Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 602

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:32:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa là của công ty, tốn tiền, Diệp mới phản đối nữa, cảm thấy phúc lợi thật .

 

Diệp Doanh: “Đợi con ăn sáng xong sẽ lên thị trấn một chuyến, thăm em trai.”

 

“Đi thăm nó , nó ba tháng về nhà, về ăn bữa cơm cũng .” Mẹ Diệp thở dài.

 

“Ba tháng?” Động tác của Diệp Doanh khựng , ở đây cách thị trấn cũng xa, tại lâu như về?

 

Mẹ Diệp: “ thế, tiệm bận quá, cũng cách nào.”

 

Diệp Doanh tiếp lời, cô tăng tốc động tác ăn mì, đó quần áo.

 

Từ trong thôn đến thị trấn còn mấy cây , chỉ đầu thôn mới xe buýt để , Diệp xót con gái đội nắng bộ, gọi con trai nhà bà hai Lý qua.

 

Đối phương chạy xe ôm thị trấn, đưa cho năm đồng là thể chở .

 

Diệp Doanh lên xe mô tô, bắt đầu lên thị trấn.

 

Sau khi cô khỏi cửa, Diệp cũng rảnh rỗi, vác cuốc xách thùng khỏi nhà, tranh thủ lúc còn sớm đồng nhổ cỏ.

 

Hơn mười phút .

 

Xe mô tô đến thị trấn, thị trấn náo nhiệt, hai dãy phố đều là tiếng rao hàng.

 

Diệp Doanh xuống xe định trả tiền, đối phương cho Diệp đưa , cô đành cất tiền .

 

Đã lâu đến thị trấn, Diệp Doanh còn một vòng mới thể tìm thấy tiệm cơm nhỏ nơi Diệp Kiệt việc, cô dựa theo ấn tượng về phía chợ rau, trong ký ức hình như là ở phía chợ rau.

 

Vừa đến trong chợ rau, đột nhiên gọi cô : “Diệp Doanh!”

 

Diệp Doanh sang, thấy bác gái Diệp mặt mày hớn hở, bà đang xổm sạp của một cụ ông, cầm túi chọn rau. Bác gái Diệp khi thấy cô liền lập tức tiến lên, kéo cô qua đó.

 

Hành động hai lời của bác gái Diệp khiến Diệp Doanh vô cùng khó chịu.

 

Mà bác gái Diệp chẳng những thu liễm, ngược còn giới thiệu với cụ ông : “Đây là đứa cháu gái nhà , hôm nay đúng là khéo quá.”

 

Diệp Doanh còn hiểu chuyện gì, cụ ông cũng căng thẳng cục túc, đó liền từ trong túi lấy mấy trăm tệ, định nhét cho Diệp Doanh.

 

“Ông gì thế ạ?” Diệp Doanh giật nảy , lùi mấy bước, đụng thẳng , cô vội vàng xin , “Xin xin .”

 

Cụ ông như một đứa trẻ sai chuyện, ông đó luống cuống, quên nắm bắt cơ hội hiếm nhanh ch.óng giới thiệu với bác gái Diệp: “Đây là thằng cháu nội , Hà Minh Sâm.”

 

Diệp Doanh thấy cái tên , đầu , tay của Hà Minh Sâm còn đang đỡ cô, hỏi một câu: “Cô chứ?”

 

Cô lắc đầu, vững hình.

 

Bác gái Diệp ngờ Hà Minh Sâm trông xuất chúng như , cao ráo chân dài, lông mày rậm mắt to, mười dặm tám xã mấy trai trông tuấn tú như chứ, đúng là hời cho Diệp Doanh , bà lúc chỉ thể hì hì kéo dây tơ hồng: “Tiểu Hà ? Đây là cháu gái Diệp Doanh của , vốn dĩ định bảo hai đứa hẹn thời gian gặp mặt, đây chẳng là khéo quá ? là duyên phận lớn mà——”

 

Diệp Doanh kinh ngạc, ngờ đối tượng xem mắt mà bác gái Diệp chính là Hà Minh Sâm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-602.html.]

Mà Hà Minh Sâm cũng bàng hoàng sững sờ.

 

Ông nội Hà nhân cơ hội hỏi Diệp Doanh: “Cháu gái ăn sáng ? Hay là tìm chỗ nào , trẻ tuổi cũng trò chuyện một chút——”

 

Lời của ông xong tiếng chuông điện thoại của Diệp Doanh cắt đứt, cô nãy tìm thấy chỗ nên gọi điện cho Diệp Kiệt, đối phương gọi cho cô.

 

“Cháu việc, đây ạ.” Diệp Doanh điện thoại, nhấc chân trong.

 

Hà Minh Sâm hướng cô rời , hồi lâu thu hồi tầm mắt, bác gái Diệp vẫn đang sức cho Diệp Doanh: “Nhà con bé tuy nhà xây xong, nhưng bố chăm chỉ, chỉ một đứa em trai, đang học việc ở tiệm của con gái , chừng còn thể tự mở tiệm cơm nhỏ đấy.”

 

“Không nhé, mười dặm tám xã , đứa con gái lứa xinh thế mấy , bao nhiêu bà mối đều chằm chằm đấy, phía đằng trai hỏi thăm cũng mấy .”

 

......

 

Ông nội Hà xong, lập tức cũng sốt ruột, nhét cho bác gái Diệp mấy cây rau, còn bảo bà hỏi thêm ý kiến của Diệp Doanh, nếu thành công thì bao lì xì lớn thể thiếu.

 

Bác gái Diệp chẳng quản thành , chỉ cần buổi gặp mặt là bà tiền.

 

Cái thành thì lập tức sắp xếp cái tiếp theo, còn thể kiếm thêm chút tiền. Nhìn những lời Diệp Doanh hôm đó, tìm đàn ông thu nhập hai ba vạn một tháng, chắc là trúng Hà Minh Sâm , đến lúc đó, bà dắt thêm mấy nữa, mỗi đều thể kiếm tiền!

 

Diệp Doanh theo chỉ dẫn của Diệp Kiệt, tới tiệm cơm mà chồng của Diệp Lan mở.

 

Tiệm cơm trong căn nhà dân ở ngõ nhỏ, bày mấy chiếc bàn, tường dán bảng giá xiêu xiêu vẹo vẹo, Diệp Lan đang bế con trai nhỏ, chỉ huy Diệp Kiệt việc, giọng điệu hống hách:

 

“Bàn lau sạch một chút, đất còn quét kìa, em mau xong , trong bếp ai chuẩn thức ăn đây? Sắp đến giờ cơm .”

 

, thức ăn hôm nay cứ xào cà tím với thịt , cái trứng gà cho Tiểu Tuấn ăn.”

 

Diệp Lan xong, thấy Diệp Kiệt tiếp lời, sắc mặt sa sầm: “Biết ?”

 

Diệp Kiệt nhỏ giọng đáp: “Biết ạ.”

 

“Biết thì em thưa chứ, giống như câm ?” Diệp Lan bực bội .

 

Diệp Doanh tới thấy câu , cô thấy đứa em trai gầy gò đang xách một xô nước, lẳng lặng lau bàn, Diệp Lan còn giao cho nhiều “nhiệm vụ”.

 

Dọn dẹp vệ sinh, rửa rau nấu cơm, còn dọn dẹp bát đĩa?

 

Chân Kiều tới, thấy trong tiệm nhỏ ai khác, chỉ Diệp Lan và Diệp Kiệt, chẳng lẽ cái gọi là học việc chính là bóc lột em trai cô?

 

Thấy đến, Diệp Lan tươi tiến lên, thấy là Diệp Doanh, cô còn chút chột : “Diệp Doanh? Sao em về đây?”

 

Diệp Kiệt thấy tên của Diệp Doanh, ngẩng đầu lên cô.

 

Diệp Doanh mấy tháng thấy , thấy còn gầy yếu hơn trong ký ức, đứa trẻ mười tám tuổi gầy như que củi, mỗi ngày những việc , còn cho về nhà, kỳ nghỉ, đúng là quá đáng quá thể!

 

Trước đây cô từng , vì Diệp Kiệt hiểu chuyện, sợ gây rắc rối cho gia đình, ước chừng là cảm thấy ở chỗ Diệp Lan bao ăn bao ở, thể giảm bớt gánh nặng cho nhà, nên nghiến răng chịu đựng.

 

Diệp Doanh như : “Trước đây bận quá, vẫn luôn đến thăm Tiểu Kiệt, đúng lúc lên thị trấn nên đến xem em học nghề thế nào ?”

 

 

Loading...