Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 655
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:57:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà bếp cũng cần thuê thêm một .
Mấy ngày nay Hà Minh Sâm xin nghỉ đến giúp, đợi đến khi thì trong bếp chỉ còn Diệp Kiệt, chắc chắn xoay kịp.
Khả năng hành động của Diệp Doanh nhanh, cô tìm thêm hai dì thạo việc nữa, đều là những phụ nữ sống gần đó, thêm để trang trải cuộc sống gia đình.
Trông họ khá chất phác, cũng hợp tính với Diệp mẫu.
Nhà bếp thì tìm một thanh niên, tầm tuổi Diệp Kiệt, nhưng đây từng phụ bếp trong nhà hàng, mấy việc như xào nấu và nướng cần dạy cũng , nhận việc là bắt tay ngay.
Diệp mẫu thấy Diệp Doanh một lúc thuê hẳn bốn , mỗi tháng trả tiền lương lên tới mười mấy triệu, riêng thanh niên trong bếp lương một tháng là bốn triệu tám.
Mấy ngày nay chắc là do mới khai trương nên công việc mới như , nhỡ khách vắng thì ?
Diệp mẫu nghĩ bắt đầu lo lắng.
Chẳng việc buôn bán thế duy trì mấy ngày.
Diệp Doanh thì nghĩ tới vấn đề đó, cô còn đặc biệt nhờ luật sư soạn hợp đồng, đưa một bản cho Diệp Kiệt, một bản cho Hà Minh Sâm.
"Đây là cái gì hả chị?" Diệp Kiệt học hành nhiều nên hiểu gì hết.
Diệp Doanh giải thích: "Em cũng đóng góp ít cho quán , nên chị sẽ trả lương cho em nữa mà tính theo hình thức góp vốn, lợi nhuận em chia ba phần mười."
"Chị ơi, cần ạ." Diệp Kiệt lắc đầu, định trả hợp đồng cho cô.
"Sau em còn lấy vợ sinh con, để tránh những rắc rối và tranh chấp đáng , bây giờ giải quyết rõ ràng những việc ." Diệp Doanh kiên quyết.
Anh em ruột cũng sòng phẳng.
Bây giờ Diệp Kiệt còn nhỏ, suy nghĩ đương nhiên đơn giản, nhưng thì ?
Muốn giữ tình cảm, việc buôn bán cũng lâu dài thì đương nhiên trắng mực đen rõ ràng, như cho cả hai.
Diệp mẫu vốn định khuyên nhủ, bảo trả lương cho Diệp Kiệt là , dù ý tưởng đều là do Diệp Doanh nghĩ , dù thế nào nữa thì Diệp Kiệt cũng sướng hơn là lăn lộn bên ngoài.
thấy Diệp Doanh lý cứ, bà cũng tiện thêm gì.
Diệp Kiệt Diệp Doanh, Diệp phụ Diệp mẫu, cũng do dự mà ký tên hợp đồng.
Dù chị gái chắc chắn sẽ hại .
Diệp Doanh bảo cất kỹ một bản hợp đồng, là đến lúc chia hoa hồng sẽ chuyển thẻ cho , để dành lấy vợ hoặc mua nhà mua xe đều tùy .
Những điều đối với Diệp Kiệt mà đều quá đỗi xa vời, đều theo sự sắp xếp của Diệp Doanh.
Diệp Doanh cất bản hợp đồng còn , lấy từ trong túi một chiếc điện thoại đời mới nhất đưa cho : "Sắp đến sinh nhật em , đây là quà sinh nhật."
Diệp Kiệt thấy món quà cô tặng, nhất thời chút lúng túng, cứ là đắt quá: "Điện thoại của em vẫn dùng mà."
Diệp mẫu cũng : "Tốn nhiều tiền thế gì? Có chút tiền con giữ mà tiết kiệm, còn lấy vợ nuôi con nữa! Tốn nhiều tiền lắm đấy!"
Lần nào nhắc đến tiền cũng rời khỏi chủ đề , Diệp Doanh sắp mòn cả tai , cô nhét chiếc điện thoại lòng Diệp Kiệt: "Mua thì cũng mua ."
Chiếc điện thoại Diệp Kiệt đang dùng vốn là đồ cũ của Diệp Lan thải , bản nó là điện thoại nát , giao đồ ăn rơi nứt cả màn hình mà vẫn nỡ , cứ thế dùng tiếp.
Nhìn chiếc điện thoại đời mới nhất trong tay, Diệp Kiệt vẫn chút thụ sủng nhược kinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-655.html.]
Diệp Doanh với : "Em vất vả bao lâu nay , ngày nào cũng mệt như mà chẳng chi phí gì, mang một cái điện thoại chút cũng là nên mà, cái đáng bao nhiêu tiền ?"
Diệp Kiệt còn tới hai mươi tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ, vì nhà nghèo nên ăn mặc dùng đồ đều chắt bóp tiết kiệm, nhưng ai mà chẳng một chiếc điện thoại ?
Lời của Diệp Doanh khiến cảm giác tội trong lòng tan biến, lộ nụ bẽn lẽn của một trai lớn: "Em cảm ơn chị."
Cậu cầm điện thoại một bên mày mò.
E là sẽ mấy đêm vui đến mất ngủ mất.
Diệp Doanh chia hoa hồng cho Diệp Kiệt, còn về phần Diệp phụ Diệp mẫu, hai thì đừng gì đến chia hoa hồng, họ hiểu, chi bằng mỗi tháng trả cho họ tám triệu mười triệu tiền lương còn thực tế hơn.
Và nhất định, bắt buộc là tiền mặt.
Cô quyết định mỗi ngày sẽ đưa cho hai ba trăm ngàn, nhất định đưa hình thức tiền mặt, và nhất định là ngày nào cũng đưa, xong việc là đưa tiền ngay.
Cô thử chiêu từ lúc còn bày sạp hàng .
Chiêu sẽ giúp tâm trạng của hai ông bà mỗi ngày đều đặc biệt vui vẻ, nụ mặt rạng rỡ hẳn lên, dù thỉnh thoảng gặp khách hàng khó tính, thái độ của họ vẫn cực kỳ .
Dù đối với những khổ cực nửa đời như họ, một ngày kiếm ba trăm ngàn, hai kiếm sáu trăm ngàn, mà ngày nào cũng , còn là tiền tươi thóc thật.
Trong mơ họ cũng từng nghĩ tới.
Diệp mẫu và Diệp phụ bây giờ chợ siêu thị cũng dám chi thêm vài ngàn để mua món gì đó thích ăn , ngang qua các sạp hàng vỉa hè, thấy món ăn vặt nào đó ba năm ngàn, thỉnh thoảng cũng sẽ bỏ tiền mua.
Nếu là đây thì tuyệt đối bao giờ chuyện đó.
Trừ khi con cái ăn.
Nếu bảo họ bỏ thêm một ngàn đồng thôi cũng là điều thể.
Chủ yếu là con kiếm tiền, thu nhập thì cái lưng cũng thẳng lên, còn vẻ khúm núm như lúc mới đến, hai ông bà dần hòa nhập thành phố , cảm thấy nơi đây thật náo nhiệt và thuận tiện.
Buổi chiều tối.
Hà Minh Sâm hôm nay trực đêm, Diệp Doanh lái xe đón .
Đã lâu hai cùng ăn một bữa cơm, tối nay ba dì ở đó nên Diệp Doanh cần về sớm như , thế là họ thể hẹn hò một chút, đợi đến mười một giờ về là .
Lúc đó khách đông, sẽ chút bận xuể.
Diệp Doanh lái xe đến chợ, Hà Minh Sâm từ bên trong bước , khoảnh khắc thấy cô đến, khóe môi liền cong lên, sải bước dài về phía cô.
Những quen Hà Minh Sâm thấy về phía cổng, ai nấy đều vươn cổ xem.
Họ lâu là Hà Minh Sâm cô bạn gái xinh , hai còn quấn quýt, thật là tò mò quá mất.
Tiếc là cách một lớp kính xe, chẳng thấy gì cả.
Hà Minh Sâm lên xe, Diệp Doanh liền đưa bản hợp đồng còn cho .
"Đây là cái gì?" Hà Minh Sâm nhướng mày, khi mở , liếc mắt một cái là hiểu ngay.
Diệp Doanh: "Hồi đầu em , khi mở quán sẽ để góp vốn."