Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 585
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:21:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 258 Nữ phụ giàu nhờ thực lực (3)
Mười hai giờ đêm, khi thu dọn quầy hàng xong, Diệp Doanh đóng cửa, chuẩn về nhà.
“Về sớm thế em?” Bà chủ quầy bên cạnh hỏi.
“Chỗ còn em bán rẻ chị ạ, thì cũng đổ thôi. Mấy tiếng nữa em chợ lấy hàng , nên tranh thủ về nghỉ ngơi chút.” Diệp Doanh dùng giọng điệu đầy bất đắc dĩ trả lời.
Kinh doanh đều chẳng dễ dàng gì, bọn họ ăn về đêm. Tuy lúc quảng trường còn mấy , nhưng phần lớn các tiểu thương đều sẽ cố nán đến một hai giờ, hoặc thậm chí ba bốn giờ sáng mới về.
Chỉ hy vọng bán thêm đơn nào đơn nấy.
Diệp Doanh nếu bán hết từ sớm nên dọn hàng, khác chắc chắn sẽ thấy khó chịu trong lòng. là ép đến mức bất đắc dĩ nghỉ ngơi để lát còn lấy hàng, lòng liền thấy cân bằng hơn.
“Về , về , em cái nghề cũng chẳng dễ dàng gì.” Đối phương cũng thở dài theo.
Diệp Doanh: “Giờ gì mà dễ chị? Ai cũng vất vả cả.”
Mấy lắc đầu thở dài kết thúc chủ đề chuyện phiếm, Diệp Doanh cùng Hà Minh Sâm phía ngoài quảng trường.
Hà Minh Sâm gương mặt đầy vẻ sầu lo nhưng diễn đạt của Diệp Doanh, khóe miệng hiện lên một nụ nhàn nhạt. Anh kéo chiếc xe đẩy, sải bước theo cô.
Ra khỏi cổng lớn, vẫn còn một quầy bán nước dọn. Diệp Doanh bỏ mười tệ mua hai ly đồ uống lạnh, đưa một ly cho Hà Minh Sâm.
Gió đêm nhẹ nhàng mơn trớn, thổi thoải mái.
Diệp Doanh bất giác chậm bước , trò chuyện với Hà Minh Sâm, tính toán thu nhập hôm nay.
Xem khi trừ chi phí, kiếm bao nhiêu tiền.
Công việc tuy bận rộn, nhưng thu nhập hơn hẳn lúc thuê. Hôm nay coi như vận may , bán nhiều hơn một chút, thu nhập tăng thêm một trăm tệ.
Hai qua đèn xanh đèn đỏ, băng qua đường cái, rẽ một con hẻm nhỏ.
Con đường trong hẻm nhỏ nhấp nhô bằng phẳng, ánh đèn vàng vọt lờ mờ. Trước đây khi qua đây một , Diệp Doanh luôn cảm thấy sợ hãi.
từ khi thuê nhà ở đây, nào Hà Minh Sâm cũng đến cùng cô dọn hàng đưa cô về.
Hai đến một căn nhà nhỏ, Diệp Doanh lấy chìa khóa mở cửa, Hà Minh Sâm đẩy xe trong, đó cũng nán lâu, với cô: “Sáng mai vẫn nghỉ, sẽ chợ kéo hàng giúp em.”
“Để em cùng nhé? Em còn bao giờ, lỡ ngày nào đó bận, em cũng tự lấy chứ, dù đây cũng là ăn lâu dài.” Từ lúc Hà Minh Sâm sẽ lo tìm nguồn hàng, Diệp Doanh quả thực mặc nhiên để nửa đêm nào cũng dậy kéo hàng cho .
Ban ngày còn , đây là giúp đỡ công.
Diệp Doanh cũng từng đề nghị trả tiền cho , nhưng đều nhận. Cô cũng tại hưởng sự đãi ngộ , chẳng qua là vì Hà Minh Sâm thích cô, đang theo đuổi cô.
Mà cô lợi dụng phần tình cảm của , cuối cùng nhẹ nhàng chỉ thể bạn, lưng theo đuổi nam chính Tống Thành, thậm chí còn một đứa con gái lụy tình.
Diệp Doanh cảm thấy, chắc chắn là do bản ích kỷ, đáng thương đáng hận, nên kết cục mới thê t.h.ả.m như .
“Bốn giờ sáng là dậy , em chịu nổi ? Hay là để dịp khác?” Hà Minh Sâm nâng tay xem đồng hồ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-585.html.]
“Có gì mà chứ? Chỉ cần kiếm tiền là em hết!” Diệp Doanh xong còn nhấn mạnh, “Hồi , em còn thường xuyên thức trắng đêm tăng ca mà. Làm ăn riêng cho thì càng chăm chỉ hơn!”
Cô một cách thản nhiên, ánh mắt trong trẻo, suýt chút nữa là thẳng chữ " kiếm tiền" và "thiếu tiền" lên mặt luôn .
Hà Minh Sâm hề thấy phản cảm, ngược còn tán thưởng: “Vậy thì bốn giờ gặp, sẽ đến đây đợi em.”
“Đừng——” Diệp Doanh định cần, nhưng nghĩ đến con hẻm nhỏ lúc bốn giờ sáng, cùng với những con phố tối đen bóng , cô lặng lẽ nuốt những lời còn trong.
Mặc dù cô cũng coi như c.h.ế.t một , nhưng nghĩ vẫn thấy rợn tóc gáy.
Hà Minh Sâm thấu suy nghĩ của cô, khóe môi khẽ nhếch lên, để một câu: “Nghỉ ngơi sớm .”
“Anh cũng thế nhé.”
“Ừ.”
......
Hà Minh Sâm rời , Diệp Doanh nhanh ch.óng rửa mặt lên giường.
Căn phòng nhỏ ở tầng một, trần nhà vài vết nứt, nước sơn cũng ngả vàng. Nhà cũ thì thường như , nhưng dù thế, những thứ cần thiết đều đủ, vẫn hơn ở quê nhiều.
Diệp Doanh tấm phản gỗ mua từ đồ cũ, thực cô cũng ngủ .
Cô hồi tưởng quãng đường qua, còn gọi là “cốt truyện”. Mỗi một bước dường như đều thiết lập sẵn, kết cục cuối cùng dường như cũng định đoạt từ đầu.
Chẳng gì để oán trách, nhưng giờ nghĩ , vẫn thấy thật đáng tiếc. Cô quên mất tâm nguyện ban đầu của , cô đến đây ban đầu vốn chỉ chăm chỉ kiếm tiền để cha cuộc sống hơn.
Để bản tiền đồ, báo đáp cha .
mỗi bước đều trái với mong ban đầu. Nghĩ kỹ , lúc cô gặp Hà Minh Sâm, thứ đều đang phát triển theo hướng , nhưng chẳng bao lâu chính tay cô phá hỏng.
Chẳng qua là vì cô cảm thấy Hà Minh Sâm hiện tại chỉ là một đội trưởng bảo vệ trung tâm thương mại bình thường, lương tháng chỉ năm nghìn tệ, vẻ vang cho lắm.
chính cô, lúc quen , cũng chỉ là một bán hàng rong ven đường. May mắn thì một ngày kiếm một hai trăm tệ, may thì chỉ kiếm vài chục tệ, gặp ngày mưa còn lỗ vốn.
Thực ban đầu Diệp Doanh cũng tiếp xúc với Hà Minh Sâm, bài xích việc từ từ tìm hiểu . Dù bên cạnh cũng ai, giúp đỡ cũng . Sau đó cái gọi là nam chính trong cốt truyện xuất hiện, thứ liền đổi tất cả.
Diệp Doanh ôm chăn xoay giường một cách đầy bất đắc dĩ. Chuyện yêu đương tình báo gì đó thật quá phiền phức, điều cô khắc cốt ghi tâm hiện giờ là gia đình đang thiếu tiền, là cảm giác bất lực khi cha ốm đau.
Cô thấy ơn Hà Minh Sâm, vì lúc đó khi Diệp qua đời, ngay cả tiền mai táng cũng , chính xuất hiện, giúp cái gia đình tan nát lo liệu hậu sự chu .
Diệp Doanh nghĩ mà thấy với . Có lẽ cô cũng chẳng lành gì, nhưng cô nữa.
Cô sẽ nhanh ch.óng thích nghi, đó càng nỗ lực kiếm tiền hơn!
Bốn giờ sáng, trời vẫn còn tối mịt.
Hà Minh Sâm xuất hiện đúng giờ ở cửa. Anh gõ cửa mà chỉ gửi tin nhắn cho Diệp Doanh, lặng lẽ đợi bên ngoài.
Diệp Doanh mở cửa, kéo xe đẩy : “Đi thôi!”