Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 601
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:32:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trong nhà gánh nặng, nhà xe, tiền lương thế nào cũng hai ba vạn một tháng, nếu nuôi nổi và bố , em trai kết hôn thể góp một phần sức?” Diệp Doanh một cách đương nhiên, giọng điệu còn đầy khẳng định, “Dù thấp hơn hai ba vạn là trúng , năm sáu vạn là nhất.”
Đừng là bác gái Diệp thần sắc ngây dại, bố Diệp Diệp xong đều trợn tròn mắt.
Tiền lương thị trấn cũng chỉ hơn một nghìn một tháng, tiền lương hai ba vạn thì tìm như thế? Trong nhận thức của họ, chắc chỉ những quản lý cấp cao ở thủ đô mới kiếm nhiều như chứ?
Chương 266 Nữ phụ giàu nhờ chính (11)
Bác gái Diệp cuối cùng là xám xịt rời , trong miệng còn lẩm bẩm đang gì, ước chừng là cảm thấy Diệp Doanh trời cao đất dày, chắc chắn gả !
Mẹ Diệp và bố Diệp lo lắng con gái , họ chút thôi. Yêu cầu mà Diệp Doanh đưa , trong mắt họ thấy thật hoang đường.
“Sao thế ạ? Những trai theo đuổi con ở thành phố đều kiếm chừng đó mà.” Diệp Doanh dối, lúc cô việc ở công ty, những trai theo đuổi cô ít.
Thậm chí còn nuôi cô, cái gì mà yêu c.h.ế.t cô , cô cảm thấy buồn nôn, thảy đều thèm để ý.
Bố Diệp Diệp thấy qua sự đời, chỉ cho rằng con gái chắc chắn lý lẽ của , Diệp chỉ : “Tiền bạc quan trọng đến thế, , thương con.”
Người ngoài đều nhà bố Diệp nghèo, Diệp từng hối hận khi gả cho ông, khổ thì khổ một chút, nhưng nóng lạnh, kết hôn bao nhiêu năm nay, bố Diệp từng với bà một câu nặng lời nào.
“Mẹ, con tìm một tiền nóng lạnh là ?” Diệp Doanh tùy miệng đáp một câu.
Mẹ Diệp nhất thời thế mà thể phản bác, thậm chí cảm thấy, hình như cũng mấy phần đạo lý?
Buổi tối.
Diệp Doanh ở trong căn phòng tầng hai, vì tầng hai vẫn trang trí xong, xung quanh đều là gạch đỏ xi măng, trong phòng chỉ treo một bóng đèn nhỏ, cửa sổ chỉ dùng tấm bạt quảng cáo nhặt che .
Giường cũng là chuyển từ nhà cũ qua, còn một chiếc tủ quần áo cũ.
Tầng hai chỉ căn phòng giường, Diệp Kiệt nếu về nhà thì ngủ ghế sofa ở tầng một, ghế sofa đều từ mười mấy năm , lồi lõm loang lổ.
Diệp Doanh cái cửa sổ lộng gió, bây giờ thì còn đỡ, buổi tối lạnh, qua mấy tháng nữa, đến mùa đông, nhà cửa sổ, gió lạnh sẽ từ bốn phía lùa , buổi tối ngủ yên giấc.
Cô mau ch.óng kiếm chút tiền, ít nhất lắp cửa sổ cho ngôi nhà.
“Oong oong——”
Diệp Doanh đang suy nghĩ vẩn vơ, điện thoại đột nhiên vang lên.
Cầm điện thoại lên xem, là Hà Minh Sâm gửi tin nhắn đến, gửi cái gì mà thu hồi .
Diệp Doanh: 【?】
Hà Minh Sâm: 【Mấy thứ đồ bổ đó già thích, bảo cảm ơn cô.】
Diệp Doanh: 【Chuyện nhỏ thôi mà, cần cảm ơn .】
Hà Minh Sâm điện thoại, hai tán dóc vài câu, thật nãy tìm cô, nhưng tìm cái cớ gì, suy tính mới gửi cho cô một tin nhắn.
Ông nội Hà đến phòng khách, thấy Hà Minh Sâm đang sofa, tới : “Chuyện nãy ông với cháu, cháu thấy thế nào? Con bé đó mấy ngày cũng ở nhà, là mai sang một chuyến? Mua ít đồ, gặp mặt một cái.”
Phải rằng, bây giờ nam nhiều nữ ít, khối còn trúng con trai ở đây, đều gả nơi khác hết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-601.html.]
là một cô gái trăm nhà cầu, gặp đơn hợp tuổi, bao nhiêu bà mối đều chằm chằm.
“Không .” Hà Minh Sâm cần suy nghĩ liền từ chối.
Ông nội Hà sốt ruột thôi: “Thì cứ xem thử, xem thử cũng ? Cháu cũng còn nhỏ nữa, cứ kéo dài mãi, đến lúc đó khó mà chọn đấy!”
Trong mắt ông, gia cảnh , chỉ còn một ông già là ông, Hà Minh Sâm học vấn, trong nhà nhiều tiền, ưu thế duy nhất chính là đứa cháu trai trông cũng , đàn ông thời kỳ đỉnh cao cũng ngắn lắm, thừa dịp còn trẻ xem hỏi vợ nào chút , nếu để tuổi tác tăng lên thì khó mà chọn .
“Cháu dự định .” Hà Minh Sâm gửi lời chúc ngủ ngon cho Diệp Doanh, đặt điện thoại sang một bên.
Ông nội Hà lo lắng: “Cháu định khi nào mới dự định? Trương Nhị Thuận sát vách kìa, lúc trẻ cũng cứng miệng như cháu, giờ cưới một bà đời chồng thứ ba! Người đàn bà đó hung dữ lắm——”
Hà Minh Sâm cảm thấy thể giao tiếp nổi, dậy định về phòng.
Ông nội Hà: “Nghe con bé đó trông xinh lắm, mai với ông ? Dù cũng xem một cái, chắc trúng cháu .”
“Không .” Hà Minh Sâm từ chối dứt khoát.
Ông nội Hà tức đến râu cũng dựng ngược lên, mắng mỏ: “Còn bao nhiêu đang chờ xem kìa! Cháu tưởng con gái bây giờ dễ tìm lắm ? Thằng ranh con!”
Hà Minh Sâm phản bác, cũng lên tiếng, chỉ về phòng đóng cửa .
Hành động khiến ông nội Hà tức hề nhẹ.
Trời hửng sáng, Diệp Doanh tỉnh.
Cô cũng ngủ nướng một chút, lẽ là đồng hồ sinh học hình thành, đến giờ là tỉnh. Cô lỳ giường một hồi lâu, lúc mới xuống lầu rửa mặt.
Nhà vệ sinh nhà họ Diệp vẫn xây xong, cầm một gáo nước, xổm một bên bắt đầu rửa mặt đ.á.n.h răng.
Lúc Diệp Doanh rửa mặt, Diệp ở bên cạnh nhóm lửa củi nấu mì.
Chẳng mấy chốc, một bát mì trứng thơm phức nấu xong.
Ngày thường, hai ông bà đều nỡ ăn trứng gà, gom góp từng quả một, xem ai thu mua , một quả còn đổi năm sáu hào. Chỉ khi cho con cái ăn mới hào phóng.
Mẹ Diệp nấu bát mì cho Diệp Doanh, thả tận hai quả trứng gà.
“Mẹ, và bố ăn ạ?” Diệp Doanh thấy chỉ một bát, nhíu mày hỏi.
Mẹ Diệp hì hì: “Sáng ăn yến mạch với bánh quy , bố con uống cà phê, ngon lắm.”
Bố Diệp ăn sáng xong từ sớm lên núi việc , tinh thần sung mãn, bà vốn dĩ cũng định theo, nhưng con gái còn ở nhà nên ở bữa sáng cho Diệp Doanh.
“Nếu ngon thì con mua cho hai .” Diệp Doanh lập tức .
Mẹ Diệp vội vàng ngắt lời: “Lãng phí tiền đó gì? Bố ăn cái gì mà chẳng ? Tự bỏ tiền mua thì đừng mua nữa.”
Diệp Doanh húp một ngụm nước mì : “Đây là công ty mỗi năm đều phát thẻ ? Chỉ cần cầm thẻ mua là , nếu để đó gì ạ?”