Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 788

Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:20:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người bao nhiêu chứ.

 

Lại còn giúp đỡ khác như .

 

Hành động của Mộc Nghiên, ở chỗ Hàn Văn Dục phóng đại lên gấp trăm , bạn gái đúng thật là một lương thiện nhiệt tình.

 

Anh thể đối với cô cho ? Thật may mắn khi gặp cô, nết.

 

Mộc Nghiên: "Ừ."

 

Lúc Hàn Văn Dục cúp máy, còn thêm một câu: "Lúc nào rảnh mời cả phòng các ăn cơm."

 

Mã Yến và Lý Dao đương nhiên là đồng ý ngay.

 

Chuyện bạn trai cùng phòng mời ăn cơm, cuối cùng cũng đến lượt bọn họ !

 

Chỉ Triệu Thi Nhu là lạc lõng với khung cảnh như , cô thu dọn cặp sách, cầm lấy bình nước ngoài.

 

Ký túc xá nam.

 

Trần Nhất Mậu hỏi Hàn Văn Dục: "Cậu vẫn ?"

 

Chẳng bảo là tìm bạn gái ? Còn yên ?

 

Hàn Văn Dục ghế, nhướng mày : "Bạn gái vẫn bận xong, đang giúp bạn cùng phòng trang điểm tóc."

 

"Ồ." Trần Nhất Mậu hiểu.

 

Hàn Văn Dục nhếch môi: "Cô con đó, vô cùng nhiệt tình lương thiện, cái nhé, bạn cùng phòng cô đấy. cũng từ lâu , cô mềm lòng."

 

Trần Nhất Mậu đối với chuyện thái độ nghi ngờ.

 

thì Mộc Nghiên đối với Hàn Văn Dục vẫn luôn khá tàn nhẫn, tuy dạo gần đây hai ít cãi hơn, nhưng chỉ thể là tình cảm tạm thời định.

 

Hàn Văn Dục cũng chẳng bận tâm Trần Nhất Mậu công nhận , ý dứt: "Tính tình cô cũng , thực gan thỏ đế lắm, thật sự là ngày càng thích cô !"

 

Trần Nhất Mậu + Dương Phi: "???"

 

Bọn họ bộ dạng xuân tâm phơi phới đó của Hàn Văn Dục, nhất thời rơi trầm tư.

 

Mộc Nghiên, tính tình ?

 

"Thôi bỏ , các sẽ hiểu , đợi đến khi các gặp chân ái thì sẽ hiểu cảm giác của thôi." Hàn Văn Dục cũng chẳng chia sẻ chuyện Mộc Nghiên ỷ , rúc trong chăn ôm lấy cho họ .

 

Càng chia sẻ cái sự ngọt ngào kiểu hai tí t.ửng giường, hôn em em hôn đó.

 

Trần Nhất Mậu + Dương Phi: "......"

 

Bọn họ thực sự quá hiểu tâm lý thích tìm ngược của Hàn Văn Dục.

 

Tuy nhiên, Mộc Nghiên đúng là chân ái của thật, nếu thì cũng chẳng thể chịu ngược như .

 

"Thôi, mua cho cô ít hoa quả." Hàn Văn Dục ở ký túc xá nữa, cầm điện thoại ngoài.

 

Trần Nhất Mậu và Dương Phi cánh cửa đóng , hai cùng lắc đầu.

 

Chẳng trách bảo trong mắt tình hóa Tây Thi, Hàn Văn Dục đúng là đeo kính lọc quá dày.

 

Hy vọng tình cảm định của Mộc Nghiên và thể duy trì lâu hơn một chút, đừng đòi chia tay nữa, nếu thì đúng là lấy mạng cái tên l.i.ế.m cẩu Hàn Văn Dục mất.

 

Hàn Văn Dục và Mộc Nghiên vốn định thư viện.

 

đông quá, hai liền cái bàn đá ở rừng trúc lầu thư viện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-788.html.]

 

Mộc Nghiên vẫn đang vẽ tranh.

 

Kể từ nhận cái đơn vẽ minh họa đó, cô nhận thêm mấy đơn nữa. Trước đây cô một tài khoản, thường xuyên đăng những bức tranh vẽ lên, lúc buồn chán thỉnh thoảng sẽ nhận đơn riêng, phần lớn là để cho vui.

 

Giờ thì khác , Mộc Nghiên kinh doanh tài khoản cho , nên gần đây đều đăng tranh lên, lác đác mấy khách hàng tìm cô vẽ.

 

Giá cả chung đều khá , nên cô nhận lời.

 

Nguyên nhân đơn giản, bước đầu tiên cô chủ cuộc đời chính là độc lập về kinh tế, cô phụ thuộc nhà họ Mộc.

 

Hàn Văn Dục say mê ngắm dáng vẻ chuyên tâm của Mộc Nghiên, một lát , gọi cô một tiếng: "Nghiên Nghiên?"

 

"Ơi?" Mộc Nghiên ngẩng đầu.

 

Đợi một lát, thấy gì, cô mới ngước mắt qua.

 

Hàn Văn Dục cô, chút lo lắng: "Em nỗ lực việc kiếm tiền như , em thấy quá vô dụng ?"

 

Thời gian qua chút thấp thỏm.

 

Cô nỗ lực như , mà chỉ thể ở bên cạnh cô.

 

"Không ," Mộc Nghiên , "Anh đừng suy nghĩ lung tung, em chỉ là việc thôi."

 

"Không , em đều bắt đầu kiếm tiền , theo kịp bước chân của em, thể cứ sa đọa thế ." Hàn Văn Dục vẫn lo âu, "Như thì sẽ yên tâm."

 

Mộc Nghiên đặt b.út vẽ xuống, cô nghiêng , đưa tay qua sờ sờ mặt Hàn Văn Dục: "Không mà, nếu đủ tiền tiêu, em thể cho ."

 

thật lòng đấy.

 

thì Hàn Văn Dục cũng thể bỏ cái giá cao để chữa bệnh cho cô mấy năm trời, mấy cô y tá , một năm mất đến mấy triệu tệ.

 

"Làm thể tiêu tiền của em chứ." Hàn Văn Dục lắc đầu, trong lòng cảm động thôi, "Anh mua cho em một cái máy tính bảng lớn hơn một chút, ngày mai là đến , cái b.út đó dùng lắm, hợp để vẽ tranh."

 

Anh sấn gần cô: "Anh cũng tìm xem việc thêm nào kiếm tiền , kiếm tiền để nghiệp là cưới em luôn, lúc đó sẽ mua cho em một chiếc nhẫn kim cương thật lớn."

 

Mộc Nghiên .

 

Mắt mày Hàn Văn Dục đều là ý , để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp: "Nhẫn kim cương to hơn tất cả , đám cưới hoành tráng hơn tất cả , gả cho , em tuyệt đối sẽ hối hận ."

 

Mộc Nghiên chỉ thấy câu đầu tiên, nhất thời chút xúc động.

 

Anh mua cho cô một chiếc nhẫn kim cương thật lớn, to hơn tất cả .

 

Cố Minh Triết đang trong thư viện.

 

Anh đến sớm, nãy Hàn Văn Dục và Mộc Nghiên cũng nắm tay tới, nhưng hết chỗ mất , hai xuống lầu.

 

Cố Minh Triết hai ngoài, ở rừng trúc xa.

 

Anh chút tập trung, thỉnh thoảng về phía Hàn Văn Dục và Mộc Nghiên, vì thị lực quá nên thể thấy rõ mồn một thần sắc của hai .

 

Hai vẫn luôn đùa, Hàn Văn Dục còn dậy tới lưng Mộc Nghiên, cúi đang gì với cô.

 

Cố Minh Triết luôn cảm thấy, Mộc Nghiên đối với Hàn Văn Dục chắc là chẳng ý tứ gì, nếu thì kết bạn với , qua là định trêu đùa Hàn Văn Dục thôi.

 

Anh thấy Hàn Văn Dục cố sống cố c.h.ế.t sấn gần, chỉ cảm thấy chút ngu ngốc, hiểu nổi trong đầu chứa cái gì, nếu là thì tuyệt đối thèm cái thứ hai.

 

là loại sinh vật "bậc thấp" ham tình cảm chi phối.

 

Cố Minh Triết vốn định thu hồi sự chú ý, nhưng trong tầm mắt của , Mộc Nghiên đột nhiên hôn lên má Hàn Văn Dục, động tác cầm b.út của bỗng chốc khựng , vạch một đường sách giáo khoa, đôi lông mày kiếm cũng theo đó nhíu c.h.ặ.t, bởi vì Mộc Nghiên lúc nụ rạng rỡ, chẳng hề gượng ép chút nào.

 

 

Loading...