Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 617

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:45:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô chỉ một góc phòng khách.

 

Nhà ở quê cũng trang trí gì, Diệp Kiệt về đều ngủ sofa, sofa còn là loại cũ nát, nhưng Diệp Doanh nghĩ dù cũng mệt cả ngày , ít nhất cũng nên ngủ giường. Cô vốn định thuê một chỗ khác, nhưng phòng dễ tìm như , hiện tại quá nhiều việc.

 

Cứ tạm bợ .

 

“Con trai thì ngủ chẳng ? Có giường ngủ là .” Hà Minh Sâm cầm tua vít tiếp tục lắp ráp, “Đợi qua một thời gian nữa, sẽ tìm xem căn nhà nào phù hợp , nhất là gần quảng trường hơn một chút.”

 

“Vốn dĩ là hai chúng hợp thuê, giờ hại chỗ ở.” Nói đến chuyện , Diệp Doanh lộ vẻ áy náy, “Tiền thuê nhà sẽ trả cho .”

 

“Giữa chúng mà còn tính toán rõ ràng thế ?” Hà Minh Sâm dừng động tác, ánh mắt thâm trầm .

 

Diệp Doanh chạm ánh mắt của , sâu trong lòng thoáng qua một tia rung động, cô hoảng hốt thu hồi tầm mắt, cúi đầu hồi lâu gì, một lúc mới lẩm bẩm, “Đây là chuyện từ mà.”

 

Hà Minh Sâm: “Bên công việc mới ký túc xá riêng, chỗ ở , cách đây gần, cách chỗ cũng gần.”

 

Nghe , tâm tư Diệp Doanh chút rối loạn.

 

Cô cảm thấy nửa câu đầu là để cô yên tâm, còn nửa câu , là ý thuận tiện qua đây ?

 

Lại qua vài ngày.

 

Mẹ Diệp thể xuất viện .

 

Người vui nhất ai khác ngoài hai ông bà lão, họ còn tưởng xuất viện là về quê, hai còn đang nghĩ xem về bằng cách nào, vì chân Diệp vẫn cử động .

 

Kết quả Diệp Doanh với họ rằng, đưa họ về quê nữa, mà sẽ ở đây dưỡng bệnh.

 

Mẹ Diệp lập tức cuống lên: “Chúng ở thành phố lớn, cái gì cũng tốn tiền, tiêu tốn của các con bao nhiêu tiền chứ? Mẹ với bố con về quê, đợi dưỡng khỏe hẳn chúng lên.”

 

Ở quê, cái gì cũng tốn tiền, họ nuôi gà nuôi vịt, trồng rau cấy lúa, trời tối là ngủ, trời sáng là việc, nước uống cũng là nước giếng.

 

Họ gần như chi phí gì.

 

ở thành phố thì khác, cái gì cũng cần đến tiền.

 

Diệp Kiệt còn đang nghĩ cách khuyên nhủ, Diệp Doanh trực tiếp một câu: “Mẹ ở đây, bố mới thể giúp bọn con việc chứ, về , bố chẳng lẽ về theo ?”

 

Mẹ Diệp im bặt ngay lập tức, bà bố Diệp, thấy cũng lý, bà tay chân cử động , chần chừ đổi ý: “Vậy... thì... thì ở đây .”

 

Đều tại bà thể tự chăm sóc bản , nếu chẳng phiền con cái như .

 

Cứ như thế, bố Diệp đành .

 

Diệp Doanh thủ tục xuất viện, gọi một chiếc taxi, dọn dẹp đồ đạc của bố Diệp, về phía căn nhà cũ cô thuê.

 

Hai ông bà lão căn nhà nhỏ, tò mò đ.á.n.h giá xung quanh.

 

Tuy nhà cũ nhưng đầy đủ tiện nghi.

 

Căn phòng ở tầng một, Diệp Doanh trải ga giường mới, còn mua một chiếc tủ quần áo nhỏ, giường của Diệp Kiệt thì ở một góc nhỏ phòng khách, kéo một lớp rèm che, cũng sự riêng tư .

 

thì cũng hơn căn nhà trang trí ở quê, họ đương nhiên gì để chê bai, còn cảm thấy thuê căn nhà như thế chắc đắt lắm.

 

“Không còn cách nào khác, cần chỗ để chuẩn nguyên liệu, kiếm tiền thì đầu tư thôi ạ.” Diệp Doanh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-617.html.]

 

Mẹ Diệp gật đầu, cảm thấy con gái lý, mới về đến nơi, bà đẩy bố Diệp ngoài, bảo ông giúp các con việc .

 

Sáng nay, tất cả đều giúp Diệp thủ tục xuất viện, hàng lấy về vẫn xử lý.

 

Diệp Doanh gọt cho Diệp một quả táo, bắt đầu cùng Diệp Kiệt bận rộn.

 

Còn về phần bố Diệp, thực cũng gì nhiều để , hai chị em cô là đủ bận , nhưng để hai cụ yên tâm, cô vẫn tượng trưng nhờ ông giúp một tay.

 

Hà Minh Sâm lâu cũng dậy về, đến mặt Diệp: “Bác gái, cháu còn công việc bận, tối cháu qua thăm bác.”

 

“Cháu cứ , còn đặc biệt đến đón bác xuất viện, thật là lòng quá.” Mẹ Diệp Hà Minh Sâm híp mắt, bà còn với Diệp Doanh trong bếp, “Tiểu Hà sắp , con mau tiễn .”

 

Diệp Doanh lau tay, nhanh ch.óng ngoài.

 

Ra khỏi cửa, Diệp Doanh dừng bước, tiễn Hà Minh Sâm tận đầu con ngõ nhỏ.

 

Hà Minh Sâm : “Bên chợ hải sản cũng nhiều nguồn hàng, đợi tìm hiểu kỹ xem thể lấy hải sản chất lượng mà giá rẻ hơn .”

 

“Anh cứ lo công việc của , cần đặc biệt giúp , giúp thế là đủ nhiều .” Diệp Doanh với .

 

“Cái ảnh hưởng gì.”

 

Diệp Doanh: “Dù cứ lo việc của , tiền đồ của quan trọng hơn.”

 

xong, phát hiện Hà Minh Sâm cứ chằm chằm, nhất thời chút thắc mắc: “Sao ?”

 

Hà Minh Sâm đột nhiên : “Mức lương bên đó trả cho là mười tám nghìn một tháng, còn thêm một ít hoa hồng, nếu thì chia nhiều hơn, bình thường cũng thêm một vài nghề tay trái kiếm thêm.”

 

“Trung bình một tháng chắc chắn là hai ba mươi nghìn.”

 

Diệp Doanh vui mừng : “Vậy thì quá .”

 

Hà Minh Sâm cô, thôi.

 

Bầu khí đột nhiên chút gượng gạo, cuối cùng vẫn là Diệp Doanh lên tiếng phá vỡ: “ về bận đây, giờ bố cũng ở đây, thể đến ăn cơm mỗi ngày, họ nấu ăn ngon lắm.”

 

“Ừm.”

 

“Tạm biệt, đường cẩn thận nhé.” Diệp Doanh xong, về.

 

ngoảnh , nhưng cảm giác ánh mắt Hà Minh Sâm vẫn luôn dõi theo , thật khiến thấy căng thẳng.

 

Diệp Doanh trở về căn nhà cũ.

 

Bố Diệp và Diệp Kiệt đang ở trong bếp, bố Diệp đang vụng về theo lời Diệp Kiệt dạy, cẩn thận nấu hải sản, cố gắng giúp con cái thêm chút việc.

 

Mẹ Diệp thấy Diệp Doanh về, hỏi: “Tiểu Hà về ?”

 

“Vâng ạ.”

 

Diệp Doanh về phía nhà bếp, Diệp chút lo lắng : “Lần con tìm kiếm hai ba mươi nghìn một tháng, ông nội của Tiểu Hà chẳng lương chỉ mấy nghìn , , yêu cầu chúng hạ thấp xuống một chút.”

 

Lời bà dứt, đầu óc Diệp Doanh “uỳnh” một cái, cô dường như lập tức hiểu tại Hà Minh Sâm đổi công việc, tại còn với cô hiện tại thể kiếm hai ba mươi nghìn.

 

 

Loading...