Cả hai đều thấy mãn nguyện.
Chân Kiều đề nghị giúp một tay, Diệp còn : "Em trai con vẫn kết hôn cũng chẳng đối tượng, cực khổ một chút cũng chẳng , con thì khác, đừng lo việc trong nhà nữa, chơi ."
Trong mắt Diệp, Chân Kiều vất vả, tiền kiếm đều đem chữa bệnh cho bà hết , giờ mang tiền về tiếp tục sửa sang nhà cửa.
Dù họ cũng giúp việc ở cửa hàng, nhưng nếu con gái gây dựng cái tiệm thì con trai chỉ thể thuê cho Diệp Lan, còn hai ông bà chỉ ở nhà ruộng.
Cho nên khi Chân Kiều mở tiệm, Diệp ủng hộ, họ tiền nhưng sức lực, thể giúp cô nhiều việc hơn, xây nhà xong bà cũng đòi hỏi tiền bạc gì nữa.
Để Chân Kiều giữ mà lấy chồng nuôi con, cái đó mới tốn kém.
Mẹ Diệp cho Chân Kiều giúp, cô xem qua cửa hàng, quả thực cũng gì bận bịu, nên lái xe chợ đợi Cận Hằng tan .
Các sạp hàng trong chợ cũng vắng hoe, nhiều sạp vẫn mở cửa, chủ yếu là bán buôn và bán quà tặng.
Khoảng thời gian bản Cận Hằng cũng bán kha khá, đồng nghiệp cũ lãnh đạo cũ cả đồng đội cũ tìm lấy ít đồ biếu, theo lời thì cũng kiếm một mớ.
Lúc bận, Chân Kiều đợi trong văn phòng của .
Chân Kiều quan sát căn phòng , ở góc phòng còn một chiếc giá sách nhỏ, cô bước tới mở thì thấy bên trong nhiều cuốn sách về quản lý.
Lật xem thử, còn cả những dòng ghi chú.
Cô ngờ Cận Hằng ý thức học hỏi cao như .
Hồi học cấp hai, chẳng thích học chút nào, cũng chuyện, thuộc diện dễ lờ , trong ấn tượng cô chỉ nhớ là trông cũng khá ưa .
Chân Kiều lật xem một lát, hiểu gì cả, kiến thức quá chuyên sâu cô thấy buồn ngủ.
Cô ghế, gục xuống bàn việc.
Vốn chỉ định nhắm mắt nghỉ ngơi một chút, ngờ ngủ luôn.
Cận Hằng thì thấy cảnh tượng , Chân Kiều sấp, lộ gương mặt trắng trẻo xinh xắn, đang nhắm mắt ngủ say.
Anh đồng hồ, khẽ khàng đóng cửa , định cô thức giấc.
Chân Kiều vốn ngủ sâu, thấy tiếng động ngoài cửa, hàng mi dài khẽ rung động từ từ mở mắt , thấy Cận Hằng về, cô định dậy nhưng cả khuôn mặt lập tức nhăn nhó: "Á—"
Người cô cứng đờ, mặt mũi méo xệch: "Tê hết —"
"Tê tay tê chân?" Cận Hằng bước tới hỏi.
Chân Kiều dở dở : "Tê cả tay cả chân luôn— khó chịu quá mất—"
Cô dám nhúc nhích, thấy Cận Hằng gần còn vội vàng : "Tránh xa em một chút, đừng qua đây—"
Cái bộ dạng đó Cận Hằng xót .
Anh dám chạm cô.
Thực sự khó chịu, trán Chân Kiều lấm tấm mồ hôi hột, cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi , đôi mày liễu nhíu c.h.ặ.t.
Cận Hằng định tiến lau mồ hôi cho cô đều cô từ chối, bảo đừng động .
Anh cầm tờ khăn giấy tại chỗ đợi, thấy sắc mặt Chân Kiều khá hơn một chút mới bước tới, hành động đầu tiên là cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô một cái.
Đôi lông mày Chân Kiều giãn , nụ tươi rói, giọng ngọt xớt: "Hôn thêm cái nữa ."
Cận Hằng hôn thêm mấy cái nữa, thấy tiếng bước chân ngoài Chân Kiều bế lên đùi .
Bước tiếp theo chắc định vén áo cô lên đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-648.html.]
Đàn ông đều cái thói cả!
Nghe thấy tiếng động bên ngoài, Chân Kiều giật b.ắ.n , vẻ mặt hoảng hốt định tụt xuống khỏi , nhưng Cận Hằng giữ c.h.ặ.t lấy, trầm giọng : "Sẽ ai , ."
Tiếng bước chân ngày một gần, tim Chân Kiều treo tận cổ họng, vẫn xuống khỏi đùi , nhưng Cận Hằng ôm quá c.h.ặ.t, căn bản buông tay.
Dần dần, tiếng bước chân xa dần.
Chân Kiều thở phào một cái, cả rúc lòng Cận Hằng.
Mà công nhận, vòng tay thoải mái thật đấy.
Cô thích nhịp tim , dán sát , cảm thấy an .
Cận Hằng lau mồ hôi trán cho Chân Kiều, tay nắm lấy tay cô, giúp cô xoa bóp cho đỡ tê.
"Lúc nãy chân còn tê hơn ." Chân Kiều .
Tay trượt xuống , đặt lên chân cô, xoa bóp cho cô.
Chân Kiều còn cảnh cáo: "Không sờ loạn đấy."
Cận Hằng khẽ một tiếng trầm đục: "Ừ."
Tiếng của , Chân Kiều chợt nhớ chuyện đêm hôm , mặt bỗng chốc đỏ bừng, đầu vùi mặt hõm cổ , sức cọ cọ.
Cận Hằng đưa tay xoa xoa gáy cô, cúi đầu hôn cô: "Đói ?"
"Hơi ."
"Muốn ăn gì?" Anh hỏi.
"Em nữa."
Chân Kiều thực sự , bình thường đều bận rộn, thời gian hai ở riêng ít, gì đến chuyện hẹn hò.
Điện thoại cô hết pin , cô tiện tay lấy điện thoại của Cận Hằng qua, mở ứng dụng xem gần đây món gì ngon .
Điện thoại của Cận Hằng sạch sẽ, ngoài mấy ứng dụng thông thường thì chẳng mấy cái khác, Wechat tin nhắn đến, cô vô tình bấm .
Khung chat với cô ghim lên đầu.
Còn đều là các nhóm công việc và tin nhắn công việc.
Tin nhắn nhận cũng là tin trong nhóm công việc.
Cận Hằng dường như mấy vòng tròn xã giao, đây một nhóm đồng đội cũ quan hệ , nhưng ở thành phố , hoạt động giải trí giờ của chính là chạy bộ đêm.
Giờ bận rộn công việc, ăn khá.
Chân Kiều xem tới xem lui cũng thấy gì ngon.
Hai tí t.ửng một hồi lâu, thấy trời ngày càng tối, Cận Hằng nắm tay cô ngoài, bảo cô lên xe xem tiếp.
Dọc đường đều gặp những quen .
Những thấy Chân Kiều bao giờ đều chút ngạc nhiên, vì trông Cận Hằng giống kiểu cao điệu đến mức mang bạn trai đến nơi việc thế .
"Sếp Cận, đây là bạn gái ?" Có cố ý trêu chọc , bàn tay hai đang nắm c.h.ặ.t, mà là Cận Hằng chủ động nắm c.h.ặ.t.
Cận Hằng khẽ : "Ừ, bạn gái ."
Vẻ thản nhiên của đối phương hình luôn.
"Bạn gái xinh quá, sếp đúng là phúc." Đối phương chỉ thể như .