Chân Kiều múc cháo cho , nhẹ nhàng : "Mẹ, ngày mai phẫu thuật , con bảo Tiểu Kiệt cũng đến bệnh viện ở bên ."
Mẹ lắc đầu: "Nó chẳng bảo nó bận ? Đến cũng thôi."
Diệp Kiệt với dạo phía quảng trường mở một quán lẩu vỉa hè, kinh doanh khá , thường xuyên khách bảo nướng hàu mang qua. Một bàn lớn đôi khi giao tới hai ba mươi con. Việc kinh doanh hơn nhiều.
"Sao mà giống ạ, tuy là tiểu phẫu nhưng cũng thiếu một ngày đó, kiếm tiền là chuyện lâu dài, đợi khỏe tụi con cũng thêm giúp, đến mức bận xuể." Chân Kiều với . Cô cố gắng nhẹ nhàng chuyện , thực tế cô mấy đêm ngủ ngon . Cho dù là tiểu phẫu, phẫu thuật cũng xét nghiệm bệnh lý, chuyện khi ngã ngũ đều tiềm ẩn rủi ro khó lường. Cô từng trải qua cảm giác đó, giờ đây con đường cũ, tuy kết quả tệ đến thế nhưng cũng khó khăn kém.
"Chẳng là lãng phí thời gian của các con ?" Mẹ xong bảo, "Chẳng Tiểu Hà tìm cho một bác sĩ chủ nhiệm giỏi lắm ? Một ca tiểu phẫu chắc nhanh là xong thôi."
Hà Minh Sâm tìm Lý, đối phương liên hệ bác sĩ. Mẹ hiện giờ vô cùng hài lòng về Hà Minh Sâm. Chân Kiều táo Hà Minh Sâm mua đến, gì.
Mẹ cô, đột nhiên : "Con và Tiểu Hà chung sống chứ? Cậu thời gian qua ngày nào cũng đưa cơm cho và bố con, buổi tối giúp con trông sạp, trông đúng là một trai ."
"Thì cũng thôi ạ, dạo con bận thế mà." Chân Kiều mập mờ. Dạo cô quả thực phiền Hà Minh Sâm nhiều, từ việc tìm bác sĩ đến những chuyện vụn vặt khác, nếu , hai chị em cô thực sự bận xuể. Ngay cả việc đưa cơm cho bố , buổi tối đến thăm bố cũng thành . Chân Kiều buổi tối còn thể đến thăm bố , chứ Diệp Kiệt túc trực ở sạp hàng mấy ngày , cô cũng đổi ca cho nhưng từng kêu khổ kêu mệt câu nào, ngược ngày nào cũng hăng hái việc. Đứa trẻ mười tám tuổi dùng đôi vai gầy guộc non nớt của nỗ lực chống đỡ một góc trời cho gia đình.
Mẹ còn nghiêm túc với Chân Kiều: "Mẹ sai , Tiểu Hà là một trai , hãy chung sống cho , cũng dễ dàng gì, giúp nhà việc." Bà thở dài: "Là lụy các con——"
"Mẹ." Chân Kiều ngắt lời bà, "Lụy với lụy gì chứ, nếu sinh tụi con nuôi tụi con lớn thì và bố cũng vất vả thế, vả ai mà chẳng lúc đau ốm, bác sĩ , phẫu thuật xong mấy ngày là về nhà, vấn đề gì to tát ạ."
Mẹ định đưa tiền cho Chân Kiều, còn thì thầm cho cô trong nhà còn bao nhiêu tiền: "Lần tốn nhiều tiền quá, năm nghìn tệ con đưa , với cả Tiểu Kiệt cũng đưa ba nghìn rưỡi Diệp Lan cho nó cho , đều cất cả đây, trong nhà còn——"
"Chỗ tiền đó tụi con mấy ngày là kiếm , cứ giữ mà tiêu ạ." Chân Kiều , "Tiểu Kiệt bán hàu một ngày giờ cũng kiếm năm sáu trăm tệ đấy."
Mẹ gì nữa, một lúc bảo: "Vậy cất hộ các con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-615.html.]
"Được , ngủ sớm ạ, con về đây, sáng mai con đến thăm ." Chân Kiều khỏi phòng bệnh, bố tiễn cô cửa.
"Bố, bố cũng mau về ngủ ạ." Chân Kiều với bố.
Ánh mắt già nua đục ngầu của bố cô: "Mẹ con thực sự là tiểu phẫu ?" Đừng thấy bố ít , ông nhạy bén nhận điều gì đó.
"Là tiểu phẫu ạ." Chân Kiều khẳng định chắc chắn với ông, "Làm xong ca tiểu phẫu là sức khỏe còn vấn đề gì nữa, chỉ cần dưỡng thôi ạ."
Bố thở phào nhẹ nhõm nhưng ngay đó đầy vẻ lo âu: "Bố hỏi y tá , tiểu phẫu đến mấy cũng tốn hàng vạn tệ, con những hai cái." Mẹ cả đời nông phụ, đối với tiền căn bản khái niệm, nhưng bố thì nhận điều . Khi việc, bố sẽ những công việc lặt vặt ở công trường, một ngày thể kiếm hơn một trăm tệ nhưng ngày nào cũng việc, một vạn tệ đối với một gia đình như cần tích cóp lâu lâu. Vì thế, khoản tiền là một tiền khổng lồ. Con cái ông lấy nhiều tiền như ?
Chân Kiều cũng giấu ông: "Bố, chỉ cần khỏe mạnh thì tiền bạc cả nhà thể từ từ kiếm , chẳng ạ?"
Đáy mắt bố chút ẩm ướt: "Các con còn nhỏ quá mà." Ông sống nửa đời còn chẳng tích cóp bao nhiêu tiền, để hai đứa trẻ mà kiếm chứ?
"Vượt qua cái dốc , cơ hội kiếm tiền còn nhiều lắm ạ." Chân Kiều vẫn lạc quan. bố cô với vẻ xót xa và trĩu nặng, sự bất lực thể dùng lời diễn tả hiện rõ khuôn mặt một cha. Khóe môi ông khẽ run rẩy, ánh mắt con gái sâu sắc. Dù Chân Kiều với là một ngày kiếm hơn một nghìn tệ, thật giả , cho dù là thật thì cũng mới trôi qua vài ngày, hai đứa con ông xoay xở hết vạn đến vạn khác.
"Thôi mà, bố mau về nghỉ ngơi ạ, con cũng buồn ngủ , mai còn dậy sớm nữa." Chân Kiều sợ bố nghĩ nhiều, giục bố mau về. Bố cuối cùng gì nữa, khi ông , Chân Kiều lững thững bước , cô chọn thang máy mà một thang bộ. Cô lê bước, chậm chạp.
Xuống đến tầng một, Chân Kiều khoản vay trực tuyến phê duyệt điện thoại, định nộp nốt khoản tiền cuối cùng phẫu thuật. Vì cô công việc gì, cũng chẳng tiền tiết kiệm, tiền thể vay mạng hạn chế. để ứng cứu thì còn cách nào khác. Tuy nhiên chỉ cần , thứ đều xứng đáng, tiền sẽ từ từ kiếm , cả gia đình bình an vô sự mới là quan trọng nhất.
Chân Kiều đến quầy nộp phí, đối phương với cô: "Hôm nay cô chẳng mới nộp ba vạn tệ ? Hiện giờ tiền trong đó đủ mà, giờ nộp nữa ?"
"Hôm nay ạ?" Chân Kiều tưởng nhầm. Đối phương thấy cô chuyện, xác nhận vài : " , trưa nay cô nộp ba vạn tệ ."