Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 667
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:58:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người trong làng đều thấy bác gái cả Diệp vứt hết hành lý của Diệp Lan ngoài đường cái , lúc cũng chẳng màng đến mặt mũi gì nữa.
Diệp Lan cũng là kẻ khó đối phó, trực tiếp chọn đúng cái ngày em trai dẫn bạn gái về nhà để đến nhà loạn, chỉ trích bác gái cả Diệp lương tâm, trọng nam khinh nữ, em trai tiền đồ, nhu nhược là kẻ bám váy .
Ai gả cho thì coi như xui xẻo cả đời.
Phía nhà gái cuối cùng tự nhiên là dọa chạy mất, cơm còn ăn bỏ , chia tay ngay tại chỗ.
Diệp Lan chọc giận cả nhà, em trai đ.á.n.h cho một trận đuổi thẳng cổ .
Mẹ Diệp xong chút bùi ngùi: "Điền Uy về ?"
"Nợ nần chồng chất như thế, mà về ?" Bà nhị Lý lắc đầu, hút một ngụm thảo mộc, "Nghe nhiều khởi kiện , đời coi như hỏng bét."
"Diệp Lan dẫn theo ba đứa con ?" Mẹ Diệp lắc đầu, khỏi thấy lũ trẻ đáng thương.
Bà nhị Lý hừ hừ một tiếng: "Người giờ sống lắm."
Mẹ Diệp thắc mắc.
Ngay cả Diệp Doanh đang cầm giẻ lau ngang qua, thấy tiếng bí hiểm của bà cũng tự chủ mà dừng bước, nhướn mày sang.
Bà nhị Lý liếc bốn phía, rướn về phía , hạ thấp giọng: "Trên thị trấn một gã độc bán hạt giống, ngay bên bờ sông , gã mắt lác họ Lưu một con mắt dùng , bà ?"
Mẹ Diệp lắc đầu, ngày bà ít khi lên thị trấn, cũng giao lưu với mấy bà phụ nữ trong làng nên đương nhiên .
"Gã đó hơn bốn mươi tuổi , mãi vợ, Diệp Lan tằng tịu với gã, giờ cô đang ở trong cửa hàng hạt giống , gã Lưu mắt lác đang nuôi ba đứa con cho cô đấy, dạo chút tiền, giờ bế đứa con út của cô quán mạt chược thôi."
"Bốn mươi mấy tuổi?" Mẹ Diệp kinh ngạc về tuổi tác.
Diệp Lan còn đến ba mươi mà.
Bà nhị Lý: "Chắc hơn bốn mươi lăm ."
Mẹ Diệp hít một lạnh.
Bà nhị Lý: "Gã Lưu mắt lác là một đứa con của riêng , chắc là nhắm trúng Diệp Lan đẻ, cô giờ chẳng còn mặt mũi gì nữa, với Điền Uy còn coi như ly hôn mà nghênh ngang như thế thị trấn."
Bà xong mỉa mai: "Cái gã Điền Uy đó cũng chẳng loại lành gì, đúng là nồi nào úp vung nấy, Điền Uy chẳng cũng nghênh ngang ngoài đường với một mụ góa thị trấn đó ?"
Mẹ Diệp im lặng.
Vẫn cảm thấy ba đứa trẻ thật đáng thương.
Diệp Lan lấy chồng sớm, đứa con lớn nhất chắc cũng sắp nghiệp tiểu học , chắc cũng hiểu chuyện một chút, thấy như sẽ cho sự trưởng thành của trẻ nhỏ.
Bà nhị Lý thấy Diệp Doanh tới hỏi: " , nhà cháu sửa sang xong , định bao giờ bày tiệc cho chung vui một chuyến?"
"Thôi, đợi lúc sắp nhỏ kết hôn chung vui một thể luôn." Mẹ Diệp .
Bà nhị Lý gật đầu: "Cũng đúng, Diệp Doanh bao giờ hỷ sự? Cậu con rể đó lắm, trai trẻ trông khôi ngô quá."
Trước đây Diệp Lan lung tung về Diệp Doanh trong làng, đều , giờ chính cô chẳng còn liêm sỉ, đúng là nực .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-667.html.]
Chắc là bác gái cả Diệp phong thanh gì đó nên lâu với .
Nhắc đến chuyện của Diệp Doanh, mặt Diệp hiện lên chút ý : "Tiểu Hà ngày mai sang đính hôn, bà nhớ bảo ai rảnh thì sang giúp một tay nhé."
Ở quê nhà ai hỷ sự, nhân lực tự nhiên đủ, đều là hàng xóm láng giềng giúp đỡ lẫn .
"Ái chà, dạo còn đang đến, giờ sang hỏi chuyện ?" Bà nhị Lý đến mức đuôi mắt hằn rõ nếp nhăn, " bảo nhà bà tự nhiên về, cửa hàng bận rộn dứt ."
Mẹ Diệp: " là dứt , nhưng chuyện quan trọng hơn."
"Chuyện đại sự cả đời, chắc chắn là quan trọng !" Bà nhị Lý dậy, " bảo với họ ngay đây, để ngày mai họ sang giúp một tay!"
Bà nhị Lý khỏi lâu, hầu hết trong làng ngày mai Diệp Doanh đính hôn.
Tối hôm đó.
Diệp Doanh cuộn trong chăn gọi điện thoại cho Hà Minh Sâm.
Nhà cửa sửa sang xong, căn phòng của cô còn là "phong cách Syria" nữa, cửa sổ và cửa mới, rèm cửa cũng là kiểu cô thích, còn một chiếc giường công chúa mà cô hằng mơ ước từ nhỏ.
Bộ chăn ga gối đệm giường kiểu chắp vá nữa mà cũng là bộ tông xuyệt tông với giường.
Đối với chuyện đính hôn ngày mai, cả hai đều chút căng thẳng.
Diệp Doanh còn mất ngủ, chút ngủ , cứ kéo Hà Minh Sâm chuyện trời đất, những chuyện .
Anh lắng chăm chú, từng câu từng chữ đều đáp , vô cùng kiên nhẫn dỗ dành cô thật lâu mới khiến cô ngủ .
Sau khi Diệp Doanh ngủ say, Hà Minh Sâm cúp điện thoại, ngửa giường, lên trần nhà, mới thật sự là khó ngủ, trái tim đập thình thịch ngừng, căng cứng.
Đây đầu đến nhà họ Diệp, nhưng cứ nghĩ đến ngày mai là đính hôn, tâm trạng khó lòng bình phục. Anh mong trời mau sáng, mong nhanh như , dù vẫn chuẩn sẵn sàng.
Ngày hôm .
Diệp Doanh hửng sáng thức dậy, cô tưởng dậy đủ sớm, vội vàng rửa mặt, định trang điểm thật , chiếc váy nhỏ mà Hà Minh Sâm mua cho cô.
Vừa xuống lầu, cô phát hiện phòng khách trang trí từ lúc nào .
Trên bàn trải vải đỏ, bày biện đủ loại vật trang trí và kẹo hỷ, còn những chiếc bánh ngọt tinh xảo.
Bên ngoài còn dựng một tấm bảng chào mừng, đặt ảnh của hai , đất còn t.h.ả.m đỏ và bóng bay.
Trông vẻ long trọng hơn nhiều so với tưởng tượng của Diệp Doanh, tối qua khi ngủ vẫn gì, cô cứ ngõ chỉ là phụ hai bên chính thức ăn bữa cơm, ngủ dậy một giấc trở nên long trọng thế .
Mẹ Diệp rạng rỡ , hôm qua bà còn vội vàng bảo Diệp Kiệt đưa lên thị trấn tóc, hôm nay một bộ quần áo mới, còn giày da nhỏ.
Diệp Doanh bao giờ thấy bà ăn mặc chỉnh tề như thế .
"Tiểu Hà từ sớm cho đến trang trí , trông cũng đấy chứ." Mẹ Diệp híp mắt Diệp Doanh, "Con mau rửa mặt , bên ngoài còn hai thợ trang điểm, là đến trang điểm cho con, còn cả thợ chụp ảnh nữa đấy."
Diệp Doanh ngơ ngác, cô chuyện nhỉ?
"Nhanh lên , Tiểu Hà dặn đừng đ.á.n.h thức con, để con ngủ cho ngon, còn dây dưa nữa là sắp kịp ." Mẹ Diệp thúc giục.