Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 805

Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:28:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cơm tất niên đối với loại gia đình như họ mà quan trọng lắm.

 

Chẳng bằng một buổi tiệc xã giao.

 

Đêm dần sâu.

 

Mộc Nghiên ngoài cửa sổ, tòa nhà văn phòng đối diện tắt đèn, đều về đón Tết từ sớm.

 

Trung tâm thương mại cách đó xa cũng đóng cửa sớm.

 

Cảm xúc hiu quạnh dâng lên thì Mộc Nghiên thấy Hàn Văn Dục gọi tới.

 

Khóe miệng cô nhếch lên, bắt máy.

 

"Em đang gì thế?" Hàn Văn Dục hỏi.

 

"Đang đợi cơm." Mộc Nghiên đáp.

 

Có điều đợi cơm tất niên mà là đợi bữa ăn cô đặt.

 

Năm nay là đêm Giao thừa, nhiều cửa hàng đóng cửa, cô cũng chẳng tâm trạng ăn uống gì nên tìm đại một quán đặt một phần cơm.

 

Hàn Văn Dục lầm tưởng cô đang đợi cơm tất niên ở nhà, bèn hạ thấp giọng: "Anh phiền em ?"

 

"Không ."

 

"Vậy thì yên tâm ," Hàn Văn Dục , "Anh cũng đang đợi ăn cơm đây, sắp đến đông đủ . Ăn xong sẽ tìm em ngay, lát nữa chúng biển."

 

"Ra biển? Tối nay biển ?"

 

Hàn Văn Dục: "Ừm, ngoài đó náo nhiệt lắm."

 

"Được." Mộc Nghiên hỏi thêm gì.

 

"Nhà em ăn món gì?"

 

Mộc Nghiên: "Ăn qua loa chút thôi ạ."

 

"Vậy thì cứ ăn qua loa thôi, lát nữa đưa em ăn món ngon, đợi nhé, nhanh lắm." Hàn Văn Dục đang chuyện với cô thì bỗng một giọng hỏi: "Lại đang nhắn tin với bạn gái đấy ?"

 

"Đi chỗ khác." Hàn Văn Dục mắng một câu, giải thích với Mộc Nghiên: "Em họ đến quậy đấy, đừng để ý đến nó."

 

Cô bé hình như vui, còn hét lớn: "Mọi mau xem , họ quát cháu, còn thấy cháu phiền và bạn gái tình tứ với !"

 

Đầu dây bên truyền đến mấy giọng , Mộc Nghiên rõ lắm, chỉ thấy Hàn Văn Dục bảo: "Bạn gái con tính tình yên tĩnh lắm, em cứ nháo nhào lên nhức hết cả đầu."

 

"Cô nhát lắm, em ít trêu ghẹo cô thôi."

 

"Sau nhiều thời gian gặp mặt mà, lúc gặp nhớ lịch sự chút, gọi là chị dâu."

 

.......

 

Mộc Nghiên nổi nữa, cứ nghĩ đến việc lớn trong nhà đều ở đó mà Hàn Văn Dục che chở cô như gà bảo vệ con thế , cô chỉ sợ nhà họ Hàn sẽ định kiến với , thế là : "Anh đừng chuyện kiểu đó."

 

Hàn Văn Dục lập tức hiểu ý cô, hạ giọng bảo: "Không , ông bà nội còn bảo sớm gặp em đấy, bao giờ em mới thể theo về nhà đây?"

 

"......"

 

"Để bảo họ lì xì cho em một cái thật lớn." Hàn Văn Dục vẫn đang mưu cầu phúc lợi cho cô: "Không chỉ lì xì mà còn quà nữa, em thích cái gì đều với họ hết ."

 

Đồ ăn bên ngoài giao tới, Mộc Nghiên tìm một cái cớ cúp điện thoại của Hàn Văn Dục.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-805.html.]

Hàn Văn Dục gửi cho cô ảnh chụp mâm cơm tất niên, vô cùng phong phú.

 

Mộc Nghiên phần đồ ăn đặt, quán triệt nguyên tắc lãng phí nên cô cũng gọi nhiều, một món mặn một món xào một món canh, thêm một phần cơm chiên Dương Châu.

 

Quán cũng là do Hàn Văn Dục từng đưa cô ăn.

 

Tự bao giờ, cuộc sống của cô tràn ngập hình bóng của .

 

Mộc Nghiên ăn cơm nhắn tin cho .

 

Đang nhắn thì Hàn Văn Dục trả lời nữa.

 

Mộc Nghiên đặt đũa xuống, chống cằm lướt điện thoại một cách vô định, nhất thời cũng gì.

 

rõ Hàn Văn Dục chắc bắt đầu ăn cơm tất niên , cứ điện thoại mãi chắc chắn nên cô phiền .

 

Gia đình hạnh phúc viên mãn, cả đại gia đình đang đoàn viên, giống như cô.

 

Mộc Nghiên là ngưỡng mộ, cô ngưỡng mộ sự hòa thuận trong gia đình Hàn Văn Dục, ngưỡng mộ tính cách cởi mở và tình yêu mãnh liệt thuần khiết của .

 

Cơm canh nhanh ch.óng nguội lạnh, Mộc Nghiên cũng chẳng còn mấy cảm giác ngon miệng, cô dậy dọn dẹp, mới cho hộp cơm túi nilon buộc thì cửa phòng vang lên tiếng động.

 

"Cộc cộc cộc ——"

 

"Đến đây." Mộc Nghiên tưởng là Lý Na nhờ ai đến lấy tài liệu nên đặt túi đồ xuống, rảo bước .

 

Vừa đến cửa, xuyên qua lớp kính của cửa phòng, Mộc Nghiên lập tức thấy khuôn mặt tuấn tú tràn đầy tình yêu dịu dàng , đôi mắt cô bừng lên niềm vui sướng: "Sao đến đây?"

 

Chương 353 Bạn trai não yêu đương của nữ phụ hoa khôi học đường bia đỡ đạn (18)

 

Vừa mở cửa , việc đầu tiên Hàn Văn Dục khi bước là tiến lên hôn cô một cái: "Có nhớ ?"

 

"Có." Ban đầu Mộc Nghiên khá ngại ngùng trong việc biểu đạt tình cảm vì từ nhỏ tới lớn ai mật với cô như . Hàn Văn Dục ngày nào cũng lặp lặp bên tai cô nên cô cũng thành quen.

 

Mỗi bày tỏ tình yêu, lòng cô vẫn thấy vui, chắc cũng như thế.

 

Nghe , nụ của Hàn Văn Dục bỗng chốc sâu hơn, cúi đầu mổ nhẹ lên làn môi đỏ của Mộc Nghiên: "Anh cũng nhớ em lắm, nên vội vàng chạy đến tìm em đây."

 

Lúc Mộc Nghiên mới để ý thấy tay còn xách hai cái túi.

 

Hàn Văn Dục liếc túi đồ ăn bên ngoài đặt ở một bên, cũng hỏi gì, chỉ đặt những thứ mang tới lên bàn, mở : "Cơm năm nay ngon lắm, ăn rõ nhiều nên gói cho em một phần mang tới để em cũng nếm thử."

 

"Sao em ở đây?" Mộc Nghiên tới hỏi.

 

Cô sợ lo lắng nên căn bản hề .

 

Hàn Văn Dục , cúi đầu cô, nhếch môi đắc ý: "Anh yêu em như thế, chắc chắn là tâm đầu ý hợp với em . Em ở đều cảm ứng hết, chẳng cần em ."

 

Anh là vì bộ tâm trí đều đặt lên Mộc Nghiên, cô chỉ cần chút đổi cảm xúc nhỏ là nhận ngay.

 

Hôm nay cô hề vui vẻ, còn gọi video với lâu như thì chắc chắn là ở nhà.

 

Mà nếu ở nhà thì nơi cô thể đến chỉ chỗ .

 

Hàn Văn Dục thậm chí còn ăn xong cơm tất niên cầm lấy phần thức ăn gói sẵn lao thẳng tới đây. Anh sợ cô trốn một mà buồn bã, nỡ thấy cô đau lòng.

 

Nghe lời Hàn Văn Dục , Mộc Nghiên nhướn mày, chút nửa tin nửa ngờ.

 

Hàn Văn Dục gắp một viên tôm viên còn đang bốc khói nghi ngút, sợ nóng nên thổi hai cái đưa tới bên miệng cô: "Nếm thử ."

 

Mộc Nghiên há miệng, chỉ c.ắ.n một nửa.

 

 

Loading...