Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 625

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:47:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẹ Diệp chỉ sợ Diệp Doanh ý kiến với Hà Minh Sâm, vội vàng : "Nhìn tiểu Hà như gì, nó nửa đêm cùng Tiểu Kiệt lấy hàng , về xử lý hấp nấu, bận rộn đến tận bây giờ."

 

"Nó còn mang bữa sáng cho con nữa, lúc đó con còn ngủ dậy."

 

"Ngủ mê mệt quá ạ." Diệp Doanh .

 

Đã lâu ngủ sâu như , một giấc đến tận trưa.

 

"Nguyên liệu đều xử lý xong cả , nếu em còn buồn ngủ, ăn cơm xong hãy ngủ tiếp." Hà Minh Sâm nhẹ nhàng xoa đầu cô, .

 

Cả nhà họ Diệp đều ở đây, đối mặt với hành động mật như , Diệp Doanh vẫn nhịn mà đỏ mặt, chân như bôi mỡ: "Mọi cứ ăn , em rửa mặt."

 

"Cái tay đó đừng chạm nước." Hà Minh Sâm vẫn đang dặn dò.

 

Diệp Doanh trốn nhà vệ sinh, rửa mặt xong, cô gương, gò má trắng nõn ửng hồng.

 

Mối quan hệ của cô và Hà Minh Sâm dường như ngày càng mật, thứ đều đang phát triển theo hướng cô thể kiểm soát.

 

Lần ở bệnh viện, để Diệp yên tâm, cô để đối phương nghĩ rằng cô và Hà Minh Sâm đang ở bên .

 

Sau đó cũng cơ hội giải thích, Diệp Doanh nhận sự thăm dò của Hà Minh Sâm, sự tiếp cận hữu ý vô ý, nhưng cô hề phản cảm với hành vi của .

 

Diệp Doanh ở bên trong một lúc lâu, cũng ai thúc giục cô.

 

Lúc , cơm của cô xới sẵn.

 

Diệp Doanh tới, xuống bên cạnh Hà Minh Sâm, đưa đũa cho cô, đặt cái thìa bát canh mặt .

 

Canh là mới múc , bây giờ vặn âm ấm, Diệp Doanh húp canh , đó mới ăn cơm.

 

Trên bàn ăn, tuy thể là trò chuyện sôi nổi, nhưng nhà họ Diệp và Hà Minh Sâm cũng hỏi đáp, dường như hòa nhập gia đình .

 

Diệp Doanh thể cảm nhận , Hà Minh Sâm hề cố ý lấy lòng đáp một cách khách sáo, chỉ cần thời gian đều sẽ đến đây, còn thường xuyên mang cho cha Diệp, mang chút t.h.u.ố.c bổ cho Diệp.

 

Còn hai ông bà cụ, đối xử với Hà Minh Sâm chẳng khác gì chị em Diệp Doanh, cơm nước gửi cho Hà Minh Sâm cũng sẽ đặc biệt theo khẩu vị thích.

 

Sau bữa cơm, Diệp Kiệt chuẩn sạp.

 

Hôm nay Hà Minh Sâm cùng , Diệp Doanh vì tay thương nên cần tĩnh dưỡng, cô ghế sofa, Diệp còn gọt dưa lưới và đào mà Hà Minh Sâm mua cho cô.

 

Tất nhiên, Diệp cũng gọt một hộp cho hai Diệp Kiệt, còn rót hai ly thảo mộc đóng túi.

 

"Mẹ, hồng giòn ? Con ăn." Diệp Doanh ăn miếng dưa lưới ngọt lịm, mở miệng hỏi Diệp.

 

Mẹ Diệp: "Đã dưa lưới và đào , còn ăn hồng giòn ?"

 

" ạ, ăn." Diệp Doanh .

 

Quan niệm tiết kiệm ăn sâu xương tủy của Diệp trỗi dậy: "Đừng ăn nhiều một lúc thế, dưa lưới và đào đều tốn ít tiền , để mai hãy ăn hồng giòn."

 

Theo bà thấy, một lúc ăn hai loại trái cây xa xỉ , dù một quả đào cũng mất mười tệ, dưa lưới cũng tùy tiện mấy chục tệ một quả.

 

Ở trong thôn, mười tệ là tiền thức ăn cả ngày của một gia đình, mua ít thịt, đồng hái ít rau, nếu chỉ bà và cha Diệp, mười tệ thể ăn mấy ngày.

 

Bản bà đương nhiên nỡ ăn, đều để dành cho các con.

 

Diệp Doanh nhíu mày: "Con kiếm một hai nghìn một ngày , con còn tiết kiệm tiền một quả hồng giòn ? Con vẫn ăn hồng giòn!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-625.html.]

 

Giọng điệu của cô lộ vẻ ngang ngược, nhưng khổ nỗi đều là sự thật, Diệp "ây da" hai tiếng, nghĩ cách gì phản bác cô, cuối cùng đều : "Cái con bé —"

 

Nghĩ kỹ , chẳng đúng là cái lý đó ?

 

Nhà họ bây giờ khác xưa!

 

Ngược là Hà Minh Sâm : "Bác gái là vì cho em thôi, ăn nhiều quá khó tiêu hóa, đến lúc đó dày sẽ khó chịu."

 

"Em mỗi thứ ăn một chút xíu thôi, sẽ khó chịu , em cứ ăn cơ." Diệp Doanh .

 

Nghe , Hà Minh Sâm thêm gì nữa, trái còn định gọt hồng giòn cho cô, Diệp ngăn : "Để gọt cho nó."

 

Mẹ Diệp cầm quả hồng giòn, vẫn thấy xót tiền: "Sáng nay thấy bán, mười tám tệ một cân, một quả to thế mất mười lăm tệ đấy."

 

Mười lăm tệ đấy, chỉ để ăn một quả trái cây.

 

"Không ạ, lát nữa con mua thêm một ít." Hà Minh Sâm .

 

Mẹ Diệp xót ruột, gọt hồng giòn nhịn lầm bầm: "Tiểu Hà, cái tính kén ăn của nó con chiều như thế, đến lúc đó áp lực cuộc sống lớn, như mà sống qua ngày ?"

 

Một bữa trái cây ăn hết mấy chục tệ, Diệp bây giờ vẫn chấp nhận .

 

Hà Minh Sâm : "Không ạ, con tăng lương, đủ tiền mua trái cây mà."

 

"Thế thì cũng—"

 

Diệp Doanh thấy càng càng đúng hướng, vội vàng lên tiếng cắt ngang: "Sao hai còn ạ? Đơn hàng vòng bạn bè nhận lâu đấy, khách hàng đó tính tình nóng nảy lắm."

 

Hà Minh Sâm kéo xe, Diệp Kiệt xe điện, hai rời .

 

Mẹ Diệp đưa hồng giòn cho Diệp Doanh, quên nhắc nhở: "Tiểu Hà bao, chê nó kiếm ít tiền đấy!"

 

Diệp Doanh: "......"

 

bao giờ chê .

 

Tuy nhiên, Diệp Doanh chê, nhưng chê .

 

Nguyên nhân là buổi tối, Diệp Doanh và Diệp cũng đến quảng trường.

 

Vì còn sớm nên vẫn náo nhiệt lắm.

 

Diệp Kiệt giao đồ ăn , Hà Minh Sâm thì đến chỗ quán lẩu vỉa hè bên , mang một đĩa hàu lớn qua đó, mãi một lúc lâu thấy về.

 

Cha Diệp Diệp đang tách hàu, Diệp Doanh việc gì , đột nhiên thấy thèm nên đến quầy hàng xa mua đậu phụ thối, chủ quán là một bà lão, thái độ nhiệt tình.

 

Món đậu phụ thối nhà bà Diệp Doanh khá thích ăn.

 

Bà lão rán đậu phụ, đột nhiên híp mắt Diệp Doanh: "Cô bé, đại nương với cháu việc ."

 

Diệp Doanh: "Bà ạ."

 

"Đại nương giới thiệu cho cháu một đối tượng nhé?" Bà lão khen lấy khen để, "Bà đứa cháu trai, trông bảnh bao, hiện đang việc ở doanh nghiệp nhà nước, lương lậu thu nhập đều định, đứa trẻ đó hiếu thảo, tính tình cực kỳ , bà thấy xứng đôi với cháu."

 

Không đợi Diệp Doanh trả lời, bà tiếp: "Điều kiện nhà nó khá, hai căn nhà ở nội thành, , kết hôn xong mỗi ở một căn, đó còn mua cho nhà gái một chiếc xe mười mấy vạn, sính lễ các thứ đều dễ thương lượng."

 

 

Loading...