Chuyện mà thành thì bà thể kiếm một bao lì xì lớn.
Mẹ Diệp cảm thấy Hà Minh Sâm trông thuận mắt hơn cả trong ảnh, nhất thời chút luống cuống, vội vàng lấy ghế cho : “Cháu , .”
“Dạ ạ, ở nhà còn việc.” Hà Minh Sâm đặt hoa quả xuống, về phía ông nội Hà, “Ông nội, ông bảo còn nhập hàng ?”
“ thế lúc nào?” Ông nội Hà phủ nhận, còn bảo xuống uống , “Vội vàng cái gì chứ? Khó khăn lắm mới gặp bạn học, ôn chuyện cũ ?”
Hà Minh Sâm còn gì đó, ông nội Hà bắt xuống.
Hà Minh Sâm “ còn cách nào”, cuối cùng cũng xuống, thẳng, thái độ lễ phép, Diệp lén mấy , càng càng thấy .
Ngay đó, khí trong nhà sự dẫn dắt của bà mối bắt đầu bàn đến quy trình đính hôn và kết hôn, đến việc nên chuẩn những gì, nên những gì.
Nếu kết hôn thì những quy trình nào.
Diệp Doanh chống cằm một bên, cô bất lực im lặng.
Nhà họ Diệp nghèo, lễ tết cô bác Diệp về cũng đến nhà họ, nên họ hàng gì, trong nhà lâu náo nhiệt như , lúc chuyện hào hứng, Diệp dậy : “Giờ thịt con gà, đều ở dùng cơm nhé.”
“Dạ phiền bác ạ.” Hà Minh Sâm lúc vẫn còn tỉnh táo, dẫn ông nội Hà dậy, ngắt lời đối phương, với Diệp, “Cháu đúng là việc thật, xin phép ạ, hôm khác cháu đến thăm hai bác.”
“Nhanh thôi mà, ở ăn bữa cơm cháu?” Mẹ Diệp còn đang nhiệt tình quá mức.
“Dạ ạ.” Hà Minh Sâm chỉ là lúc rời về phía Diệp Doanh, “Khi nào cô về thành phố?”
“Hả?” Diệp Doanh thuận theo lời , “Chắc là chiều mai.”
“Được, cùng nhé.” Hà Minh Sâm xong, “ về đây.”
“Ừm.” Diệp Doanh gật đầu.
......
Cuộc đối thoại ngắn ngủi đơn giản của hai rơi mắt ngoài thì lượng thông tin lớn bao, những mặt đều đảo mắt liên tục, ngừng qua giữa hai .
Đợi mấy , Diệp tới hỏi Diệp Doanh: “Con và Tiểu Hà, thành đôi từ lâu hả?”
Diệp Doanh đang uống nước, suýt chút nữa thì sặc: “Mẹ gì thế ạ? Chúng con .”
“Vậy con thấy đính hôn với nó thế nào?” Mẹ Diệp hỏi.
Diệp Doanh đầy vạch đen mặt.
Đính hôn?
Cứu với, cô vẫn nghĩ đến vấn đề , bây giờ cô chỉ kiếm thật nhiều tiền thôi!
Phía bên .
Ông nội Hà Hà Minh Sâm chút lơ đễnh: “Cô bé đó bảo cháu đến ?”
Hà Minh Sâm im lặng.
Coi như là mặc nhận .
Ông nội Hà: “Thích từ sớm hả?”
Hà Minh Sâm hiếm khi gì, rũ hàng mi sâu thẳm, khẽ thở dài một tiếng thật nhẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-607.html.]
“Phải cố gắng lên đấy.” Ông nội Hà cũng lo lắng.
Chương 269 Nữ phụ giàu nhờ chính (14)
Diệp Doanh ở nhà ba ngày, cô về .
Sạp hàng nghỉ bán lâu quá sẽ mất nhiều khách hàng, cô vội về để nửa đêm còn lấy hàng, hôm là khai trương ngay.
Diệp Doanh vốn dĩ định đưa Diệp Kiệt cùng về, nhưng thấy lúa ở nhà mấy ngày sắp thu hoạch , hơn nữa lạc ngoài đồng cũng nhổ, đây đều là những việc nặng nhọc.
Diệp Kiệt yên tâm để bố Diệp Diệp hai , ở nhà giúp đỡ mấy ngày, đợi xong những việc nặng sẽ lên giúp Diệp Doanh bày sạp.
Đối mặt với đứa em trai hiểu chuyện, Diệp Doanh tự nhiên sẽ gì, cô tranh thủ thời gian về kiếm tiền, Diệp kiếp là vì u.n.g t.h.ư phổi mà c.h.ế.t, nên cô kiếm tiền, tìm cơ hội đưa bà khám tổng quát.
Bi kịch kiếp tuyệt đối thể lặp !
Mẹ Diệp mang cho Diệp Doanh nhiều đồ, chỉ đồ khô và trứng gà, còn thịt một con gà, nếu sợ cô xách nổi thì chắc đóng cho một bao tải.
Diệp Doanh liên tục ngăn cản: “Mẹ, đừng lấy nữa, lát nữa qua cửa an ninh .”
Mẹ Diệp mới thôi.
Diệp Doanh lên xe của con trai bà hai Lý, định lên thị trấn đợi xe buýt , đó mới ga tàu cao tốc.
Cô và Hà Minh Sâm hẹn gặp ở trạm xe buýt thị trấn.
Diệp Doanh đến , cô gửi tin nhắn cho Hà Minh Sâm, đặt những thứ chuẩn chân, đó xuống ghế ở trạm xe buýt.
Hà Minh Sâm trả lời tin nhắn của cô, là cũng sắp đến .
Diệp Doanh thoát khỏi trang trò chuyện, cô đang cúi đầu xem điện thoại thì đột nhiên tiếng còi xe ch.ói tai vang lên, ngay đó, một chiếc xe con màu trắng dừng mặt cô.
Cô ngẩng đầu , cửa sổ xe hạ xuống.
Diệp Doanh rõ gương mặt bên trong, tim cô lúc đó thắt một chút, ký ức trong não ùa về khiến cô khó chịu.
“Diệp Doanh?” Tống Thành chào hỏi.
Diệp Doanh nhưng chạm tới đáy mắt: “Đã lâu gặp.”
Tống Thành chính là nam chính trong phim, còn cô chẳng qua chỉ là một nữ phụ.
Lúc đó, cô cũng giống như bây giờ, trở về quê nhà, gặp Tống Thành thị trấn, bạn cũ gặp đương nhiên hàn huyên vài câu.
Lúc học cấp ba, hai còn học cùng một trường.
Sau , cô trượt đại học, Tống Thành thi đậu, khi nghiệp về giáo viên toán cấp ba, mua một chiếc xe , qua hai năm nữa còn nhà phúc lợi.
Tống Thành tuy tính là phú nhị đại gì, nhưng ở cái huyện nhỏ , tóm là sống hơn đa . Sau khi hai gặp mặt, thường xuyên trò chuyện mạng, ngày Tết còn gặp mấy , bảo chút mập mờ nào thể chứ?
Nam nữ độc gặp riêng , lẽ nào thật sự coi là bạn ?
Diệp Doanh là lún sâu , cộng thêm nhà họ Diệp cũng chuyện, cảm thấy “con rể” công việc định đàng hoàng nên tỏ ý hài lòng.
Thực tế là Tống Thành trúng Diệp Doanh, cảm thấy vợ như giúp ích gì cho , thậm chí ngay cả một công việc định cũng , nếu tại mãi xác định quan hệ? Cho đến khi nữ chính xuất hiện, mới hai là bạn bè.
Diệp Doanh đương nhiên chấp nhận nổi, đó liên tục tiếp cận Tống Thành, quyến rũ , hoặc là trong lòng cam tâm, chấp nhận sự rút lui đột ngột của .