Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 533

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:12:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liễu Thanh Thư cũng mê hoặc, hai hôn khó rời khó bỏ.

 

"Ba ơi! Điện thoại!" Giọng của Nhạc Nhạc vang lên lầu.

 

Liễu Thanh Thư lập tức hốt hoảng, sực tỉnh , đưa tay đẩy Cận Hằng , nhất quyết buông, càng thêm sức nghiền nát cánh môi cô, hút lấy hương vị thơm tho trong miệng cô.

 

"Nhạc Nhạc cúp điện thoại ." Nhạc Nhạc thấy lầu bật đèn, từ từ xuống cầu thang.

 

Trong tình thế cấp bách, Liễu Thanh Thư dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh Cận Hằng , vẫn bất động, mắt thấy Nhạc Nhạc sắp xuống đến nơi, cô gấp đến độ mồ hôi đầm đìa, lúc Cận Hằng mới buông miệng , giọng khàn khàn vang lên bên tai cô: "Sẽ một ngày, em sẽ nhớ tất cả. Nếu em chọn về bên cạnh cha con , thì chứng tỏ nơi mới là nơi em nên ở , ai thể đưa em rời khỏi ."

 

Đầu óc cô rối bời, lọt tai đang gì.

 

Một giây khi Nhạc Nhạc xuống lầu, Cận Hằng cuối cùng cũng buông Liễu Thanh Thư , lùi hai bước.

 

Liễu Thanh Thư vội vàng chỉnh quần áo, tim sắp nhảy khỏi cổ họng .

 

Nhạc Nhạc hai một cái, tới đưa điện thoại cho Cận Hằng: "Ba ơi, điện thoại ạ."

 

"Ừ." Cận Hằng đưa tay nhận lấy.

 

Liễu Thanh Thư , Nhạc Nhạc, chột cầm nho hỏi bé: "Nhạc Nhạc ăn nho con?"

 

"Con cũng ăn tăm cay." Nhạc Nhạc .

 

Liễu Thanh Thư: "Làm gì tăm cay hả con?"

 

"Mẹ dối." Nhạc Nhạc tủi , "Mọi lén lút trốn con ăn tăm cay, cho Nhạc Nhạc ăn."

 

Liễu Thanh Thư vẻ mặt oan uổng: "Mọi lén lút ăn tăm cay, chúng ăn nho mà."

 

Nhạc Nhạc chống nạnh, còn giậm chân một cái, hừ mạnh một tiếng: "Nói dối, dối!"

 

"Không mà."

 

Nhạc Nhạc thấy cô còn phủ nhận, tức giận cao giọng: "Mẹ và ba đều miệng cay đến sưng đỏ lên kìa, hai chính là lén lút ăn tăm cay! Còn ăn nhiều nhiều nữa!"

 

Đừng tưởng , bé ăn tăm cay cũng như mà!

 

Liễu Thanh Thư hóa đá, hận thể tìm cái lỗ nào chui xuống cho xong.

 

Nhạc Nhạc còn tiếp tục: "Mẹ chỉ mua tăm cay cho con thôi, mua cho ba , dối dối, lén lút cùng ba ăn tăm cay giữa đêm!"

 

Cậu bé siêu to: "Mặt và cổ của cũng cay đến đỏ bừng lên !"

 

Chương 235 Nữ phụ tuyến "c.h.ế.t sống " (24)

Cận Hằng vẫn còn ở đây, Nhạc Nhạc dám quậy phá nhiều.

 

Liễu Thanh Thư đút cho bé ăn mấy quả nho, nhưng nho thơm bằng tăm cay ? Đó là thứ ngon nhất mà bé từng ăn!

 

Không ăn tăm cay, lúc ngủ Nhạc Nhạc cứ buồn bực vui, cảm thấy cực kỳ tủi .

 

Còn về kẻ gây họa Cận Hằng, trực tiếp hai con họ nhốt ngoài cửa, một về phòng ngủ chính vắng lặng, tiếp tục chịu đựng sự cô đơn của một .

 

Cũng may nụ hôn , đủ để dư vị một lúc.

 

Liễu Thanh Thư để dỗ dành Nhạc Nhạc, đương nhiên đưa nhiều điều kiện, ví dụ như mua tăm cay cho bé, nhưng mua nhiều, còn mua kem, mua khoai tây chiên——

 

Nhạc Nhạc đề nghị bệnh viện thăm Manh Manh.

 

Liễu Thanh Thư cuối cùng vẫn đồng ý với bé, còn hứa ngày mai lúc đón khi tan học, sẽ đưa bé đến bệnh viện.

 

Nhạc Nhạc lúc mới chấp nhất chuyện cô và Cận Hằng giấu bé lén lút ăn "tăm cay" nữa, theo quan điểm của bé, điều ảnh hưởng đến lòng tin đấy!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-533.html.]

Bởi vì tăm cay thơm ngon mà.

 

Ngày hôm .

 

Liễu Thanh Thư và Nhạc Nhạc dậy sớm, mẫu giáo cũng trở nên tích cực hơn.

 

Cận Hằng chiều khi tan học hai sẽ bệnh viện, lên tiếng: "Anh sẽ về đón hai con cùng ."

 

"Vâng." Liễu Thanh Thư cảm thấy lái xe thì yên tâm hơn.

 

Lúc Liễu Thanh Thư đưa Nhạc Nhạc đến trường, ở cổng trường mẫu giáo, bé còn luôn miệng dặn dò: "Nhất định đến đón Nhạc Nhạc sớm đấy, nhất định sớm đấy."

 

"Biết mà." Liễu Thanh Thư liên tục đảm bảo.

 

Nhạc Nhạc lúc mới ba bước ngoái đầu một trường mẫu giáo.

 

Tối qua dỗ xong Nhạc Nhạc, bé thì ngủ ngon lành, Liễu Thanh Thư thì đầu óc cứ ong ong, trằn trọc mấy tiếng đồng hồ vẫn ngủ , trong đầu đều là hình ảnh ở phòng khách với Cận Hằng, vô thức còn nghĩ đến mấy ngày triền miên của hai ở khách sạn.

 

Thật là hổ c.h.ế.t !

 

Vì ngủ ngon nên lúc dậy cả cô buồn ngủ rũ rượi.

 

Sau khi từ trường mẫu giáo về, Liễu Thanh Thư lăn ngủ, bữa trưa cũng dậy ăn nổi.

 

Lúc mười hai giờ rưỡi, cô điện thoại thức giấc.

 

Liễu Thanh Thư nheo mắt , là cuộc gọi video, cô nhấn , thấy khuôn mặt Cận Hằng xuất hiện màn hình, một nữa cảm thán sự phát triển của công nghệ mười năm .

 

Lại thể gọi điện video, còn cần tốn nhiều lưu lượng.

 

Thật sự quá thuận tiện.

 

"Sao em ăn trưa?" Cận Hằng nhíu mày hỏi, "Là chỗ nào thoải mái ?"

 

"Buồn ngủ." Liễu Thanh Thư uể oải cầm điện thoại, gối, kéo dài giọng, "Muốn ngủ."

 

Cô cũng lạ gì việc , dù cũng là ở nhà , đoán chừng là dì Lý , đây dì Lý chỉ báo cáo chế độ ăn uống sinh hoạt của Nhạc Nhạc cho , bây giờ thêm cả cô nữa.

 

"Dậy ăn cơm hãy ngủ." Anh .

 

"Không ." Giọng Liễu Thanh Thư ỉu xìu, "Anh cứ để em ngủ , lát nữa em dậy đón Nhạc Nhạc ."

 

Trường mẫu giáo tan học quá sớm, hơn ba giờ là cô dậy .

 

Cận Hằng: "Lát nữa đón nó, em dậy ăn cơm xong ngủ."

 

"Anh cần ?" Liễu Thanh Thư hé mắt, về phía .

 

"Hôm nay bận."

 

Cận Hằng xong, thư ký mặt lông mày lập tức nhướng lên, nhưng gì.

 

".....Vâng."

 

Liễu Thanh Thư dậy ăn cơm, đó lết bước về phòng, vùi đầu giường, đợi đến khi cô tỉnh dậy nữa, Nhạc Nhạc về đến nhà , hơn nữa còn đồng phục .

 

Cậu bé chạy đến phòng cô, cứ ở giường gọi cô xem quần áo, "Bộ ạ?"

 

"Được chứ, thành một soái ca nhí !" Liễu Thanh Thư dụi mắt dậy, khen ngợi bé một trận.

 

Nhạc Nhạc ngại ngùng, chạy huỳnh huỵch ngoài, "Con đôi giày ngầu nhất!"

 

 

Loading...