Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 538

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:13:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ồ." Tiểu Nhạc Nhạc nửa hiểu nửa , gật gật đầu, sang Liễu Thanh Thư, "Bây giờ ba hai mươi tám tuổi, bao nhiêu tuổi ạ?"

 

"Mẹ mười tám tuổi." Liễu Thanh Thư .

 

Tiểu Nhạc Nhạc lập tức tiếp: "Con bốn tuổi rưỡi!"

 

"Nhạc Nhạc bốn tuổi rưỡi, chào con nha ——"

 

"Chào ạ ——"

 

......

 

Một lớn một nhỏ đang trò chuyện vui vẻ, chú ý đến sắc mặt Cận Hằng trầm xuống, trái tim mới tự lừa dối trấn an suốt một đêm, giờ một nữa tan nát thành trăm mảnh.

 

Đến lúc mấy định ngoài thì đến lượt tiểu Nhạc Nhạc vui.

 

Tiểu Nhạc Nhạc và Liễu Thanh Thư ở ghế , bé ôm lấy Liễu Thanh Thư, rúc lòng cô, thì thầm tai cô: "Ba là cái đuôi nhỏ!"

 

Như thì lát nữa bé sẽ thể nũng để đòi ăn que cay nữa.

 

Liễu Thanh Thư còn kịp gì, Cận Hằng lạnh lùng lên tiếng: "Cận Nhất Dương, con coi điếc đấy ?"

 

Tiểu Nhạc Nhạc sợ tới mức ôm c.h.ặ.t lấy Liễu Thanh Thư ngay lập tức.

 

Liễu Thanh Thư ôm tiểu Nhạc Nhạc: "Chúng như , cùng thăm Manh Manh mà, tối qua ba còn đưa chúng trung tâm thương mại chơi nữa."

 

Cận Hằng bắt chính xác từ ngữ cô : Anh , đưa, chúng chơi.

 

Chứ hai họ đưa con trai chơi.

 

Dây thần kinh nhạy cảm của đàn ông già một nữa chạm , đôi môi mỏng càng mím c.h.ặ.t hơn.

 

Tiểu Nhạc Nhạc thấy lý, thế là thành khẩn xin Cận Hằng: "Ba ơi, con xin ."

 

Nếu hôm nay thể chơi tiếp thì quá, tối qua vui, nhưng lẽ hôm qua ba việc chăm chỉ nên tiền thẻ cho bọn họ.

 

Hy vọng hôm nay thể thẻ ở khu vui chơi đó, hai họ thể chơi miễn phí.

 

Trong phòng bệnh ở bệnh viện.

 

Cả gia đình ba nhà họ Hứa đều mặt.

 

Hứa Diệp khi thấy Cận Hằng cái đầu tiên, vẻ mặt khựng một chút.

 

Những ở vị trí cao lâu, nếu cực kỳ ngạc nhiên thì thường sẽ dễ dàng để lộ cảm xúc của .

 

Chỉ thấy Cận Hằng từ xuống mấy với vẻ tò mò, cuối cùng thốt một câu: "Vừa vận động về ?"

 

Nếu mặc đồ giải trí? Đột nhiên đổi phong cách thế , chút quen.

 

Hơn nữa, hôm nay là ngày việc, theo thì tập đoàn Cận thị dạo phát triển khá , đáng lẽ bận rộn mới đúng.

 

Cận Hằng phớt lờ câu hỏi của Hứa Diệp, xoay hành lang.

 

Hứa Diệp khẽ ho một tiếng, theo ngoài, bồi thêm một câu: "Được đấy, trông trẻ ."

 

Cận Hằng: "......"

 

Đây chẳng là đ.â.m cho một nhát còn bồi thêm một đao ?

 

Tiểu Nhạc Nhạc và tiểu Manh Manh cùng tiếp tục chơi đồ chơi của ngày hôm qua, còn chia sẻ đồ chơi mới mua hôm nay nữa, vui đến quên cả lối về.

 

Hàn Du Vi và Liễu Thanh Thư ghế sofa, cô rót cho cô một ly hoa.

 

"Cảm ơn." Liễu Thanh Thư uống một ngụm cho thấm giọng.

 

Hàn Du Vi xuống, : "Mấy năm nay em chẳng đổi chút nào cả, vẫn giống như đây."

 

Liễu Thanh Thư tiếp tục nâng ly uống, úp mở : "Vẫn đổi nhiều lắm ạ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-538.html.]

Tự nhiên thêm một đứa con và một "chồng", bấy nhiêu thôi cũng đủ để tâm thế cô đổi .

 

"Chị nhận ." Hàn Du Vi , "Lúc đầu chị còn lo em sống , giờ xem là chị lo hão ."

 

Chí ít thì trạng thái của Liễu Thanh Thư cho thấy những năm qua cô và Cận Hằng ở bên thoải mái.

 

Liễu Thanh Thư cũng , ngoại trừ cô và Cận Hằng, sẽ thứ ba là "cô ".

 

Hứa Diệp và Cận Hằng ở bên ngoài bàn chuyện ăn, tiểu Nhạc Nhạc và tiểu Manh Manh chơi đồ chơi, Liễu Thanh Thư lúc đầu còn sợ chuyện gì để với Hàn Du Vi, cùng tần trò chuyện.

 

Ai ngờ, hai như gặp , dù chỉ là những chủ đề đơn giản nhất cũng cảm thấy thoải mái, tự nhiên.

 

Trước khi rời , Hàn Du Vi với Liễu Thanh Thư một câu: "Chị cảm thấy em đổi trở ."

 

"Dạ?" Liễu Thanh Thư hiểu.

 

"Không gì, như thế cũng ." Hàn Du Vi xong còn bổ sung, "Cận Hằng đối xử với em luôn ."

 

Câu thì Liễu Thanh Thư hề phản bác.

 

Trên xe.

 

Tiểu Nhạc Nhạc hôm nay chơi muộn nên lúc ở xe buồn ngủ díu cả mắt .

 

Liễu Thanh Thư với Cận Hằng: "Nghe cuối tháng là tiệc thọ của Hứa lão gia t.ử, lúc đó ?"

 

Cô là Hàn Du Vi .

 

"Ừm, hai ngày tới sẽ bảo đến tận nhà định đoạt lễ phục cho em, lúc đó sẽ đưa em và Nhạc Nhạc cùng ." Cận Hằng tiếp lời.

 

"Em cũng ?" Liễu Thanh Thư vẫn còn lo lắng.

 

Cận Hằng kiên nhẫn : "Manh Manh chẳng mời Nhạc Nhạc ? Một thể trông trẻ , hơn nữa cũng chỉ là một bữa tiệc bình thường thôi, em cứ coi như chơi một chút."

 

Liễu Thanh Thư cũng chút tò mò về bữa tiệc của những gia đình đại hào môn như thế , nên từ chối.

 

Nếu cô thì đúng là cũng yên tâm để Cận Hằng một trông tiểu Nhạc Nhạc.

 

Ngày hôm .

 

Nhà thiết kế định đoạt dẫn theo hai trợ lý đến nhà, Liễu Thanh Thư trận thế cho giật , nhưng dựa vài Cận Hằng vung tiền như rác mua cho cô cả một phòng đầy túi xách và quần áo hàng hiệu, cô nhanh ch.óng lấy bình tĩnh.

 

Cận Hằng với cô, nếu sợ lộ sơ hở mặt ngoài thì cứ cố gắng chuyện, đồng thời giữ cảm xúc định.

 

Chỉ cần bất động thanh sắc, khác tự nhiên sẽ đoán đang nghĩ gì.

 

Liễu Thanh Thư để mặc cho nhà thiết kế xoay vần, cô vẫn còn tỉnh ngủ, ngáp mấy cái liền, híp mắt phối hợp.

 

Loay hoay một hồi lâu, cuối cùng cũng kết thúc, Liễu Thanh Thư thở phào nhẹ nhõm.

 

"Vậy chúng xin phép về , gì sẽ liên lạc ạ." Nhà thiết kế mỉm với Liễu Thanh Thư.

 

Liễu Thanh Thư: "Làm phiền ."

 

"Đó là việc nên ạ."

 

......

 

Đêm dần về khuya.

 

Nhà thiết kế bảo hai trợ lý về nhà , đợi đến khi trong văn phòng còn ai, cô mới gọi một cuộc điện thoại: "Trịnh phu nhân."

 

Nhà họ Trịnh.

 

Lâm Tân Ngữ ngoài ban công, áp điện thoại tai, thấp giọng hỏi: "Cô phát hiện điều gì ?"

 

"Không gì bất thường cả ạ." Nhà thiết kế lắc đầu, "Cô và thiếu gia Nhạc Nhạc vẫn thiết, giống như con ."

 

"Bút ghi âm thì ? Đã đặt ?" Lâm Tân Ngữ hỏi.

 

 

Loading...