Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 752

Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:12:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Viên Thừa Trung cái lão già ——” Hứa lão gia t.ử nhịn mắng một câu.

 

Ông thấy Lâm Vy báo, cô là học sinh của Viên Thừa Trung, từng đề cập đến việc liệu thể giới thiệu cho Hứa Uyên , cháu trai lớn nhà ông cũng là một nhân tài, đàng nữ trẻ tuổi và yêu nước như , ông thấy khá là .

 

Kết quả là lão già cái gì mà chắc trúng, nôn nóng bắt Hứa Uyên kết hôn gì?

 

Chắc chắn là sợ ông giục cưới, sợ Lâm Vy ông đào góc tường về cháu dâu thì thể nghiên cứu khoa học cho lão nữa!

 

Lâm Vy rõ Hứa lão gia t.ử đang lầm bầm cái gì, cô vẻ mặt thắc mắc, còn Hứa lão gia t.ử thì vẻ mặt đầy hiền từ : “Mau nhà , sắp ăn cơm .”

 

Hứa San San khoác tay Lâm Vy, Hứa Uyên đều cách họ nửa bước chân, điều khiến lông mày ngừng nhíu c.h.ặ.t.

 

Vừa xuống, Hứa lão gia t.ử lấy tờ báo , chỉ ảnh của Lâm Vy đó ha ha : “Mắt ông tinh lắm, cái là nhận cháu ngay!”

 

Tờ báo đăng tin về Lâm Vy từ nước ngoài trở về và chụp ở sân bay.

 

Hứa lão gia t.ử là quân nhân xuất ngũ, lòng tự hào dân tộc trong ông càng mạnh mẽ, thấy cảnh trong lòng vô cùng xúc động.

 

Khoảnh khắc , phận của Lâm Vy chỉ là bạn gái của Hứa Uyên, Hứa lão gia t.ử cảm thấy cô còn là một hậu bối tiền đồ, một hậu bối rạng danh đất nước, là tương lai của quốc gia.

 

Đại gia đình luôn đặt tiểu gia đình! Ông trân trọng và đ.á.n.h giá cao những trẻ tuổi như .

 

Đứa cháu trai của ông đúng là im lặng tiếng một việc lớn khiến ông bất ngờ!

 

Bất ngờ Hứa lão gia t.ử khen ngợi như , Lâm Vy cũng thấy ngại, cô nghĩ thành tựu của thể so sánh với lớp cha ông từng xông pha trận mạc.

 

Đang lúc trò chuyện rôm rả thì từ cửa truyền đến giọng của Hứa Văn Bác: “Ông nội, cháu về .”

 

Nghe tiếng, ngoảnh .

 

Hứa Văn Bác về một , tay còn dắt Liễu Nhược Vũ, đối phương mặc một chiếc váy hoa nhỏ, mắt rũ xuống, khuôn mặt lộ vẻ thẹn thùng.

 

Lâm Vy nhận bầu khí lập tức trở nên chút kỳ quái, ngay cả Hứa San San vốn luôn vô tâm vô tính cũng sa sầm mặt, Hứa Văn Bác với vẻ cạn lời.

 

Chương 331 Nữ phụ pháo hôi thập niên 80 (34)

 

“Mọi đều về ?” Hứa Văn Bác dắt tay Liễu Nhược Vũ , còn nhiệt tình giới thiệu, “Đây là Nhược Vũ, bạn gái của em.”

 

Lâm Vy Hứa Văn Bác và Liễu Nhược Vũ.

 

Trước đây thỉnh thoảng Hứa San San Hứa Văn Bác và Liễu Nhược Vũ chia tay .

 

Cô còn thấy khá ngạc nhiên, giờ thấy hai ở bên , Hứa Văn Bác còn đưa cô về nhà, đây mới là sự phát triển bình thường của cốt truyện.

 

Lâm Vy cũng bất lực, dù cô né tránh thế nào thì cuối cùng vẫn liên quan đến nam nữ chính, đây quả thực là điều khiến cô khá buồn phiền, cô rũ mắt, im lặng thở dài.

 

Người nhà họ Hứa thu hết những điều mắt, tưởng Lâm Vy ý kiến, sắc mặt ai nấy đều đổi liên tục, bàn tay cầm tờ báo của Hứa lão gia t.ử cũng siết c.h.ặ.t , Hứa Văn Bác, trong mắt thoáng hiện một tia hài lòng.

 

Trước khi Hứa Uyên đưa Lâm Vy về, Hứa lão gia t.ử thông báo cho Hứa San San và Hứa Văn Bác, bảo họ về nhà ăn bữa cơm, những cùng lứa ở bên cũng chủ đề để , coi như là sự coi trọng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-752.html.]

Cha Hứa thì thôi, quanh năm nhà, thực sự cũng dứt thời gian.

 

Hứa Văn Bác đưa Liễu Nhược Vũ về là ý gì?

 

Hôm nay là ngày Hứa Uyên đưa bạn gái về nhà, Hứa Văn Bác theo góp vui cái gì? Làm gì chuyện hai em cùng đưa bạn gái về cửa một lúc? Nếu thì cũng , giờ đột ngột đưa về là thế nào?

 

Một là chuẩn , hai là cũng tôn trọng Lâm Vy.

 

“Cháu chào ông Hứa ạ.” Liễu Nhược Vũ khẽ chào Hứa lão gia t.ử, đó về phía nhóm Hứa Uyên, Hứa Văn Bác mở miệng giới thiệu từng một, về phía Lâm Vy , “Đây là Lâm Vy, bạn gái của cả.”

 

Liễu Nhược Vũ: “Chào chị Vy ạ.”

 

Lâm Vy lộ một tia ngượng ngùng, thực tính thì Liễu Nhược Vũ còn lớn hơn cô nửa tuổi, cô mím môi: “Tuổi chúng chắc cũng xấp xỉ , cứ gọi tên .”

 

Bất ngờ Liễu Nhược Vũ gọi là chị, cô thấy tự nhiên chút nào.

 

Hứa lão gia t.ử bảo mang thêm bát đũa tới, với hai : “Ngồi , lúc ăn cơm .”

 

Hứa Văn Bác ân cần, lúc thì kéo ghế cho Liễu Nhược Vũ, lúc thì múc canh cho cô , dáng vẻ quấn quýt ngọt ngào của hai , cùng với vẻ thẹn thùng e lệ của Liễu Nhược Vũ đều khiến họ trở nên lạc lõng với gian xung quanh.

 

Hứa San San thấy mà thấy đau đầu, cô thấy đầu óc Hứa Văn Bác vấn đề .

 

Hứa lão gia t.ử hỏi Liễu Nhược Vũ vài câu mang tính tượng trưng, cũng khó dễ gì, còn bảo di chuyển vài món ăn về phía cô , coi như là dành cho sự coi trọng.

 

Về điểm , Liễu Nhược Vũ thấy mãn nguyện .

 

Mấy năm nay cô và Hứa Văn Bác cứ tan hợp, thời gian cãi dữ, cô còn ốm một trận, ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt.

 

Sau đó hai tình cờ gặp phố lành.

 

Trong lòng Liễu Nhược Vũ thấy tự ti, cô xuất từ nông thôn, rõ gia đình và gia đình Hứa Văn Bác chênh lệch lớn, với cô rằng bạn gái của Hứa Uyên gia cảnh cũng chẳng , lúc Hứa Uyên đưa bạn gái về nhà, Hứa Văn Bác tạm thời quyết định đưa cô về theo.

 

Cô hiểu rằng Hứa Văn Bác cho cô cảm giác an , giới thiệu cô với gia đình kết hôn.

 

Liễu Nhược Vũ thấy cảm động, vả Hứa Văn Bác , bạn gái của Hứa Uyên là con gái của công nhân, cũng chỉ hơn cô một chút thôi, vẫn công nhận như thường, chứng tỏ gia đình họ cũng quá quan trọng môn đăng hộ đối.

 

Sự lo lắng bồn chồn khi đến của cô giảm ít.

 

Cộng thêm việc Hứa Văn Bác hết mực yêu thương che chở, liên tục múc canh gắp thịt cho cô, cô coi như nắm thóp trái tim đàn ông , những thứ khác chắc cần lo lắng nữa.

 

Tiếp theo, Hứa lão gia t.ử trò chuyện với Lâm Vy bàn ăn.

 

Hứa San San và Hứa Uyên thỉnh thoảng cũng xen vài câu.

 

Liễu Nhược Vũ nhận những lời họ thể xen câu nào, khi nghiệp cô chỉ một giáo viên bình thường, diện tiếp xúc hạn hẹp.

 

Còn Lâm Vy thì thể đối đáp trôi chảy, bất kể là kinh tế đất nước, sự phát triển y học, thỉnh thoảng còn nhắc đến giáo sư Viên nào đó, viện nghiên cứu, cùng đủ loại kiến thức chuyên môn ở bệnh viện.

 

Không chỉ Liễu Nhược Vũ theo kịp, mà Hứa Văn Bác cũng biến thành vô hình, cộng thêm việc cũng đói nên cứ thế cúi đầu ăn cơm.

 

Hứa lão gia t.ử và Lâm Vy trò chuyện vui vẻ, mấy ha ha, khen ngợi cô mặt : “Cháu tuy tuổi còn nhỏ nhưng tiền đồ thể giới hạn, lão Viên quả nhiên lầm , cái lão già đó hèn gì cứ khen cháu dứt lời.”

 

Loading...