Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 591

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:21:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong lúc chờ cua lông chín, Diệp Doanh cứ tán gẫu chuyện nọ xọ chuyện với cô gái đó. Hai còn trúng mấy chuyện hài hước, cứ thế mãi.

 

Hà Minh Sâm thì bắt đầu rửa khay, đổ phần nước sốt còn thừa , tiện tay đóng gói rác luôn.

 

Thời gian trôi qua nhanh, Hà Minh Sâm mở nắp nồi . Diệp Doanh cầm chiếc hộp, liền đón lấy: “Để .”

 

“Cẩn thận nóng nhé, em bỏng mấy đấy.” Diệp Doanh dặn dò.

 

Cua lông mới lò nóng vô cùng.

 

“Ừ.” Hà Minh Sâm bắt tay , động tác nhanh nhẹn. Chỉ loáng cái xếp xong sáu c.o.n c.ua ba chiếc hộp khác đậy nắp .

 

Diệp Doanh mở túi , Hà Minh Sâm đặt ba chiếc hộp . Cô cho nốt phần hải sản sốt thái đóng gói xong đưa cho khách: “Cảm ơn em nhé, cẩn thận nha.”

 

Đợi khách khỏi, Diệp Doanh cũng , bưng nốt mấy cái đĩa còn chỗ bồn rửa.

 

Hai phân công hợp tác, Hà Minh Sâm rửa đĩa, Diệp Doanh thì lau dọn tủ lạnh và sàn nhà.

 

Đợi rửa xong, phía cô cũng thu dọn xong xuôi.

 

Hôm nay dọn hàng sớm hơn, mới đầy mười một giờ.

 

“Có ăn chút gì mới về ?” Hà Minh Sâm hỏi cô.

 

“Anh ăn gì? Em mời!” Diệp Doanh .

 

Hà Minh Sâm chỉ tay phía : “Mì hầm , ngon lắm, ăn thử xem .”

 

Vừa lúc mới đến, thấy cô chằm chằm cái quầy bán mì hầm đó lâu .

 

“Được!” Diệp Doanh nãy còn thấy mười tám tệ một bát mì hầm là đắt, nhưng nếu mời Hà Minh Sâm ăn cùng thì chẳng thấy đắt nữa. Dù cũng giúp cô nhiều việc.

 

Nên mời , và cô cũng thể nếm thử món ngon đó.

 

Hai đến quầy hàng cách đó xa, Diệp Doanh gọi hai bát mì hầm thịt bò.

 

Gọi xong, họ đợi dãy ghế dài bên ngoài. Diệp Doanh thấy khát nên hỏi Hà Minh Sâm: “Anh uống nước ?”

 

Cô bận rộn cả ngày, trong quầy điều hòa, chỉ thổi quạt, thảo mộc mang theo uống hết từ lâu.

 

Rất khát.

 

khát.” Hà Minh Sâm lắc đầu.

 

“Uống chút mà, mùa hè nóng nực thế . Để em qua xem cái quầy của cô bé tối qua còn ở đó .” Diệp Doanh nhớ đồ uống lạnh hôm qua rẻ ngon nên định mua hai ly.

 

Ngày mai cô nhất định mang thêm một bình nước nữa, thì nguyên tiền mua nước cũng tốn thêm năm tệ .

 

“Đi .” Hà Minh Sâm xong liền về phía quầy mì hầm mấy cái. Đợi cô , thể thanh toán luôn. Đàn ông con trai thể để phụ nữ trả tiền .

 

Diệp Doanh dậy, khi cổng, cô tới quầy mì hầm , cầm điện thoại định quét mã QR: “Hết bao nhiêu tiền ạ?”

 

Hà Minh Sâm lập tức dậy định ngăn . Cô đưa tay chỉ : “Anh đến giúp em, em thấy ngại lắm , chẳng lẽ còn để tốn tiền giúp nữa ? Thế thì em cho đến nữa .”

 

nhanh ch.óng quét mã thanh toán, rảo bước về phía cổng quảng trường, cho cơ hội theo: “Anh đợi em một lát, em mua nước.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-591.html.]

Đợi Diệp Doanh , mì hầm cũng nấu xong, Hà Minh Sâm đang bưng bát đặt lên bàn.

 

Cô đưa cho một ly đồ uống lạnh, với vẻ mặt như vớ món hời: “May mà qua kịp, còn đúng hai ly cuối cùng, còn miễn phí cho em rõ nhiều trân châu với thạch dừa nữa, em thích quá !”

 

“Tốt quá .” Hà Minh Sâm phụ họa theo cô, đưa đôi đũa qua.

 

Diệp Doanh nhận lấy đũa, uống vài ngụm nước lạnh mới bắt đầu ăn mì hầm. Phải rằng đắt cũng cái lý của nó. Những bát mì nước mì xào bình thường ở các quầy hàng khác giá trung bình là tám chín tệ, còn mì hầm nhà mười tám tệ.

 

Thịt bò mềm mượt, c.ắ.n một miếng là thấy tươi ngon mọng nước, ăn ngay là từ thịt bò tươi.

 

Nước sốt đặc sánh, cho khá nhiều trứng gà. Ngoài còn bò viên, thanh cua, xúc xích, nấm hương, và cả ốc loa để tăng thêm vị ngọt...

 

Nguyên liệu phong phú khiến thèm thuồng.

 

Hơn nữa, mì cũng hề ít.

 

Diệp Doanh ăn xong một bát là thấy no căng bụng luôn.

 

Thế nên đường về, cô chậm, thong thả tiêu cơm.

 

Hôm nay đặc biệt náo nhiệt, vỉa hè còn ít bày bán hoa. Từng bó hoa gói đẽ, còn lấp lánh ánh đèn, trông bắt mắt.

 

Mỗi khi ngang qua, Diệp Doanh đều liếc vài cái. Không mua, mà đơn giản chỉ là thấy hiếu kỳ thôi.

 

phía , Hà Minh Sâm đẩy xe theo , cũng bước chậm.

 

“Hà Minh Sâm——”

 

Diệp Doanh sực nhớ định với chuyện , gọi một tiếng nhưng thấy ai thưa, liền dừng bước đầu thì thấy đang mua đồ ở một quầy hàng.

 

Cô cũng giục, nguyên tại chỗ đợi.

 

Hà Minh Sâm trả tiền xong cũng nhanh ch.óng bước tới.

 

“Anh mua gì thế?” Diệp Doanh tò mò.

 

Hà Minh Sâm xòe bàn tay , trong lòng bàn tay là một chú gấu trúc nhỏ đan bằng thủ công, nó còn đeo một cái túi, trông vô cùng đáng yêu và tinh tế, là một cái móc khóa.

 

“Ôi cái quá mất!” Diệp Doanh cầm lấy, còn bóp bóp mấy cái. Cô sang cô gái đang bày hàng đằng , tay của đối phương hình như khuyết tật, đang khó nhọc đan móc.

 

dùng đến, tặng cho em đấy.” Hà Minh Sâm .

 

Thấy cô gái đó nên ủng hộ một chút là một nguyên nhân, nghĩ rằng cô chắc sẽ thích và tặng cô cũng là một nguyên nhân khác.

 

“Thế thì em khách sáo nhé? Em cũng đang thiếu một cái móc khóa đây.” Diệp Doanh lấy hai chiếc chìa khóa lẻ loi , “Cứ để thế mang mang , em cũng sợ rơi mất.”

 

“Đừng khách sáo, cũng món đồ gì quý giá .” Hà Minh Sâm đương nhiên cô thiếu một cái móc khóa. Anh đưa tay nhận lấy chìa khóa của cô: “Để móc cho.”

 

“Anh ơi, mua cho bạn gái một bó hoa ạ?” Một bé gái tới, trong thùng của bé xách nhiều bó hoa, vì sức nhỏ nên xách trông vất vả.

 

Diệp Doanh dáng gầy gò của cô bé, sắc mặt còn vàng vọt, mà giờ gần mười hai giờ đêm . Cô xổm xuống lựa hai bông, : “Chị thể mua hai bông hoa. Muộn , em sớm về nghỉ ngơi nhé.”

 

“Em cảm ơn chị ạ.” Cô bé vui mừng, “Lúc nãy em bán sáu tệ một bông, nhưng em thể lấy chị năm tệ thôi ạ.”

 

“Không , chị mười hai tệ tiền lẻ đây, đưa cho em cả đấy.” Diệp Doanh đưa tiền cho cô bé, “Sớm về ngủ nhé.”

 

 

Loading...