Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 606
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:32:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có thể thấy, thích lắm .
Ông nội Hà cân nhắc mãi, ngày hôm nhập hàng bán rau, vốn dĩ ông định tìm bác gái Diệp, nhưng khi lên thị trấn thấy một tin đồn , nên tìm một bà mối dắt mối, xách theo quà cáp, đến thăm nhà họ Diệp.
Diệp Kiệt và Diệp Doanh lâu cùng về, cả nhà tối qua trò chuyện với , ngủ chút muộn.
Lúc ông nội Hà đến cửa, Diệp Doanh ngủ dậy xuống lầu, Diệp Kiệt đang ngủ chiếc ghế sofa cũ ở phòng khách, cũng là dáng vẻ ngái ngủ.
Vừa thấy là đến cửa đính hôn, cả nhà lập tức tỉnh táo hẳn.
Con dâu bây giờ đúng là khó cưới thật, Diệp Doanh mới về hai ngày mà mấy bà mối đến hỏi , chỉ cần Diệp Doanh đồng ý, ước chừng chẳng mấy chốc sẽ các trai xếp hàng đến cửa.
Nếu đưa ảnh cô ngoài, e là sẽ còn nhiều đến hơn.
Tuy nhiên, Diệp hỏi qua Diệp Doanh, cô từ chối bà liền từ chối bà mối, đột nhiên đến cửa, đây là điều Diệp ngờ tới.
Bà chút luống cuống.
Ông nội Hà cũng là giỏi ăn , ông mang theo quà và tiền lễ, nhưng gặp Diệp Doanh, thứ đầu tiên ông lấy là ảnh của Hà Minh Sâm.
“Minh Sâm tuổi tác cũng xấp xỉ cháu, nghiệp cấp hai thị trấn, cháu quen nó ?”
“Đây là ảnh lúc nó lính, đây là ảnh việc.”
“Lần nó công tác cũng chụp ảnh cho ông, thằng cháu nội của ông hiếu thảo lắm, mỗi tháng đều gửi tiền cho ông, bảo ông chăm sóc sức khỏe, đưa ông khám tổng quát.”
.......
Ông nội Hà chỉ hận thể gán hết ưu điểm lên Hà Minh Sâm.
Mẹ Diệp bố Diệp cũng ông mất mặt, cầm ảnh lên xem, xem , xem xong thì thấy trai cao ráo chân dài, tướng mạo tuấn tú, đúng là hình mẫu con rể hảo trong lòng cha .
Lại từng lính, vững chãi hiếu thảo.
Ông nội Hà còn : “Nó tổ trưởng trong trung tâm thương mại ở thành phố, lương tháng năm nghìn tệ, phúc lợi , cuối năm còn tiền thưởng, bao ăn bao ở còn bảo hiểm xã hội, công việc định lãnh đạo thích nó.”
Mẹ Diệp xong, động lòng .
Trông thì ưng ý, nhà cửa xây xong , ông cụ trông khó chung sống, công việc định bảo hiểm xã hội! Lại còn từng lính.
là con rể nhất trong lòng bà!
Mẹ Diệp và bố Diệp một cái, cảm thấy thể xem xét, hai đứa đều ở thành phố, còn thể tiếp xúc nhiều hơn để tìm hiểu.
Không tìm hiểu thích ? Lúc đầu Diệp cũng là tiếp xúc nhiều với bố Diệp mới quyết tâm gả cho ông.
“Ông cứ ạ, uống chút .” Diệp Doanh cố nén vẻ thẹn thùng, rót cho ông nội Hà, cô gửi tin nhắn cho Hà Minh Sâm, mau đến .
Ông nội Hà thấy cô lễ phép như , giống như lời bác gái Diệp , càng càng thấy thuận mắt, với Diệp: “Hai đứa nếu trông thuận mắt , đính hôn nhà đưa mười hai vạn tám, kết hôn đưa thêm mười tám vạn tám nữa.”
Bà mối bên cạnh xong đều hít một khí lạnh, ngôi nhà sửa xong của nhà họ Diệp, mặt sàn tạm bợ bằng xi măng xuất hiện vết nứt, điều kiện gia đình chắc chắn lắm.
Mười dặm tám xã vẫn ai đưa cao như , bà khỏi cảm thán, cô gái nhân duyên cũng khá thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-606.html.]
Ông nội Hà là tính toán kỹ lưỡng, hai đứa đính hôn mới kết hôn, tính cả tiền thể tiết kiệm trong thời gian tới, tiền là tiền ông vất vả chắt bóp cả đời, tiền Hà Minh Sâm đưa ông cũng nỡ tiêu một xu nào, đều để dành để cưới vợ.
Không còn cách nào khác, ông thằng cháu nội thích.
Đột ngột tìm đến cửa, tự nhiên mang theo thành ý lớn.
Bố Diệp Diệp xong con khổng lồ cho kinh ngạc, một cụ già mà thể bỏ nhiều tiền như , e là dốc sạch vốn liếng cả đời.
họ dám lên tiếng, chuyện hôn nhân vẫn theo Diệp Doanh.
Tiền sính lễ bao nhiêu, dù trả thì cũng là để cho Diệp Doanh phòng , họ bán con gái, đến lúc đó nếu trong nhà tiền dư dả thì còn thể thêm một ít.
“Ông ăn bánh quy ạ.” Diệp Doanh ngắt lời ông nội Hà, lấy cho ông một gói bánh quy.
Ông nội Hà càng thêm hài lòng, ông nhận lấy, với Diệp Doanh: “Minh Sâm nhà ông từ nhỏ hiểu chuyện, về nhà đều giúp ông việc, sợ khổ sợ mệt, là thương lắm.”
“Khuyết điểm duy nhất là ít một chút, nhưng việc thì tuyệt đối mập mờ!”
“Cháu cứ tìm hiểu nó nhiều , đảm bảo sẽ thích!”
......
Diệp Doanh đối mặt với giọng điệu khẳng định của ông nội Hà, trốn , bà mối còn ở bên cạnh “thêm dầu lửa”: “Cậu thanh niên đó gặp , cao một mét tám mươi mấy đấy, mười dặm tám xã hiếm ai trông tuấn tú như .”
“Công việc định, công ty còn đóng lương hưu cho, bao ăn bao ở, tiền đều để dành hết, đến lúc đó đưa hết cho con gái bà. Nhà cửa các thứ đều đầy đủ, ông cụ sức khỏe dẻo dai, ngày nào cũng bán rau kiếm tiền, còn thể trợ cấp thêm.”
“Hơn nữa, bây giờ mới ngoài hai mươi, một tháng kiếm năm sáu nghìn, còn tiền tiết kiệm, qua hai năm nữa bảy tám nghìn một vạn, ngày tháng càng sống càng , gả qua đó cái gì cũng lo, cũng , sinh đứa con chăm con, đúng ?”
......
Cái miệng của bà mối cứ liến thoắng ngừng, đầu óc Diệp Doanh cứ oong oong theo, cô chỉ thể trừ gượng gạo, một câu cũng xen .
Quan trọng là, bà mối xong còn về phía Diệp Doanh, hy vọng cô thể lọt tai, lúc Diệp Doanh dở dở đầu thì thấy bóng dáng của Hà Minh Sâm.
Khoảnh khắc đó, đồng t.ử cô đột nhiên ánh lên vẻ ngạc nhiên mừng rỡ, chỉ cảm thấy cả như đang phát sáng.
Anh cuối cùng cũng đến !
Hà Minh Sâm sải đôi chân dài , lễ phép chào hỏi bố Diệp Diệp: “Cháu chào hai bác ạ, cháu là bạn học cấp hai của Diệp Doanh, Hà Minh Sâm.”
Anh tay đến, tay còn xách mấy túi hoa quả lớn.
Mà câu của Hà Minh Sâm đúng là gây một cơn chấn động nhỏ.
Hai là bạn học?
Ông nội Hà ngẩn , bố Diệp Diệp cũng ngạc nhiên.
Cả ba đều cảm thấy, buổi gặp mặt tính là xem mắt, chẳng là quen ?
Biết thì tỷ lệ thành công càng cao chứ !
Vui mừng nhất ai khác chính là bà mối, bà liên tục vỗ tay khen ngợi: “Hóa hai đứa còn là bạn học ? Vậy thì chắc chắn hiểu hơn đúng ? Bạn học lấy bạn học, nhà ở gần , quá còn gì? Tình cảm cũng nữa!”