Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 792

Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:20:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô đều đang cố gắng hết sức để tránh xa, Hàn Văn Dục đừng mà xông nữa.

 

"Nếu em thích thì chúng giao thiệp nữa." Không tại , lúc thấy Hàn Văn Dục chút thầm vui sướng, đang tự phản tỉnh xem nhỏ mọn quá ?

 

Mặc kệ , trong chuyện tình cảm chính là như đấy!

 

Mộc Nghiên đáp lời, coi như là ngầm thừa nhận.

 

Tốt nhất là vĩnh viễn đừng giao thiệp gì!

 

Ngay tối hôm đó.

 

Mộc Nghiên về đến ký túc xá là ngủ luôn, Mã Yến Triệu Thi Nhu về , cuối cùng là Trần Nhất Mậu và Dương Phi đưa hai cô về.

 

Bốn vặn chung một chiếc taxi, vì bạn cùng phòng còn của Hàn Văn Dục cũng rời giữa chừng.

 

Mộc Nghiên , Triệu Thi Nhu và Cố Minh Triết chắc chắn gặp riêng , nhưng trong lòng cô chẳng hề chút gợn sóng nào, chỉ coi như chuyện đó.

 

Hàn Văn Dục đó tổ chức thêm hai buổi tụ tập ăn uống nữa ngay ở phố , cùng ăn một bữa cơm, nhưng chỉ Trần Nhất Mậu, Dương Phi cùng Mã Yến và Lý Dao thôi.

 

Cố Minh Triết giờ đều bận, còn về Triệu Thi Nhu, tìm một công việc thêm định, đến một trung tâm trợ giảng, cuối tuần còn thể tiếp thị tại hiện trường, lương lậu khá .

 

Nên phần lớn thời gian cô đều ở bên ngoài.

 

Tài khoản của Mộc Nghiên quỹ đạo, cô còn đồng thời kinh doanh cả video ngắn.

 

Do dạo gần đây đang dấy lên một làn sóng phong cách nguyên tác, nên tìm cô đặt tranh tăng lên ít, hơn nữa còn tìm cô vẽ ảnh đại diện đôi, đơn hàng đều xếp kín mít.

 

Mộc Nghiên ngoài giờ lên lớp, phần lớn thời gian đều ở thư viện.

 

Thư viện yên tĩnh, hợp để tĩnh tâm vẽ tranh.

 

Hàn Văn Dục dạo đều đón Mộc Nghiên, vì cô cứ tan học là chạy tót thư viện.

 

Cố Minh Triết tuần gặp Mộc Nghiên ở thư viện ba , vì cô thích trốn ở phòng sách cuối cùng, ở đó ít chỗ , xung quanh cũng chút chật chội, nhưng chỉ mấy cái bàn, vô cùng yên tĩnh và ít .

 

Cái phòng đó Cố Minh Triết cũng thích đến, hơn nữa còn đến sớm hơn Mộc Nghiên, nhưng cô chẳng bao giờ phát hiện .

 

Sau khi xuống, cô sẽ im phăng phắc, thần sắc chăm chú vẽ tranh.

 

Mộc Nghiên và Triệu Thi Nhu điểm khác biệt lớn nhất, cô tự tin trương dương, sự tự tin mang theo ánh hào quang, mặc dù Cố Minh Triết thích, nhưng cũng thể thừa nhận cô đủ rực rỡ.

 

Khi một đang về phía mục tiêu của , và ngày càng trở nên hơn, lúc chuyện đang thuận buồm xuôi gió, khí chất họ sẽ trở nên khác hẳn, Mộc Nghiên bây giờ chính là như .

 

Triệu Thi Nhu cũng phát hiện căn phòng , cô cũng ưu tiên chọn ở đây vì sẽ gặp Cố Minh Triết, đây là niềm mong đợi mỗi ngày của cô, nhưng dạo cô bận quá, chẳng thời gian đến thư viện.

 

Hôm nay khó khăn lắm mới rảnh rang, khi đến thư viện, cô mang theo đầy sự mong đợi bước , thần sắc khựng .

 

Cố Minh Triết ở đó, ngược là Mộc Nghiên đang ở góc cuối cùng của căn phòng.

 

Những chỗ phía trống , Mộc Nghiên hề ngẩng đầu lên, nhưng Triệu Thi Nhu cũng tiện rời vì sợ cô thấy thì sẽ ngượng ngùng, chỉ đành c.ắ.n răng xuống.

 

Suốt cả tối, Triệu Thi Nhu đều chút tập trung, cô cầm điện thoại, nhắn tin cho Cố Minh Triết, sợ khi đến sẽ chạm mặt Mộc Nghiên.

 

Trước mặt Mộc Nghiên, Triệu Thi Nhu cảm thấy tự ti, cô hiện giờ chỉ thể dựa việc trợ giảng kiếm mười lăm tệ một tiếng, cho dù cuối tuần tiếp thị thì một ngày nhiều nhất cũng chỉ hai trăm tệ.

 

Mộc Nghiên thì khác, cô Mã Yến , Mộc Nghiên vẽ một nhân vật thôi thể bán hàng nghìn tệ, một cặp ảnh đại diện đôi cũng mấy trăm tệ.

 

Triệu Thi Nhu tâm trí học tập, suốt quá trình đều dựng tai lên động tĩnh của Mộc Nghiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-792.html.]

 

Cô đang khẽ chuyện với khác:

 

"Như thế ạ?"

 

"Nếu biểu cảm khuôn mặt quá phong phú thì sẽ đạt cảm giác mà , thể sửa một chút, xem đối chiếu thử nhé."

 

"Nhanh nhất thì xếp đến tháng , tháng lịch kín ."

 

"Anh cứ gửi cho , chúng nhắn tin chuyện, giờ tiện lắm."

 

......

 

Mộc Nghiên mới cúp máy, một cuộc điện thoại khác gọi đến, cô bắt máy: "Tớ đang ở thư viện."

 

Đầu dây bên gì, cô ngoài cửa sổ: "Trời mưa ?"

 

Triệu Thi Nhu thuận thế theo, quả nhiên là trời mưa, những hạt mưa dày đặc và nặng hạt đang đập cửa kính, thể thấy là mưa hề nhỏ.

 

Hàn Văn Dục về đến ký túc xá, ướt sũng cả , vội vàng quần áo, cầm lấy ô ngoài, với Mộc Nghiên: "Giờ qua đón em đây."

 

"Anh khoan hãy tới nhé? Đợi mưa nhỏ một chút hãy tới." Mộc Nghiên đề nghị.

 

Hàn Văn Dục: "Anh xem dự báo thời tiết , nhỏ , một lát nữa mưa còn to hơn, còn gió lớn nữa cơ."

 

"Vậy , em xuống đợi ." Mộc Nghiên bắt đầu thu dọn đồ đạc, cẩn thận cất bản vẽ và máy tính bảng , cầm lấy cặp sách dậy.

 

Mộc Nghiên ngoài gọi điện thoại cho Hàn Văn Dục, Triệu Thi Nhu cũng chẳng mang tâm lý gì, cô cúi đầu, hề chủ động chào hỏi Mộc Nghiên, mà cô cũng thấy cô .

 

Cơn mưa bên ngoài ngày càng lớn, Triệu Thi Nhu cầm điện thoại, mấy đắn đo nên nhắn tin cho Cố Minh Triết .

 

mới bảo với đến thư viện , cũng thấy trời mưa nữa.

 

Triệu Thi Nhu hôm nay căn bản tâm trí học hành, dứt khoát cũng thu dọn đồ đạc, khi rời cô nhắm mắt , gửi cho Cố Minh Triết một tin nhắn: 【Trời mưa , đang ở ?】

 

Sau khi tin nhắn gửi thành công, cô siết c.h.ặ.t nắm tay, nhanh ch.óng xuống lầu.

 

"Tinh ——"

 

Triệu Thi Nhu thấy tiếng tin nhắn, lập tức cầm điện thoại lên ngay.

 

Cố Minh Triết: 【 đang ở ký túc xá, em ô ?】

 

Triệu Thi Nhu: 【Dạ ——】

 

Cố Minh Triết: 【 qua đón em.】

 

Triệu Thi Nhu thấy tin nhắn của , khuôn mặt đỏ bừng lên nữa.

 

Cố Minh Triết mới xuống giường thì cửa phòng ký túc xá mở nữa.

 

Trần Nhất Mậu thấy Hàn Văn Dục mới vội vã chạy ngoài , thắc mắc hỏi: "Sao về nhanh thế?"

 

Chẳng bảo là thư viện đón Mộc Nghiên ?

 

Hàn Văn Dục mở tủ quần áo: "Bên ngoài lạnh c.h.ế.t , lấy cho cô cái áo khoác, nhỡ cảm thì xót c.h.ế.t mất."

 

Anh lấy một chiếc áo khoác ngoài nữa.

 

Trần Nhất Mậu nhồi cho một đống cẩu lương to bự, lẳng lặng cúi đầu tiếp tục chơi game.

 

Loading...