Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 536

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:12:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai đang xuống thang cuốn, Liễu Thanh Thư liền thấy Lâm Hạnh Ngữ .

 

vội vàng tới, dường như cũng định rời .

 

Liễu Thanh Thư đang chăm chú cái màn hình đầu Lâm Hạnh Ngữ.

 

Cận Hằng: "Nhìn thấy gì ?"

 

"Ơ——" Liễu Thanh Thư kỹ một , đó đầu , kinh ngạc , "Độ thiện cảm của Trịnh Lập Thịnh cũng đang giảm bớt, tại thế nhỉ? Mỗi em thấy đều là một trăm mà."

 

"Hơn nữa, còn cảnh báo nữa."

 

Ánh mắt Cận Hằng lóe lên một cái trong nháy mắt, đáp lời, về phía Lâm Hạnh Ngữ, mắt híp .

 

Thực khi Liễu Thanh Thư với về độ thiện cảm gì đó, tưởng tượng nổi, luôn cảm thấy thật huyền ảo, nhưng qua hai kiểm chứng , coi như xác định .

 

Lâm Hạnh Ngữ quan tâm đến cái "độ thiện cảm" như , thì cứ để cô lo sốt vó một phen.

 

"Em đang chuyện với đấy!" Liễu Thanh Thư vẫn luôn Lâm Hạnh Ngữ, mấy câu mới phát hiện Cận Hằng chẳng thèm đáp lời.

 

"Ba ơi!" Nhạc Nhạc gọi theo một tiếng, "Mẹ đang chuyện với ba đấy!"

 

Cận Hằng thu hồi suy nghĩ, hai con, cả hai đều trợn tròn mắt , đồng loạt bĩu môi, biểu cảm gần như nhất trí.

 

Nhìn thấy hai con như , khóe môi Cận Hằng nở một nụ nhạt.

 

"Anh còn nữa." Liễu Thanh Thư cảm thấy quá đáng lắm .

 

"Còn nữa." Nhạc Nhạc lặp theo cô, bé còn đưa đôi bàn tay mập mạp của , vỗ mạnh hai tay để bày tỏ sự bất mãn.

 

Liễu Thanh Thư Nhạc Nhạc cho phì , vẻ mặt chút nhịn nữa .

 

Nhạc Nhạc từ Cận Hằng tụt xuống, Liễu Thanh Thư dắt tay bé, thang cuốn tới, hai liền Cận Hằng, còn cố ý nhanh.

 

Cận Hằng bóng lưng của họ, nụ mặt đột ngột sâu thêm.

 

Đến lúc lên xe, Nhạc Nhạc và Liễu Thanh Thư đều ở hàng ghế , Cận Hằng tiếp tục đóng vai tài xế, thông qua gương chiếu hậu thể thấy hai đang đùa nghịch.

 

thật là trẻ con.

 

Liễu Thanh Thư nắm lấy bàn tay mập mạp của Nhạc Nhạc, nhẹ nhàng kéo kéo ngón tay nhỏ của bé, miệng còn lẩm bẩm: "Xào củ cải xào củ cải——" Cô dùng tay hình con d.a.o, "thái" vài cái lên khuỷu tay bé, "thái thái thái—"

 

"Rửa trái cây rửa trái cây——" Cô xoa xoa tay Nhạc Nhạc, "vò vò vò——"

 

Thật sự là trắng trẻo mềm mại, hận thể nhào nặn thật mạnh mấy cái.

 

Nhạc Nhạc nhột nắc nẻ.

 

Liễu Thanh Thư còn đổi lời: "Em bé mập em bé mập——" Cô sờ về phía eo bé, "nhéo nhéo nhéo——"

 

"A——" Nhạc Nhạc kêu mấy tiếng, hình nhỏ bé xoắn thành một cục.

 

Liễu Thanh Thư thấy thèm, tiếp tục tấn công Nhạc Nhạc: "Em bé mập em bé mập——"

 

"Ha ha ha ha——"

 

Trong xe tràn ngập khí vui vẻ phấn khởi, Cận Hằng cảm thấy âm nhạc cũng trở nên ồn ào một cách lạ thường, đưa tay vặn nhỏ nó , tránh ảnh hưởng đến việc hai con nô đùa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-536.html.]

Hai đưa Nhạc Nhạc đến khu vui chơi trẻ em trong trung tâm thương mại gần đó.

 

Liễu Thanh Thư dường như hóa thành một đứa trẻ ba tuổi, cùng Nhạc Nhạc chơi đùa trong nhà bóng.

 

Cận Hằng ở khu vực chờ dành cho phụ bên cạnh, chống cằm về hướng hai đang đùa nghịch.

 

Liễu Thanh Thư và Nhạc Nhạc đang đẩy một chiếc thuyền nhỏ lên, khi lên đến đỉnh, cô liền trong thuyền: "Con đẩy xuống đấy nhé."

 

"Vâng ạ~~" Bàn tay nhỏ của Nhạc Nhạc đặt thuyền, sức đẩy.

 

Khổ nỗi sức bé quá nhỏ, Liễu Thanh Thư ngừng cổ vũ: "Cố lên, cố lên, fighting~"

 

Mặt Nhạc Nhạc đỏ bừng cả lên, Liễu Thanh Thư dùng tay chèo ngoài, thuận lợi trượt xuống, lao đống bóng nhựa, bóng bay tứ tung.

 

Sau khi cô trượt xuống, Nhạc Nhạc chạy xuống, tiếp tục cùng cô đẩy lên, trượt.

 

Liễu Thanh Thư là vui vẻ dường nào, ngay cả Cận Hằng cũng lây lan, khóe miệng nhếch lên.

 

"Cái đó là cái gì thế?" Liễu Thanh Thư chỉ thiết tháp hỏi Nhạc Nhạc.

 

"Là s.ú.n.g ạ." Nhạc Nhạc dậy, cầm một quả bóng nhựa lên, nhét trong s.ú.n.g, nhấn mạnh cái nút màu đỏ, quả bóng nhựa liền b.ắ.n văng ngoài.

 

"Còn cái nữa." Nhạc Nhạc cầm một quả bóng nhựa, đặt trong đường ống, quả bóng liền xoay vòng vòng trong đường ống trong suốt, cuối cùng lao v.út lên trung rơi xuống.

 

"Oa——" Liễu Thanh Thư tò mò , đầu Cận Hằng một cái, "Thằng bé nhiều thật đấy."

 

Cận Hằng khẽ, đó nụ từ từ thu liễm, đáy mắt nhuốm một tia chua xót.

 

Loại khu vui chơi trẻ em đối với Nhạc Nhạc mà , đều là những thứ chơi đến chán , bởi vì yên tâm để dì Lý đưa đến những nơi quá phức tạp.

 

Khu vui chơi trẻ em ở nhà chơi chán thì đến trung tâm thương mại chơi cùng các bạn nhỏ, các trung tâm thương mại lớn nhỏ gần nhà đều chơi hết lượt , kiểu gì cũng thấy qua.

 

đối với Liễu Thanh Thư mà , cô mười tám tuổi từng thấy qua thế giới bên ngoài, thể học, ăn no mặc ấm lắm .

 

Cận Hằng nên gì, trông cô quả thực còn chơi vui vẻ hơn cả Nhạc Nhạc.

 

Nhạc Nhạc lau mồ hôi trán, lao xuống đẩy thuyền , đó tiếp tục đẩy thuyền cho Liễu Thanh Thư, chỉ cam chịu mà còn hớn hở.

 

Vốn dĩ là dự định đưa Nhạc Nhạc đến chơi một tiếng đồng hồ để dỗ dành bé.

 

Kết quả, bản Liễu Thanh Thư chơi quá hăng, hai ở bên trong chơi suốt ba tiếng đồng hồ, dần dần cũng chẳng còn bạn nhỏ nào nữa, họ cũng ngại ngùng, chuẩn về.

 

Nhân viên công tác mỉm tới: "Trải nghiệm thấy thế nào ạ?"

 

Liễu Thanh Thư xổm xuống xỏ giày cho Nhạc Nhạc: "Rất ạ, cảm ơn."

 

"Mọi cân nhắc thẻ ạ? Sau khi thẻ thì giá cả rẻ, hôm nay còn ưu đãi lớn, chỉ hôm nay thôi ạ." Nhân viên công tác cầm gói dịch vụ bắt đầu giới thiệu.

 

Lúc họ chơi, nhân viên công tác chú ý , cảm thấy đơn hàng thể thành công, bởi vì đàn ông đưa họ đến ăn mặc vest chỉnh tề, qua là thấy khí độ bất phàm.

 

Chắc chắn là gia đình thiếu tiền.

 

"Muốn thẻ ạ!" Nhạc Nhạc liền .

 

Dì Lý đưa chơi, chỉ cần vui, dì Lý sẽ thẻ.

 

Cái càng vui hơn, thẻ để cùng đến chơi.

 

Nhân viên công tác càng nhiệt tình giới thiệu hơn: "Chúng thẻ nửa năm, còn thẻ năm nữa, nếu lẻ một thì ba trăm chín mươi tám tệ một , thẻ thì ưu đãi ạ."

Loading...