Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 638

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:47:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong tai dân làng, đương nhiên cảm thấy vất vả, hai chị em vất vả như để kiếm tiền chữa bệnh cho , phẫu thuật hai , cả nhà ở thành phố lớn cũng coi như tìm một công việc kiếm tiền.

 

Đối với bố Diệp cả đời sống ở trong thôn mà , dễ dàng gì, đều là những cần cù.

 

Cộng thêm việc Diệp Doanh tìm bạn trai lương cao như thế, còn mua xe cho cô, ngày tháng chắc chắn là ngày càng khấm khá .

 

Tối hôm đó.

 

Chuyện của nhà họ Diệp cả thôn đều hết .

 

Nghe Diệp phẫu thuật hai , hiện giờ phục hồi , Diệp Doanh còn dắt theo em trai bày hàng ở thành phố, Diệp Kiệt còn chạy giao đồ ăn, cả nhà thuê một sạp hàng bận rộn, tuy vất vả nhưng sống cũng khá giả.

 

Mọi thi khen Diệp Doanh giỏi giang, thể đưa bố lên thành phố lớn, chữa khỏi bệnh còn nuôi nấng như , đó là bản lĩnh lớn , bao nhiêu còn chẳng lo nổi cho bản gì đến nuôi bố .

 

Lại Diệp Doanh đang yêu bạn học cấp hai, đằng trai cũng là cùng quê, xuất ngũ xong , giờ quản lý, lương tháng mấy chục nghìn, hiếu thảo với bố Diệp, còn mua cho Diệp Doanh một chiếc Mercedes, càng thấy cô dạng , thầm khen .

 

Mấy dân làng đến nhà họ Diệp, mỗi xách một túi đồ ăn vặt mang về, còn lấy hai miếng cá biển lớn.

 

Một miếng to lắm nhé.

 

Loại cá biển trấn chỉ một cửa hàng hải sản bán, mấy chục tệ một cân.

 

Hồi nhà họ Diệp nghèo thế nào họ đều thấy hết, Diệp là hạng một đồng cũng bẻ mười mà tiêu, hai ông bà chỉ lụng, còn bác dâu cả chiếm mất đất đai, lên núi khai hoang trồng trọt.

 

Hiện tại, cuộc sống chắc chắn là lên , nếu nỡ mua nhiều đồ như ?

 

Mấy dân làng đó về nhà tự nhiên cũng thêm mắm dặm muối kể chuyện nhà bác dâu cả.

 

Mọi đều Diệp Lan cãi với chồng đòi ly hôn chạy về nhà ngoại, đằng trai còn nợ một đống tiền, tiếng đồn xa trấn, đây còn bóc lột Diệp Kiệt, một tháng trả ba trăm tệ mà ngày nào cũng mắng nhiếc.

 

Cái miệng đó của Diệp Lan thì lời gì ? Ai cũng thấy cô đáng đời.

 

Còn về Diệp Thu Hà, nực nhất chính là chuyện cô mang quần áo cũ từ nước ngoài về, dân làng còn thuật một cách sinh động chuyện cô bảo Diệp chọn quần áo.

 

Khiến dân làng bò.

 

Bây giờ gì còn ai mang quần áo cũ từ nước ngoài về nữa?

 

Lại khiến nhớ đến chuyện bác dâu cả đem hai gói cà phê nhỏ sang nhà họ Diệp, cái đó cũng là Diệp Thu Hà gửi từ nước ngoài về, còn tưởng là đồ quý hiếm gì lắm.

 

Vừa , khỏi cảm thán, đất nước phát triển nhanh quá.

 

Mười mấy hai mươi năm , ít chọn gả nông thôn nước ngoài, bảo là sang nước ngoài xin ăn còn hạnh phúc hơn sống ở trong nước.

 

Diệp Thu Hà chính là một trong đó, hồi đó cô liều mạng gả , khi cưới còn về một chuyến, gã đàn ông đó trông già khú đế, nhưng bác dâu cả thì tự hào lắm.

 

Mấy năm còn oai phong lắm.

 

Trong mắt dân làng thì gì mà oai phong? Họ cũng cơm no áo ấm, đất nước phát triển lên từng ngày.

 

Diệp Thu Hà còn tưởng rằng khi về, dân làng sẽ nườm nượp kéo đến hỏi han, cô cũng dịp phô trương sự ưu việt của , kể lể về cuộc sống ở nước ngoài.

 

Không ngờ thứ chờ đợi cô là những lời đồn thổi thị phi.

 

Ngay cả Diệp Lan thấy túi quần áo cũ lớn mà Diệp Thu Hà mang về cũng thấy cạn lời, cái còn là đồng phục quảng cáo của nhà máy phát, cô đen mặt : “Chị , chị ở nước ngoài sống t.h.ả.m hại đến mức nào ? Giờ ai còn mặc cái nữa? Chị thế chẳng để cho thối mũi ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-638.html.]

 

Diệp Thu Hà mặt đỏ bừng, phản bác thế nào.

 

cứ ngỡ quê nhà vẫn nghèo nàn như xưa, nhưng Diệp Doanh lái Mercedes .

 

Sống hơn cô .

 

“Đường xá xa xôi mà chỉ mang mấy cái thứ về giẻ lau ?” Diệp Lan cảm thấy Diệp Thu Hà mất mặt quá: “Giờ trong nước thiếu cái gì ? Hoặc là chị mang ít mỹ phẩm về chứ, ít cũng đồ gì đáng giá một chút chứ?”

 

Bác dâu cả gì, rõ ràng là ngầm thừa nhận sự thật Diệp Lan .

 

Một trọng sĩ diện như bà tự nhiên cũng ngờ con gái gả nước ngoài mười năm trời, về mang theo một túi quần áo cũ, khiến bà ngẩng đầu lên nổi.

 

Ước chừng mười dặm tám xã đang nhạo bà , điều còn đau đớn hơn g.i.ế.c bà nữa.

 

Diệp Thu Hà cũng sa sầm mặt: “Tiền tiền tiền, lúc nào cũng chỉ tiền!”

 

Hồi cô gả sang nước ngoài, mức sống đúng là cao hơn trong nước thật, nhưng chi tiêu cũng cao, cô ngoại quốc nên chỉ thể những việc thấp kém nhất, thu đủ chi, sống cũng chẳng .

 

“Mười năm mới về một mà chị cũng đành lòng .” Diệp Lan giọng điệu mỉa mai: “Là thì chẳng còn mặt mũi nào.”

 

“Đến lượt cô dạy đời ?” Diệp Thu Hà cũng nổi khùng: “Cô thì sống hơn chắc? thấy cô còn chẳng bằng , gả cho loại ?”

 

“Hơn cái lão già chị lấy là , sắp bằng tuổi bố đấy!”

 

“Cô nữa xem.”

 

......

 

Diệp Lan và Diệp Thu Hà đ.á.n.h luôn, náo động khá lớn.

 

Lại góp thêm một chuyện cho thôn xóm.

 

Có lẽ bác dâu cả thấy mất mặt nên ngày hôm còn đặc biệt đầu thôn hỏi han, mua của dân làng hai con ngỗng, g.i.ế.c thêm mấy con gà, bảo là Diệp Thu Hà nhiều năm về nên mời một bữa cơm.

 

Vừa hỏi giá, Diệp Thu Hà bên cạnh cứ do dự, mãi chẳng lên tiếng.

 

Ngỗng dân làng tự nuôi là loại mấy năm tuổi, cộng thêm đang dịp Tết nhất nên giá hề rẻ, một con cũng mấy trăm tệ, hai con cộng thêm gà vịt là tốn cả nghìn tệ.

 

Trong ấn tượng của cô , thu nhập bình quân đầu ở quê chỉ mấy trăm tệ, mấy con ngỗng với gà vịt mà tốn cả nghìn tệ.

 

Còn bao nhiêu nguyên liệu lặt vặt nữa, chẳng lẽ tiêu của cô mấy nghìn tệ ?

 

Diệp Thu Hà về dự định ở ba tháng, cô chỉ mang theo đầy năm nghìn tệ, còn bao gồm cả tiền vé máy bay.

 

Bác dâu cả tức đến nhẹ.

 

về nhà trút một trận lôi đình, Diệp Thu Hà mới miễn cưỡng đưa một nghìn năm trăm tệ, bảo là chỉ còn bấy nhiêu thôi, đưa sẽ đưa thêm nữa.

 

Bác dâu cả nén giận mua ngỗng.

 

Kết quả báo cho mấy con ngỗng đó Diệp Doanh mua mất , nhà họ Diệp đang g.i.ế.c ngỗng g.i.ế.c gà, mấy bà nội trợ đều sang đó giúp đỡ .

 

Nghe bảo là mời ông nội Hà Minh Sâm sang ăn cơm vì ông cụ ở nhà một , mời sang cho rôm rả, bảo cũng sang đó ăn cơm luôn.

 

 

Loading...