Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 793

Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:20:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Minh Trạch tủ quần áo, vốn dĩ cũng lấy một chiếc áo khoác, nhưng sợ Trần Nhất Mậu hỏi nhiều, nên chỉ đổi một chiếc áo khoác dày mặc , cầm ô ngoài.

 

Chương 346 Bạn trai não yêu đương của nữ phụ hoa khôi bia đỡ đạn (11)

Lúc Triệu Thi Nhu xuống lầu, Hàn Văn Dục đến , còn mang theo áo khoác, chu đáo và vội vàng khoác lên Chân Kiều, ôm c.h.ặ.t cô lòng .

 

Cảnh tượng khiến những mặt khỏi ngưỡng mộ.

 

Triệu Thi Nhu trở về ký túc xá, Chân Kiều tắm , cô liếc bàn của đối phương, đó đặt một ly sữa nóng, còn một hộp trái cây và một miếng bánh mousse tinh xảo.

 

Nhìn là Hàn Văn Dục mua, vì một gặp Mã Yến ở lầu, còn nhờ cô mang lên cho Chân Kiều, là điểm tâm chiều cho cô.

 

Trận mưa lớn, vì dầm mưa nên ít cảm, Triệu Thi Nhu là một trong đó.

 

Cố Minh Trạch ở đại sảnh cởi áo khoác cho cô mặc, vì quá nhiều , hai gần , mưa quá lớn, một bên vai của cô ướt sũng, ngay tối hôm đó nhiễm lạnh, cổ họng đau rát.

 

dám với Cố Minh Trạch, gượng ép học, tự mua t.h.u.ố.c uống.

 

Còn phía ký túc xá nam, ngoại trừ Trần Nhất Mậu, ba còn đều "trúng chưởng".

 

Hàn Văn Dục khàn cả giọng, Cố Minh Trạch thì ho khù khụ, Dương Phi thì sốt cao lui. Trần Nhất Mậu sáng sớm ngủ dậy, thấy ba xin nghỉ, chỉ một học.

 

"Sao thế ?" Trần Nhất Mậu học về, ba bệnh rề rề, " ở ký túc xá chơi game, thế mà tránh một trận cảm cúm? Nhìn các xem, đứa nào đứa nấy đáng thương kìa, ăn gì? lấy cơm cho."

 

"Nhìn mà mua , đau họng quá, ăn chút gì thanh đạm thôi." Hàn Văn Dục đưa thẻ cơm qua, "Cứ quẹt thẻ của ."

 

Cố Minh Trạch thích phiền khác: "Không cần ."

 

"Muốn ăn gà chảy nước miếng, sườn xào chua ngọt, khoai tây bào sợi chua cay—" Dương Phi đang liến thoắng , Trần Nhất Mậu trực tiếp ngắt lời, "Phát sốt cũng ngăn cản khẩu vị của nhỉ."

 

Dương Phi: " vui, ăn nhiều."

 

Trần Nhất Mậu vẻ mặt đầy dấu hỏi chấm: "Cậu vui cái gì? Có sốt đến ngốc luôn ?"

 

"Hê hê hê—" Dương Phi ngây ngô một hồi, " yêu ."

 

Mắt Trần Nhất Mậu trợn tròn: "!!!!!"

 

Dương Phi hiếm khi thẹn thùng gãi đầu: "Lần hoạt động , và cô em vùng Đông Bắc trong câu lạc bộ bắt cặp với , hôm qua mưa ? Cô ở phố về , đón cô ."

 

"Tuy ướt đến phát sốt, nhưng chúng ở bên ."

 

Trần Nhất Mậu: "...... Giỏi lắm, giấu , lén lút thoát ế!"

 

Mấy Hàn Văn Dục tổ chức tụ tập, bọn họ và nhóm Mã Yến cũng coi như chuyện hợp rơ, nhưng cuối cùng càng chơi càng hăng, chẳng chút cảm giác yêu đương nào, ngược còn thành em chí cốt.

 

Dương Phi thì , lẳng lặng mà yêu đương.

 

Trần Nhất Mậu rút sự quan tâm dành cho Dương Phi, cầm thẻ cơm lấy cơm.

 

Lúc , Hàn Văn Dục giường: "Chân Kiều bảo mang đồ cho ."

 

Vừa thấy tên Chân Kiều, Hàn Văn Dục lập tức bật dậy, ba chân bốn cẳng xuống giường, sốt sắng hỏi: "Cậu gì với cô thế? bảo cô ốm, sợ cô áy náy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-793.html.]

 

"Cậu còn cần bảo cô chắc? Cô đoán , là hôm nay đón cô , chắc chắn là khỏe , bảo nghỉ ngơi cho ." Trần Nhất Mậu đặt cơm lên bàn của , đặt thêm hai cái túi nữa, "Cô là lê chưng và t.h.u.ố.c cảm."

 

Khóe miệng Hàn Văn Dục nén nổi nụ mỉm, xuống là gọi điện thoại cho Chân Kiều ngay, thông máy, hỏi: "Sao em đau họng?"

 

"Giọng đúng lắm mà, bên ngoài bán lê chưng, em bảo bạn cùng phòng của mang cho đấy." Chân Kiều đang vẽ tranh, "Em đang ở thư viện, gấp rút vẽ xong hai bức tranh nhân vật."

 

"Thật vất vả quá." Hàn Văn Dục uống lê chưng, ấm áp ngọt ngào, thấm thía tận tâm can, cảm giác đau rát khô khốc ở cổ họng giảm bớt ít.

 

Chân Kiều đặt b.út vẽ xuống, dịu dàng : "Không vất vả , hôm qua nếu đến đón em, em cảm lạnh , đơn hàng nhận về xử lý xuể mất."

 

Hàn Văn Dục: "Nói gì thế? Anh nhất định sẽ đón em, em ở cũng sẽ đón em."

 

Chân Kiều tin tưởng tuyệt đối lời , cô khẽ thành tiếng: "Anh cứ nghỉ ngơi thật một ngày , nếu ngày mai chuyển biến , chúng bệnh viện, đưa khám."

 

"Kéo dài là ."

 

Hai nồng nàn sến súa, tuy bọn Trần Nhất Mậu Chân Kiều gì, nhưng dỗ dành cho Hàn Văn Dục tươi như hoa nở, cả lâng lâng.

 

Trong ký túc xá của bọn họ, cũng nồng nặc mùi chua khét của tình ái!

 

Trần Nhất Mậu cũng lấy cho Cố Minh Trạch một phần cơm: "Không thích ăn gì, nên mua đại một phần, bệnh vẫn ăn chút gì đó."

 

Nói xong, liếc Dương Phi một cái, sang Cố Minh Trạch, thở dài : "Cái ký túc xá , giờ chỉ còn với là ch.ó độc thôi."

 

Người đang yêu mà, bồ là đều bỏ mặc em.

 

Hàn Văn Dục rời nhóm , giờ đến Dương Phi cũng yêu , Trần Nhất Mậu chút sầu muộn.

 

Ánh mắt Cố Minh Trạch lóe lên: "Cảm ơn, bao nhiêu tiền ? chuyển cho ."

 

Anh hề chuyện và Triệu Thi Nhu hẹn hò, việc họ ở bên theo cách của chút vội vàng, thậm chí chút mơ hồ.

 

Cố Minh Trạch thậm chí chắc chắn liệu thực sự thích Triệu Thi Nhu , chí ít, phản cảm với cô, và cũng bảo vệ cô.

 

"Không cần ." Trần Nhất Mậu xua tay, xoay chỗ của .

 

Hàn Văn Dục quả thực tinh thần gì.

 

Anh ăn cơm xong, uống lê chưng, uống t.h.u.ố.c, ngủ cả một buổi chiều.

 

Trần Nhất Mậu cũng lười biếng, chơi game cả buổi chiều.

 

Cơm tối của Hàn Văn Dục là do Chân Kiều gọi shipper mang tới, chỉ một phần lê chưng, mà còn là bốn món mặn một món canh phong phú, là cô đặc biệt đóng gói ở nhà hàng bên ngoài.

 

Hương vị thanh đạm, nhưng thơm.

 

Cân nhắc đến thói quen ăn chung trong ký túc xá nam, cô bảo đóng gói bốn phần cơm.

 

Trần Nhất Mậu thấy, lập tức : " thu hồi tất cả thành kiến đây đối với Chân Kiều, với tư cách là bạn gái, cô thực sự quá luôn!"

 

 

Loading...