn Dục mở túi , lấy thức ăn đặt lên bàn, "Cá biển em thích ăn , hôm nay đặc biệt tươi, còn cơm chiên nhím biển, tôm biển nữa ——"

 

Anh múc một bát cơm chiên đưa cho Mộc Nghiên: "Ăn mau , đừng để đói."

 

Mộc Nghiên nhận lấy bát cơm, đưa tay lau mồ hôi mỏng trán : "Anh chạy xa như , cũng thấy mệt khi cứ về về thế ."

 

"Anh tự nguyện mà," Hàn Văn Dục xuống bên cạnh cô, khóe môi nhếch lên, "Làm gì cho em cũng đều tự nguyện, thấy mệt chút nào, em vui là vui ."

 

Mộc Nghiên , đuôi mắt dần cong xuống, trong đôi mắt trong veo nhuốm màu ý, cô đưa thìa cơm đầu tiên đến bên miệng : "Anh nếm thử ."

 

Ánh mắt Hàn Văn Dục đầy si mê: "Thế thì hôn em một cái ."

 

Mộc Nghiên hạ tay xuống, liền ghé sát , mổ nhẹ một cái chuẩn xác lên đôi môi đỏ mọng của cô.

 

"Anh hôn hai cái ." Cô nhắc nhở.

 

"Vậy ?" Hàn Văn Dục hôn thêm một cái nữa, chân mày đều là ý , "Trả cho em đấy."

 

"......" Mộc Nghiên quen với sự vô của , nữa đưa cơm chiên cho ăn.

 

Bình thường, Hàn Văn Dục đều nhường những món ngon cho Mộc Nghiên, miếng đầu tiên và miếng cuối cùng đều dành cho cô, đúng thật là nâng niu cô đầu quả tim.

 

Cô đút miếng đầu tiên cho , trực tiếp chạm đến nơi mềm mại nhất trong lòng Hàn Văn Dục.

 

Tình yêu của Hàn Văn Dục dành cho Mộc Nghiên đong đầy đến mức trào , cái đuôi to xù lông ảo tưởng lưng chỉ thể điên cuồng vẫy vẫy. Anh Mộc Nghiên đầy tình tứ, trong lúc cô ăn cơm, cứ thế mải miết bóc tôm cho cô.

 

Anh đưa tất cả những gì cô thích ăn đến tận miệng cô.

 

"Em ăn nổi nhiều thế ." Mộc Nghiên những con tôm trong bát.

 

Hàn Văn Dục đem thịt tôm bóc xong chấm nước sốt đút miệng cô: "Ăn nhiều chút , cho da thịt, nhất là thể nuôi em trắng trắng mập mập."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-825.html.]

Mộc Nghiên cau mày liễu: "Em thèm trắng trắng mập mập ."

 

"Vậy thì trắng trắng ." Hàn Văn Dục , cúi đầu tiếp tục bóc tôm, ướm lời hỏi, "Đợi chúng nghiệp , chọn một ngày nào đó, đến nhà gặp bác trai nhé? Em thấy thế nào?"

 

Họ yêu lâu như nhưng Mộc Nghiên bao giờ kể chuyện gia đình, Hàn Văn Dục cũng bao giờ hỏi, chỉ một bà kế và quan hệ với gia đình cũng bình thường.

 

bình thường nữa thì cũng theo quy trình, đợi đến nhà cô, nhận sự đồng ý của bố cô, đó hai gia đình cùng ăn một bữa cơm, tiến hành các thủ tục kết hôn.

 

Mộc Nghiên dừng động tác ăn , giọng điệu nhàn nhạt: "Em còn nhà nữa ."

 

Tay Hàn Văn Dục khựng , ngước mắt cô, chút chấn kinh lộ vẻ đau xót. Anh mấp máy môi nhưng hỏi nỗi thắc mắc trong lòng, sợ lời sẽ cô tổn thương.

 

Mộc Nghiên , thần sắc bình thản nhưng kiên định: "Em và ông đoạn tuyệt quan hệ , cũng sẽ quan hệ gì nữa, em chỉ một thôi."

 

Hàn Văn Dục giống cô, gia đình hòa thuận hạnh phúc, còn cô bây giờ coi như là trẻ mồ côi.

 

"Ra là ——" Hàn Văn Dục kéo khóe miệng, nhích gần cô , "Thế thì chúng bỏ qua một bước quy trình, trực tiếp đưa em về gặp bố , chuyện hôn sự của chúng , chỉ cần em thấy hài lòng là ."

 

Trong âm cuối của Hàn Văn Dục chứa đựng sự dịu dàng vụn vặt, lời như mang theo mật ngọt, thể thấm sâu lòng cô. Anh luôn là như , bất cứ việc gì cũng đều hết sức cân nhắc đến cảm nhận của cô.

 

Mộc Nghiên nhớ định kiến của nhà họ Hàn đối với cô ở kiếp , khẽ : "Bố đồng ý ?"

 

"Vấn đề em cần lo lắng, yêu ai yêu cả đường lối về mà," Hàn Văn Dục khẳng định chắc chắn với cô, "Sẽ bất kỳ ai ý kiến với em , yêu em nhiều, họ cũng sẽ thích em."

 

Anh tiếp tục cô: "Chẳng lẽ, em nghi ngờ tình yêu của dành cho em?"

 

Mộc Nghiên mỉm , nhẹ nhàng lắc đầu.

 

"Vậy em còn sợ gì chứ?" Hàn Văn Dục nắm lấy tay cô, ánh mắt quyến luyến, "Anh yêu em như , thể nỡ để em chịu một chút tổn thương nào. Cưới em là để chúng hạnh phúc hơn, vì điều gì khác, cũng liên quan đến bất cứ thứ gì khác."

 

"Đợi em bận xong quãng thời gian , sẽ đưa em về nhà."

 

Hàn Văn Dục xong bồi thêm: "Nếu để họ em sắp đến, đoán là tường bao bên ngoài ngôi nhà đều sơn sửa một lượt, đến con ch.ó vườn cũng sẽ lôi cắt lông cho mà xem."

 

"Làm gì mà khoa trương thế?" Mộc Nghiên chọc , đó chạm đôi mắt trong trẻo chứa chan tình cảm của Hàn Văn Dục, nhẹ nhàng vuốt ve ngón tay thanh mảnh của cô, giải thích: "Trước đây đưa em về là sợ em hoảng, chuyện của chúng cần xen lẫn khác . Yêu đương thì cứ t.ử tế mà yêu, áp lực tâm lý của em cũng nhỏ hơn. Sắp nghiệp , đến lúc nên kết hôn thì cứ theo quy trình kết hôn mà ."

 

"Anh cần em gì cả, em cứ là chính thôi, những việc khác cứ giao cho ." Hàn Văn Dục xong còn chút xót xa, thở dài, "Em còn nhỏ thế gả cho , thì cái gì chứ? Cứ yên tâm cô dâu của thôi."

 

Mộc Nghiên luôn cảm thấy Hàn Văn Dục thực chín chắn muộn hơn Cố Minh Triết một chút, nhất là hồi năm nhất đại học, chẳng dáng gì cả, ở mặt cô cũng thường xuyên lộ vẻ trẻ con.

 

Anh những lời khiến cô chút ngạc nhiên.

 

cũng là con trai độc nhất của nhà họ Hàn, từ nhỏ giáo d.ụ.c khác biệt, chỉ cần bước chân thương trường, sự trưởng thành sẽ vô cùng nhanh ch.óng.

 

Mộc Nghiên bỗng nhiên mỉm , ch.óp mũi và hốc mắt cay cay, cô giơ tay lên, đầu ngón tay phủ lên lông mày và đôi mắt , nhẹ nhàng phác họa. Thực đổi nhiều, chín chắn hơn hẳn.

 

Nhỏ cái gì mà nhỏ? Tuổi của cũng lớn, cũng chỉ hơn cô một tuổi mà thôi.

 

 

Loading...