Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 703
Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:05:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cảm ơn giáo sư." Thái độ của Lâm Vi khiêm tốn.
Viên Thừa Trung trở bục giảng, về hướng Lâm Vi, giọng ôn tồn tiếp: "Hứa San San, bỏ sách xuống, giảng cho hẳn hoi."
Hứa San San nhanh ch.óng đặt cuốn sách đang che mặt xuống, khuôn mặt đó trông khó coi vô cùng.
Mãi cho đến lúc tan học, cô vẫn ngừng bên tai Lâm Vi: "Tớ tiêu đời , xong hẳn ."
"Giáo sư Viên tính tình như , ." Lâm Vi an ủi cô .
Hứa San San gục xuống bàn: "Đến Trung thu, cả tớ còn định dắt tớ đến nhà bác bái phỏng, tớ chắc chắn sẽ giáo huấn cho mà xem!"
Trước sự thắc mắc của Lâm Vi, Hứa San San mới kể giáo sư Viên Thừa Trung và Hứa lão gia t.ử là chiến hữu, đứa con trai duy nhất của đối phương còn nữa, chỉ còn hai cụ già, mỗi dịp lễ tết hai nhà đều qua thăm hỏi.
"Tớ với hai tớ ghét nhất là mấy cái dịp thế , lúc nào cũng chỉ cả với ông nội tớ thôi, năm nay tớ đỗ đại học y, còn bác dạy, chắc chắn kéo tớ cùng ." Hứa San San mà nước mắt, "Tớ cũng chỉ buồn ngủ một tí thôi mà."
"Không ." Lâm Vi thấy Viên Thừa Trung khi khỏi cửa mỉm cô một cái, cô liền thu dọn sách vở cặp: "Tớ tìm giáo sư Viên đây, cùng ?"
"Không ." Hứa San San lắc đầu như trống bỏi.
Thái độ cầu tiến ham học hỏi của Lâm Vi khiến Viên Thừa Trung vô cùng hài lòng, cô cũng sẽ thử thăm dò hỏi về xu hướng phát triển tương lai của lĩnh vực , tuy nhiên một việc thuộc về dự án trọng điểm, Viên Thừa Trung tiết lộ quá nhiều, chỉ bảo cô hãy học cho , cô ngộ tính cao.
Thỉnh thoảng một thắc mắc của Lâm Vi cũng khiến Viên Thừa Trung suy nghĩ sâu xa, đồng thời hỏi: "Sao em điều ?"
Lâm Vi: "Em thường nhiều sách về lĩnh vực , tạp, còn cả một tạp chí nữa ạ."
"Sở thích chính là thầy nhất mà." Viên Thừa Trung càng thêm hài lòng.
Đợi khi Lâm Vi , Viên Thừa Trung mới nhớ cô cô thích tạp chí, bài báo cuốn tạp chí đó chẳng lẽ thật sự là do cô ?
Viên Thừa Trung về nhà lấy cuốn tạp chí đó , lật đến trang đó.
"Ông bao nhiêu , chắc đều thuộc lòng luôn chứ gì?" Viên phu nhân bưng cơm thức ăn lên, thấy ông đang , nhịn hỏi miệng.
"Bên tòa soạn tạp chí đưa địa chỉ ?" Viên Thừa Trung hỏi.
"Đưa đưa , mau ăn cơm !"
"Để xem."
Viên phu nhân hết cách với ông, qua lấy địa chỉ.
"Cách đây xa, hai ngày nay sẽ tranh thủ ghé qua một chuyến, hỏi cho rõ ràng chứ cứ canh cánh trong lòng mãi." Viên Thừa Trung địa chỉ, "Khóa một sinh viên cũng tên là Lâm Vi."
"Chắc là trùng tên trùng họ thôi." Viên phu nhân xong tiếp lời, "Ông đừng để chuyện trong lòng mãi, mấy ngày nay chẳng ông thấy khỏe ? Phải kiểm tra , uổng công ông còn là chuyên gia y học."
Viên Thừa Trung cố chấp: "Cơ thể tự rõ."
......
Chương 308 Nữ phụ pháo hôi thập niên 80 (11)
Sáng sớm.
Lâm Vi mới về Lâm gia, bởi vì cô nhường phòng của cho hai đứa con trai của Lâm Anh ngủ. Hai vợ chồng họ nửa đêm dậy bán đậu phụ, để hai đứa trẻ ở nhà an .
Tuy con trai lớn lời, còn giúp trông em nhưng nạn buôn hoành hành, trong ngõ cũ an chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-703.html.]
Lâm Vi kiên quyết bảo vợ chồng Lâm Anh buổi tối đưa con sang đây, Lâm mẫu còn thể trông nom hộ.
Vợ chồng Lâm Anh vốn dĩ chút do dự, quá hai ngày liền một đứa bé trai nhà hàng xóm mất tích, nó chỉ tranh thủ lúc con ngủ nhà vệ sinh công cộng, thì con bế mất .
Dọa hai vợ chồng ngay tối hôm đó đưa con sang đây, mồ hôi lạnh vẫn còn đang vã .
Họ nỗ lực như , dậy sớm về khuya chính là để con cái cuộc sống , nếu con cái chuyện gì thì họ cũng chẳng còn hy vọng gì nữa.
Lúc Lâm Vi về, Lâm mẫu và Lâm phụ , tiểu An An vẫn còn đang ngủ, tiểu Quân Quân một bàn ăn bữa sáng.
Thấy Lâm Vi về, đôi mắt nó sáng lên, giọng vui mừng: "Dì nhỏ!"
"Cháu đang ăn gì thế?" Lâm Vi mỉm tới.
"Ăn sủi cảo ạ." Tiểu Quân Quân xong còn chỉ phần sữa đậu nành còn bàn, để Lâm Vi uống.
Giờ đây vợ chồng Lâm Anh ngoài bán đậu phụ còn nấu thêm ít sữa đậu nành và tào phớ, hai chịu thương chịu khó kiếm chút tiền, bữa ăn trong gia đình cải thiện hơn nhiều.
Không thể cứ gửi con sang Lâm gia mà để nhà ngoại bù tiền ăn , nên Lâm Anh sẽ ít bánh bao và sủi cảo, đó chuẩn sữa đậu nành, lúc đưa con sang thì thuận tiện mang theo cho con luôn.
Lâm Vi mới về đúng là chút khát, lấy cốc rót một ít, giơ ngón tay cái lên : "Ngon lắm!"
Tiểu Quân Quân : "Bố cháu đấy ạ."
"Bố cháu giỏi thật đấy!"
Tiểu Quân Quân đẩy bát sủi cảo về phía Lâm Vi: "Dì nhỏ ăn sủi cảo , trứng gà đấy ạ."
Lâm Vi ăn một cái, nhân lá hẹ hoa trứng.
Đối với những đứa trẻ từ nhỏ ở nông thôn, cuộc sống nghèo nàn như thế mà thì đây coi là mỹ vị .
Lâm Vi: "Ngon lắm!"
Tiểu Quân Quân còn định cho Lâm Vi ăn tiếp, cô từ chối: "Dì ăn sáng , cháu ăn , dì xem An An tỉnh ."
Lâm Vi phòng, thấy tiểu An An đang ngủ giường, Lâm phụ còn đặc biệt dùng gỗ một cái khung quây , sợ hai đứa nhỏ ngã xuống.
Đợi cô , bữa sáng của tiểu Quân Quân cũng ăn gần xong , Lâm Vi mới từ trong cặp sách lấy đồ ăn vặt cô mua.
"Kẹo ạ?" Tiểu Quân Quân lên giọng.
Lâm Vi: "Là socola đấy."
"Socola ạ?" Tiểu Quân Quân thắc mắc, miếng giấy gói vuông vức tay, hoa hoa xanh xanh, lắc đầu: "Dì nhỏ ơi, socola là cái gì ạ?"
"Cháu ăn một chút là ngay thôi." Lâm Vi giúp nó mở vỏ bọc , lộ miếng màu đen thui bên trong.
Tiểu Quân Quân tin tưởng Lâm Vi, nó cúi đầu c.ắ.n một miếng.
Vị ngọt lịm lan tỏa đầu lưỡi, từ từ tan .
Lâm Vi : "Hơi đắng một chút nhưng ngon ?"
"Dạ." Tiểu Quân Quân mạnh dạn gật đầu: "Cảm ơn dì nhỏ!"
Nó vốn dĩ còn chút e thẹn, khi quen thuộc với Lâm Vi cũng giống như tiểu Quả Quả, thích quấn quýt bên cạnh Lâm Vi.