Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 642
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:57:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai chị em xông đ.á.n.h , bác cả Diệp đang giận dữ tát mỗi một cái.
Trong mắt ông , cả hai đều là lũ nhục gia môn!
Mọi khi bác gái Diệp còn ngăn cản, hôm nay bà cũng mắng c.h.ử.i theo, mặt mũi liêm sỉ mất sạch sành sanh , trong quan niệm của bà , nuôi con gái thì lễ Tết mang tiền về nhà đẻ.
Lần thì , khiến bà lỗ mất một nghìn năm, còn định ăn chực chờ.
Bác gái Diệp tức chịu nổi mắng lớn: "Con bé Chân Kiều còn ngoài kiếm tiền, về báo hiếu rạng rỡ mặt mũi bố nó, còn chúng mày thì , tao mất sạch mặt mũi!"
"Về cái gì? Thà đừng về còn hơn!"
Bà tính toán kỹ, Diệp Lan chẳng còn đồng nào, chừng những chủ nợ khác còn tìm đến.
Ở nhà ăn chực chờ.
Đuổi hết cho khuất mắt!
bà đ.á.n.h giá thấp Diệp Lan, cô còn nữa? Cứ lì đấy, c.h.ế.t cũng lì ở nhà.
Diệp Thu Hà mất tiền nên càng đời nào , mặc cho bác gái Diệp mắng mỏ thế nào.
Tết của nhà thì cả nhà sum họp rộn ràng, còn nhà họ, tâm địa mỗi đều nhiều như mắt sàng, vô cùng "đặc sắc".
Nhà họ Diệp hôm nay treo đèn l.ồ.ng, Chân Kiều còn mua nhiều đồ ăn vặt, ngày nào cũng đến tìm bố Diệp trò chuyện.
Một nhóm pha cà phê sữa, ăn bánh quy, vui vẻ g.i.ế.c thời gian.
Chân Kiều sợ ông cụ Hà một hiu quạnh cô đơn, mấy ngày nay đều đón ông qua đây, sáng đón sang ăn cơm, trưa thể trò chuyện với dân làng, chiều ăn cơm tối xong đưa ông về.
Ông cụ Hà quen sống một , nhưng mỗi khi Chân Kiều đến đón, ông đều mặc quần áo mới từ sớm, thấy cô đến là tự chủ mà mỉm .
Cái Tết là cái Tết vui nhất của ông, nhà họ Diệp hiền hòa, càng khiến ông kết thông gia.
Ông cụ Hà mấy lén với Diệp chuyện đính hôn, ông chuẩn sẵn tiền sính lễ , bà chỉ , bảo ông để dành tiền dễ dàng gì, hai đứa trẻ suy nghĩ riêng của chúng.
Theo tập tục, đính hôn và sính lễ thì sẽ coi thường, sẽ nghĩ con gái nhà đáng giá.
Mẹ Diệp nghĩ , chiếc xe mấy chục vạn của Cận Hằng mua cho Chân Kiều , ai dám bảo con gái bà đáng giá?
Được cưng chiều hết mức đấy chứ!
Bà Cận Hằng quý trọng con gái nhường nào !
Mùng ba Tết.
Ông cụ Hà yên , phố bán rau.
Theo lời ông , cứ rảnh rỗi quá là xương cốt rỉ sét hết, càng việc càng thấy khỏe khoắn.
Sáng nay Chân Kiều đón ông cụ Hà, ngủ dậy xong cô ngủ nướng thêm một giấc.
Cô ở tầng hai, trong phòng chỉ một chiếc giường cũ và một chiếc tủ quần áo cũ kỹ, vì lắp cửa sổ, sợ gió lạnh lùa nên Diệp Kiệt tìm một tấm vải lớn, dùng đinh đóng kín cửa sổ .
Chân Kiều thấy bí bách nên khóa trái cửa, thường để một khe hở, nhưng gió lạnh sẽ lùa , lúc cô đang rúc trong chăn.
Mơ mơ màng màng, Chân Kiều mơ thấy một giấc mơ.
Đột nhiên giấc mơ giật tỉnh giấc, Chân Kiều mở mắt , thấy Cận Hằng đang bên đầu giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-642.html.]
Cô tưởng vẫn còn trong mơ, chút vui : "Sao bỏ rơi em? Quá đáng thật đấy."
"Bỏ rơi em lúc nào?" Cận Hằng nhướng mày.
Chân Kiều nửa nhắm nửa mở mắt: "Không chúng cùng phố ăn vặt ? Anh thấy xiên que ngon là tự ăn một , em bảo đợi em mà đợi, tự ăn bao nhiêu xiên, để cho em một xiên nào."
Cô xong thì lầm bầm: "Anh tiêu đời , đợi em tỉnh dậy em sẽ gọi điện mắng ."
Nghe , chân mày Cận Hằng khẽ nhếch, khẽ thành tiếng, cúi xuống, đặt một nụ hôn cực kỳ dịu dàng lên trán cô.
Chân Kiều cảm nhận xúc giác chân thực, đồng t.ử đột nhiên co rụt , tỉnh táo ngay tức khắc: "Anh—"
"Nhớ em quá nên về luôn, mới tới."
Chương 287 Nữ phụ giàu nhờ bản (32)
Cận Hằng vốn định bận đến mùng mười, nghỉ ngơi một chút về nhà ở hai ngày, đó chuẩn cho Rằm tháng Giêng, lúc cũng là mùa tiêu thụ cao điểm hiếm trong năm.
Anh đúng là thời gian về thật.
Không dứt .
Sau khi nhà họ Diệp về, Cận Hằng chỉ còn một , đây còn Diệp Kiệt hoặc Chân Kiều đưa cơm cho, ngày nào cũng dành thời gian, hoặc là sang nhà họ Diệp, hoặc là quảng trường giúp một tay.
Ngày đầu tiên họ về nhà, Cận Hằng thấy thoải mái .
Không vì ai đưa cơm, ăn mì gói cũng thấy chẳng , chỉ là trong lòng thấy bứt rứt.
Nhớ cô.
Nỗi nhớ vô cớ, gì cũng thấy sức lực.
Dù hễ rảnh là gọi điện cho cô, nhưng cũng chẳng vơi chút nào nỗi nhớ nhung trong lòng, trái càng khiến lòng trống trải.
Ngặt nỗi ngoài chợ bận rộn quá, Cận Hằng mấy ngày ngủ ngon, cố trụ đến đêm mùng hai Tết, cuối cùng là nhịn nổi nữa.
Sáng sớm mùng ba, trời còn sáng, Cận Hằng sắp xếp xong công việc, tranh thủ nửa ngày trời, chẳng thu dọn gì cả, hành lý cũng mang theo, cứ thế về.
Vé tàu cao tốc đều là vé .
Bố Diệp Diệp dậy sớm, đang quét dọn vệ sinh cửa.
Mấy ngày nay nhà họ Diệp nhộn nhịp, thường xuyên đến chơi, trò chuyện với Diệp.
Từ miệng Diệp, dân làng tự nhiên cách mưu sinh của họ ở trong thành phố.
Biết quầy hàng là do Chân Kiều gây dựng nên, càng thêm khâm phục cô, tin tức truyền nhanh, khắp mười dặm tám dặm đều nhà Diệp lão nhị sinh cô con gái bản lĩnh, đưa chữa bệnh, còn gánh vác cả một gia đình.
Ngay cả bên nhà ngoại của Diệp cũng tin.
Sự tương tác trong mấy ngày qua kéo gần mối quan hệ giữa dân làng và nhà họ Diệp, trong nhà luôn chuẩn sẵn các loại cà phê sữa và bánh kẹo hoa quả, khi cuộc sống còn túng quẫn, Diệp cũng rộng rãi hơn một chút.
Thấy trẻ con, bà sẽ đưa cho chúng ít kẹo bánh, tự nhiên mà bắt chuyện với lớn.
Sáng nay.
Mẹ Diệp và bố Diệp đang nhổ cỏ ven đường gần nhà, bà Nhị đưa cháu nội sang chơi, đứa trẻ cầm miếng bánh quy Diệp đưa, bà Nhị trò chuyện giúp một tay.
Hai dân làng ngang qua liền dừng , chủ động buôn chuyện thị phi nhà bác cả Diệp.