Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 633

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:47:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một ngày mấy trăm tệ?

 

Người mặt ở đó tự nhiên là tin, dù trấn một tháng kiếm nhiều nhất cũng chỉ vài nghìn tệ.

 

Bác dâu cả của Diệp gia càng nhạo: “Tiền dễ kiếm thế cơ ?”

 

“Dễ kiếm thì hết , một ngày mà mấy trăm tệ, thì thấy chẳng bao lâu nữa cái nhà cũng sửa sang thôi.” Diệp Lan nghi ngờ Diệp mấy trăm tệ là để mỉa mai cô một tháng chỉ đưa cho Diệp Kiệt mấy trăm, lời lẽ càng thêm khó , “Giới trẻ bây giờ mà, mắt cao tay thấp, một bước lên mây kiếm tiền lớn, lắm thiếu tiền cứ thế lên mạng vay tiền qua app, cuối cùng nợ đến mấy trăm nghìn.”

 

Bác dâu cả như bụng khuyên bảo: “ cũng , bây giờ nợ tiền mạng ít , bà viện tiêu tốn nhiều tiền như thế, hỏi xem con Diệp Doanh nhà bà , là vay mạng đấy, đến lúc trả bắt tù như chơi!”

 

Cả nhà ở thành phố lớn nửa năm, dựa Diệp Doanh nuôi.

 

Nói chừng là nợ bao nhiêu tiền !

 

Nếu thì Diệp lấy tiền chữa bệnh?

 

Mẹ Diệp cũng hạng ngốc, thể sự coi thường trong lời đó, bà còn là bà của nữa, chỉ ngậm đắng nuốt cay, ăn buôn bán, mỗi ngày đối mặt với bao nhiêu , tính tình sớm đổi ít.

 

Chỉ thấy bà về phía bác dâu cả: “Tiểu Doanh nhà nợ tiền , chẳng lẽ rõ? Nợ nần gì chứ, chúng nó còn đưa cho ít tiền đây , đợi qua năm, nhà cửa sẽ bắt đầu sửa sang .”

 

Mẹ Diệp xong còn bổ sung: “Giới trẻ bây giờ, chỉ cần chịu khó một chút, kể cả thành phố lớn giao đồ ăn, một tháng cũng mấy nghìn, quan trọng nhất là đừng lười biếng, cần cù, thiết thực, nỗ lực!”

 

Diệp Lan xong, mặt xanh mét.

 

Cái gã chồng cô lấy, chẳng là kẻ lười biếng ?

 

Mẹ Diệp chắc chắn là đang mắng cô .

 

“Mồm miệng thì ai chẳng ? Còn mấy nghìn, thật sự coi thành phố lớn là nơi nhặt tiền chắc?” Diệp Lan hừ lạnh một tiếng, “Nếu thật sự kiếm tiền, các thể mặc bộ dạng về đây ? Mau sang nhà mà nhặt mấy bộ quần áo chị mang về mà mặc, dù cũng ai thèm, quần áo đó chắc chắn hơn mấy đồ các đấy.”

 

Diệp Lan vốn dĩ bao giờ coi trọng nhà chú hai Diệp, càng cái gọi là tôn trọng.

 

Trong nhận thức của cô , đối phương chính là nghèo và vô dụng, hơn nữa cả nhà dùng gậy đ.á.n.h cũng chẳng nặn một chữ.

 

Mẹ Diệp còn dám mỉa mai cô , cô mắng thì ?

 

Bác dâu cả cũng phụ họa: “ thế, mà, thành phố lớn khác, năng cũng đổi vị , chẳng cần nháp nữa.”

 

Ý của câu Diệp mồm mép lanh lợi hơn, khoác lác cần bản thảo.

 

Diệp Kiệt đặt xô nước xuống tới, sa sầm mặt gia đình bác cả, trầm giọng : “Nếu đến để mỉa mai thì nhà chúng hoan nghênh, nhà sống thế nào thì liên quan gì đến ?”

 

“Chúng đây là quan tâm các mà——”

 

Lời giả tạo của Diệp Lan còn dứt, Diệp Kiệt ngắt lời: “Lo cho bản .”

 

Hồi ở quán, Diệp Kiệt ngày ngày Diệp Lan mắng, Diệp Doanh đến quán gây chuyện, Diệp Kiệt cũng dám lên tiếng, bây giờ dám cãi , Diệp Lan lập tức mắng to: “Ái chà, thành phố lớn về khác, năng khí phách hẳn lên, ai chẳng chăm bệnh, còn tưởng là kiếm bộn tiền thật đấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-633.html.]

“Giả vờ cái gì chứ? Sao Diệp Doanh thấy về? Là mặt mũi nào mà về ?”

 

......

 

Diệp Lan sớm nén một bụng lửa, xả một tràng, Diệp Thu Hà vốn giữ thể diện, giơ tay ngăn cô : “Đừng tính toán nữa, họ cũng dễ dàng gì.”

 

Diệp Thu Hà lên tiếng, Diệp Lan càng hừ một tiếng: “Nói nhiều như , tóm là vẫn thấy Diệp Doanh , đây năm nào con bé chẳng về? Nếu nghèo đến mức độ nhất định thì nó về từ sớm , còn lạ gì nó nữa?”

 

Lời của Diệp Lan dứt, ngoài sân vang lên tiếng còi xe.

 

Diệp Kiệt bộ lười chấp nhặt với cô : “Đừng phát điên nữa, chị về .” Nói xong, sải bước ngoài.

 

Mọi đầu , chỉ thấy một chiếc Mercedes sang trọng đỗ bên lề đường, Diệp Doanh ăn mặc thời thượng bước xuống xe, cô còn trang điểm nhẹ, thấy Diệp Kiệt , liền vẻ mặt phấn khởi : “Chị mua thêm bao nhiêu là đồ Tết với đồ ăn vặt đây, mau giúp chị bê !”

 

Chương 283 Nữ phụ giàu nhờ chính (28)

Nhà họ Diệp đây nghèo, dù là Tết cũng chẳng mua đồ ăn vặt gì.

 

Diệp Doanh và Diệp Kiệt từ nhỏ ăn vặt, lúc nhà nghèo nhất, bố Diệp mấy năm trời mua một bộ quần áo mới, mua cho hai đứa con mấy bộ đồ vỉa hè trấn coi như là ăn Tết .

 

Cùng lắm là mua ít bánh kẹo rẻ tiền.

 

Đây là năm đầu tiên Diệp Doanh kiếm tiền, cũng là năm đầu tiên điều kiện gia đình khá giả hơn.

 

Diệp Doanh mới về đến trấn, thấy mấy chiếc xe tải chở đồ Tết đỗ phố bán, khi đỗ xe, cô mua nhiều đồ ăn vặt lặt vặt.

 

Chỉ hận thể ăn hết tất cả những món đồ ăn vặt mà hồi nhỏ ăn.

 

Diệp Doanh nghĩ Diệp Kiệt chắc chắn cũng ăn, cho nên mua nhiều một cách yên tâm thoải mái.

 

Thấy Diệp Kiệt , cô vui mừng như một đứa trẻ, chia sẻ với em trai những món đồ ăn vặt mang từ bên ngoài về, giống như đang bù đắp cho tuổi thơ của chính .

 

Diệp Doanh đang mở cốp xe, chú ý đến đám trong sân.

 

Lúc cô xách túi mới thấy bác dâu cả và .

 

Đối với gia đình , cô vốn dĩ bao giờ thích, lúc thấy Diệp Lan càng sa sầm mặt, treo vẻ khó chịu rõ mồn một lên mặt.

 

Đừng tưởng chuyện cứ thế mà qua , trong thôn là , một mặt sợ , một mặt sợ bàn tán lưng, bố Diệp kiêng dè nhưng cô thì sợ.

 

Bác dâu cả và mấy dân làng thấy Diệp Doanh lái xe Mercedes, ăn mặc lộng lẫy trở về, mặt đều là vẻ thể tin nổi.

 

Lúc Diệp thương nặng như , bộ dạng thoi thóp ai cũng thấy , bác sĩ trấn còn bảo trong não thể m.á.u bầm, tính mạng nguy kịch, cả nhà bệnh viện thành phố lớn lâu như thế, bao nhiêu vốn liếng chắc tiêu sạch .

 

Người già trong thôn bệnh, đừng là bệnh viện lớn, đến bệnh viện trấn khi còn , giường chờ c.h.ế.t.

 

Nhà họ Diệp thể cứu sống Diệp, tốn bao nhiêu tiền, Diệp Doanh khi nợ đầm nợ đìa mạng, sống chắc hẳn là t.h.ả.m hại.

 

 

Loading...