Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 587

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:21:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diệp Doanh chú ý thấy, nhóm của Trần Đại Ngụy chỉ lựa những c.o.n c.ua từ 2.5 lạng trở lên.

 

Thế nên những c.o.n c.ua họ loại thực vẫn chất lượng, đủ tiêu chuẩn lên bàn ăn và đem bán.

 

Bởi vì theo giá thị trường hiện tại, cua lông từ 1.5 lạng đến 2 lạng cũng thể bán giá vài chục tệ một cân, nhưng loại từ 2.5 lạng trở lên đến 3 lạng thì giá đắt hơn nhiều.

 

Hà Minh Sâm và mấy đang lựa cua, từng chiếc xe tải dừng ở gian hàng bán sỉ, mua hàng trăm cân một lúc. Trần Đại Ngụy liên tục cân hàng ghi sổ bận rộn ngừng.

 

Lựa xong cua lông, Trần Văn Kiệt dẫn họ mua tôm tít.

 

“Lấy loại nhỏ một chút nhé? Thịt chắc.” Trần Văn Kiệt dẫn họ đến một gian hàng khác, qua chi chít là tôm tít.

 

Lớn, nhỏ, trung bình đều đủ.

 

Ai thấy Trần Văn Kiệt cũng đều nể mặt vài phần, nên họ nhanh ch.óng mua một túi tôm tít với giá rẻ.

 

Tiếp theo, họ mua thêm mực ống, ốc đinh, mực con, bào ngư——

 

Tất cả đều là giá sỉ, còn tươi.

 

Khi chuẩn đầy đủ những thứ , trời cũng dần sáng. Hà Minh Sâm với Trần Văn Kiệt: “Làm phiền quá, ăn sáng chút ?”

 

“Chuyện nhỏ thôi mà , để dịp khác , em về ngủ đây, chiều còn theo bọn họ bốc hàu.” Trần Văn Kiệt cùng, vẫy vẫy tay với Hà Minh Sâm trong, quên dặn: “Thiếu gì đừng khách sáo, cứ bảo thằng em một câu, sắp xếp ngay!”

 

Diệp Doanh những lời đậm chất "xã hội" của mà thấy buồn .

 

Tuy nhiên, những túi lớn túi nhỏ hải sản xe đẩy, cô bỗng nổi. Sau khi cô và Hà Minh Sâm xích mích, cô tự lấy hải sản, quả thực bao giờ lấy cái giá nữa.

 

Bất đắc dĩ, đó cô trộn thêm một ít hàng đông lạnh, cộng thêm việc kinh doanh, ăn sa sút, nhanh thu đủ chi và trụ nổi nữa.

 

Hà Minh Sâm nhận vẻ thắc mắc của cô nên giải thích nguyên nhân.

 

Hai tháng , khi bờ biển, cứu một bé, chính là đứa cháu trai mà bà Lý nhắc đến. Người trai của bà gần năm mươi tuổi mới mụn con.

 

Lúc đuối nước, Trần Văn Kiệt cũng đang ở bờ, nhưng bơi, sợ đến mức đờ . Cuối cùng đang định liều mạng xuống cứu thì thấy Hà Minh Sâm lao xuống nước đưa lên.

 

Lúc cứu lên, ngừng thở, Hà Minh Sâm thực hiện sơ cứu hô hấp nhân tạo mới cứu một mạng.

 

Bố bên cạnh sợ đến nhũn cả chân, hết lời cảm ơn Hà Minh Sâm.

 

Khu gian hàng đó đều là của nhà họ. Bà Lý lấy chồng , những năm qua cả nhà đều thuê trong các gian hàng . Trần Văn Kiệt cũng đời lăn lộn từ sớm, giờ quản lý việc trong gian hàng và lấy hàng, cũng nhận một khoản lương.

 

Hà Minh Sâm cứu em họ , cũng giống như cứu vãn sự định của gia đình họ.

 

Chút giúp đỡ , dù là trong mắt nhà họ Lý nhà họ Trần, thực sự đều là việc tiện tay mà thôi.

 

Diệp Doanh hiểu .

 

Chẳng trách Trần Văn Kiệt cũng cung kính với Hà Minh Sâm. Lúc đó chỉ và đứa em họ ở đó, nếu chuyện gì xảy xuống cứu, dù trở mặt thành thù thì trong lòng cũng sẽ sinh hiềm khích.

 

Nói chừng bên ngoài còn đồn đại chiếm đoạt gia sản nên mới hại đứa con trai duy nhất của .

 

“Lúc đó hỏi ăn hải sản , ông thể cho một gian hàng miễn phí, hải sản cũng thể lấy sỉ giá rẻ, từ chối. Sau chẳng thấy em đang bán hải sản ? liền nhớ đến chuyện , nghĩ xem lấy ít hàng rẻ .” Hà Minh Sâm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-587.html.]

 

Thực còn một chuyện Hà Minh Sâm , lúc đó nhà họ Lý đưa cho năm mươi vạn tiền thù lao nhưng nhận.

 

Cũng chỉ là việc tiện tay thôi, vì tiền.

 

“Vậy là đang dùng ân tình của để giúp em ăn ?” Diệp Doanh thấy ngại ngùng quá.

 

Trước đây cô từng cùng Hà Minh Sâm đến nơi , tự nhiên cũng từng kể về những chuyện .

 

“Ân tình chẳng để dùng ? Đi nhiều cũng lợi cho quan hệ.” Hà Minh Sâm nghiêm túc hươu vượn, khiến Diệp Doanh bật .

 

“Cảm ơn nhé.” Cô .

 

“Chuyện nhỏ mà.”

 

Diệp Doanh: “Anh cứ đợi đấy, đợi em ăn phát đạt , chắc chắn thiếu phần , lúc đó em sẽ mời góp vốn!”

 

Hà Minh Sâm vì điều đó, nhưng để khích lệ cô, gật đầu: “Vậy em nhanh lên nhé, nhất là ăn hồng phát đến mức mở cửa hàng chi nhánh, để khỏi cái công việc tẻ nhạt nữa.”

 

“Anh công việc đó mà, dù cũng là đội trưởng cơ mà!”

 

Lúc Diệp Doanh câu , Hà Minh Sâm cô thật kỹ, thấy cô một cách chân thành, thấy tự ti.

 

Chỉ là một đội trưởng bảo vệ trung tâm thương mại thôi, mà qua lời cô cứ như thể đội trưởng đội cảnh sát giao thông bằng.

 

Phố xá dần trở nên nhộn nhịp, Diệp Doanh và Hà Minh Sâm cũng ăn một bữa sáng bên đường, chợ mua thêm gia vị và gừng hành tỏi cần thiết mới về.

 

Anh kéo xe đẩy trong .

 

Diệp Doanh thì nhanh ch.óng xử lý những thứ cần sơ chế, chuẩn những gì cần thiết.

 

Những việc lặt vặt quá nhiều, may mà cô từ nhỏ thạo việc, bóng dáng bận rộn cứ xoay quanh trong bếp.

 

Gần trưa, điện thoại của Diệp Doanh bỗng vang lên, là tin nhắn của Hà Minh Sâm: 【 đang ở ngoài cửa.】

 

Diệp Doanh rửa tay mở cửa.

 

Hà Minh Sâm đang ngoài cửa, tay xách một phần cơm hộp: “Vừa ăn cơm xong, mua cho em một phần.”

 

“Anh đang ?” Diệp Doanh .

 

“Nghỉ trưa mà, cũng ngại về nên tiện thể mang cơm cho em luôn.” Hà Minh Sâm nhớ hôm qua cô bỏ cả hai bữa cơm, đoán hôm nay chắc cũng bận đến quên ăn nên mới mang tới.

 

Anh chỉ mua cơm mà còn mua thêm ít trái cây.

 

“Cảm ơn quá .” Diệp Doanh , “ , em quên đ.á.n.h thêm một chiếc chìa khóa cho , nào cũng đợi bên ngoài.”

 

Căn nhà hai thuê, tiền nhà Hà Minh Sâm còn trả cho ba tháng, đó từng ở ngày nào.

 

Diệp Doanh thấy chuyện thật đạo.

 

“Giờ cũng chuyển đến, cần chìa khóa , lúc nào cần sẽ hỏi em.” Hà Minh Sâm đặt hộp cơm lên bàn, “Xong việc ?”

 

 

Loading...